Sau khi Cố Thiên Minh và Lâm Uyển Nhi rời đi, căn biệt thự lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.
Ninh Dạ đứng trước cửa sổ tầng hai, lặng lẽ nhìn chiếc xe của hai người khuất dần cuối con đường. Ánh mắt cậu bình tĩnh, không hề có chút hả hê vì vừa từ chối bọn họ. Đối với cậu, đây chỉ mới là bước khởi đầu.
Kiếp trước, Cố Thiên Minh có thể từng bước thao túng cậu vì cậu quá tin tưởng hắn.
Kiếp này...
Cậu sẽ không cho hắn thêm bất kỳ cơ hội nào.
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ sự yên tĩnh.
Là Trần Vĩnh An.
"Thiếu gia, bên mua đã đồng ý nhận chuyển nhượng khu nghỉ dưỡng ở Hải Thành. Nếu không có gì thay đổi, chiều mai có thể ký hợp đồng."
Ninh Dạ khẽ gật đầu.
"Các bất động sản còn lại thì sao?"
"Cũng có người đang thương lượng. Với tốc độ hiện tại, nhiều nhất bốn ngày sẽ hoàn tất."
"Tốt."
Sau khi cúp máy, Ninh Dạ mở bản đồ biệt thự trên máy tính bảng.
Đây là căn biệt thự độc lập rộng gần một nghìn mét vuông, nằm trên sườn đồi phía Tây thành phố Vân Hải. Xung quanh chỉ có vài hộ dân sinh sống, con đường dẫn vào cũng khá hẹp. Nếu được cải tạo hợp lý, nơi này hoàn toàn có thể chống đỡ những đợt tang thi đầu tiên.
Cậu cầm bút đánh dấu từng vị trí.
Cổng chính phải thay bằng cửa thép chịu lực.
Hàng rào cần nâng cao và gia cố.
Toàn bộ cửa kính phải đổi thành kính chống đạn nhiều lớp.
Hệ thống điện dự phòng, máy phát điện và bồn chứa nước cũng phải lắp đặt trong thời gian ngắn nhất.
Kiếp trước, cậu từng chứng kiến không ít biệt thự sang trọng bị tang thi phá tan chỉ sau vài giờ. Không phải vì chủ nhân thiếu tiền, mà vì họ không hiểu tận thế cần chuẩn bị những gì.
Đối với Ninh Dạ, mỗi một hạng mục đều liên quan trực tiếp đến mạng sống.
Đúng lúc ấy, chuông cửa lại vang lên.
Lần này không phải Cố Thiên Minh.
Qua màn hình giám sát, Ninh Dạ nhìn thấy ba người đàn ông mặc đồng phục của một công ty xây dựng.
Cậu xuống tầng mở cửa.
Người đàn ông đứng đầu chủ động đưa danh thiếp.
"Chào cậu Ninh, chúng tôi được luật sư Trần giới thiệu. Nghe nói cậu muốn cải tạo biệt thự?"
Ninh Dạ gật đầu.
"Vào đi."
Sau khi dẫn ba người vào phòng khách, cậu trải bản thiết kế biệt thự lên bàn.
"Tôi chỉ có một yêu cầu."
"Trong vòng mười ngày, hoàn thành toàn bộ công trình."
Ba người nhìn nhau.
Người kỹ sư trưởng nhíu mày.
"Mười ngày thì hơi gấp. Nếu làm theo tiêu chuẩn thông thường..."
"Tôi không cần tiêu chuẩn thông thường."
Ninh Dạ ngắt lời.
"Các anh cứ báo giá."
"Nếu cần tăng ca hay thuê thêm nhân công, tôi sẽ chi trả."
Nghe vậy, người kỹ sư lập tức thay đổi thái độ.
"Vậy cậu muốn cải tạo những hạng mục nào?"
Ninh Dạ cầm bút, bình tĩnh chỉ lên bản vẽ.
"Cổng chính đổi sang thép nguyên khối."
"Toàn bộ cửa kính thay bằng kính chống va đập nhiều lớp."
"Hệ thống khóa cửa chuyển sang khóa điện tử kết hợp cơ khí."
"Lắp thêm máy phát điện dự phòng."
"Xây kho chứa dưới tầng hầm."
"Lắp hệ thống camera giám sát toàn bộ khuôn viên."
"Mỗi một hạng mục đều được cậu nói ra dứt khoát, không cần suy nghĩ. Ba người kỹ sư càng nghe càng kinh ngạc. Những yêu cầu này không giống cải tạo một căn biệt thự để ở, mà giống xây dựng một pháo đài có thể chống chọi với chiến tranh.
Người kỹ sư trưởng không nhịn được hỏi: "Cậu Ninh... xin phép hỏi một câu. Sao cậu lại cần làm kiên cố như vậy?"
Ninh Dạ chỉ mỉm cười.
"Vì tôi thích cảm giác an toàn."
Người kỹ sư bật cười, không hỏi thêm.
Trong khi ba người tiếp tục đo đạc hiện trường, Ninh Dạ quay lại phòng làm việc.
Cậu mở cuốn sổ kế hoạch, gạch bỏ dòng chữ Gia cố biệt thự rồi viết thêm một mục mới.
Thu mua vật tư số lượng lớn.
Tiền đang lần lượt được chuyển về.
Pháo đài cũng sắp bắt đầu thi công.
Bước tiếp theo...
Là chuẩn bị đầy đủ lương thực và nhu yếu phẩm trước khi cả thế giới rơi vào hỗn loạn.