Đoàn xe quân đội dừng lại trước cây xăng.
Hai chiếc xe bọc thép nhanh chóng chắn ngang hai đầu đường, tạo thành một vành đai phòng thủ tạm thời. Hơn hai mươi quân nhân mặc quân phục ngụy trang đồng loạt xuống xe, động tác dứt khoát, chia thành nhiều tổ nhỏ kiểm tra khu vực.
"Đội một, kiểm tra cửa hàng tiện lợi!"
"Đội hai, phong tỏa kho nhiên liệu!"
"Đội ba, cảnh giới bốn phía!"
Tiếng mệnh lệnh vang lên dứt khoát.
Nhìn đội hình chỉnh tề ấy, Hạ Vân không giấu được vẻ xúc động.
"Cuối cùng... cũng có người đến."
Đôi mắt cô đỏ hoe.
Trong hai ngày qua, cô đã chứng kiến quá nhiều cái chết. Đến giờ phút này, nhìn thấy quân đội xuất hiện, cảm giác bất an trong lòng cuối cùng cũng vơi đi phần nào.
Trái lại, Ninh Dạ vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Cậu biết những người trước mặt đều đang liều mạng bảo vệ người dân.
Nhưng cậu cũng biết...
Tình hình ngoài kia đã vượt khỏi khả năng kiểm soát.
Nếu không có người thức tỉnh dị năng xuất hiện, chỉ dựa vào vũ khí thông thường sẽ rất khó đối phó với tang thi ngày càng mạnh.
"Này!"
Một người lính phát hiện hai người, lập tức giơ súng cảnh giới.
"Đứng yên tại chỗ!"
"Giơ hai tay lên!"
Ninh Dạ không hề chống đối.
Cậu chậm rãi đặt chiếc rìu xuống đất rồi giơ hai tay lên.
Hạ Vân cũng vội vàng làm theo.
Vài giây sau, một sĩ quan khoảng hơn ba mươi tuổi bước tới.
Anh ta quan sát Ninh Dạ từ trên xuống dưới.
Quần áo dính máu.
Trong tay là rìu chữa cháy.
Nhưng trên người lại không có dấu hiệu bị cắn.
"Có bị thương không?"
"Không."
"Có ai bị tang thi cắn không?"
"Không."
Người sĩ quan khẽ gật đầu.
"Chúng tôi sẽ kiểm tra."
Hai quân nhân nhanh chóng tiến lên, kiểm tra sơ bộ cánh tay, cổ và những vị trí dễ bị cắn.
Sau khi xác nhận cả hai đều an toàn, họ mới hạ thấp họng súng.
"Tôi là Đại úy Trịnh Quang."
"Hiện chúng tôi đang đưa người sống sót đến điểm tập kết tạm thời."
"Ở đây rất nguy hiểm."
"Hai người đi cùng chúng tôi."
Hạ Vân vô thức nhìn sang Ninh Dạ.
Trong lòng cô, từ lúc nào đã xem cậu là chỗ dựa.
Ninh Dạ trầm ngâm vài giây rồi hỏi:
"Điểm tập kết ở đâu?"
"Căn cứ quân sự số 7 phía Tây."
"Hiện đã tiếp nhận hơn một nghìn người."
Ninh Dạ khẽ gật đầu.
Đúng như ký ức của cậu.
Căn cứ quân sự số 7 sẽ tồn tại thêm khoảng nửa tháng.
Sau đó...
Bị một đàn tang thi quy mô lớn tấn công.
Cuối cùng buộc phải sơ tán.
Kiếp trước, cậu cũng từng đến đó.
Nhưng lần này...
Cậu không định ở lại lâu.
Đúng lúc ấy, một tiếng súng vang lên từ đầu đường.
Đoàng!
Ngay sau đó là tiếng hô gấp gáp.
"Đại úy!"
"Phát hiện đàn tang thi đang tiến đến!"
"Tối thiểu hơn một trăm con!"
Sắc mặt Trịnh Quang lập tức thay đổi.
"Toàn đội vào vị trí!"
"Chuẩn bị chiến đấu!"
Những người lính lập tức hành động.
Tiếng lên đạn, tiếng kéo chốt an toàn liên tiếp vang lên.
Ninh Dạ quay đầu nhìn về cuối con đường.
Trong làn sương đỏ nhạt, vô số bóng người lảo đảo đang chậm rãi tiến đến.
Đó không chỉ là tang thi.
Mà còn có vài con có tốc độ nhanh hơn hẳn những con còn lại.
Đồng tử Ninh Dạ hơi co lại.
Trong lòng cậu dâng lên một dự cảm không lành.
Tang thi...
Đã bắt đầu tiến hóa.
Tiếng còi báo động vang lên chói tai.
Toàn bộ binh sĩ nhanh chóng dựa theo xe bọc thép và các phương tiện bỏ lại bên đường để dựng tuyến phòng ngự. Người kiểm tra đạn dược, người kéo các thùng vật tư làm chướng ngại, không một ai tỏ ra hoảng loạn.
"Đại úy Trịnh!"
"Mục tiêu còn cách khoảng hai trăm mét!"
"Một trăm tám mươi..."
Người lính trinh sát vừa báo cáo vừa nuốt khan.
Đàn tang thi quá đông.
Dưới ánh nắng nhợt nhạt, từng bóng người lảo đảo chen chúc tiến về phía cây xăng. Chúng không còn đi tản mát như trước mà dường như bị cùng một mục tiêu hấp dẫn.
Trịnh Quang hít sâu một hơi.
"Không được để chúng áp sát!"
"Chuẩn bị!"
Tiếng kéo khóa an toàn của súng trường vang lên liên tiếp.
Hạ Vân đứng sau chiếc xe bán tải, hai tay siết chặt đến trắng bệch.
"Anh..."
"Có nhiều quá..."
Ninh Dạ không trả lời.
Ánh mắt cậu chỉ tập trung vào đàn tang thi.
Rất nhanh, cậu phát hiện ba bóng người ở phía sau.
Không...
Phải gọi là ba con tang thi.
Chúng cao lớn hơn hẳn những con còn lại, tốc độ cũng nhanh hơn. Phần móng tay đã dài ra gần mười centimet, làn da chuyển sang màu xám đen.
Kiếp trước...
Đây là dấu hiệu của tang thi sắp hoàn thành đợt tiến hóa đầu tiên.
Chúng mạnh hơn tang thi bình thường rất nhiều.
"Tang thi phía sau..."
Ninh Dạ khẽ lẩm bẩm.
"Không đơn giản."
Đúng lúc ấy, Trịnh Quang quát lớn.
"Bắn!"
Đoàng!
Đoàng!
Đoàng!
Tiếng súng nổ vang khắp con phố.
Những con tang thi đi đầu liên tiếp ngã xuống, nhưng đàn phía sau vẫn không hề dừng lại.
Chúng giẫm lên xác đồng loại, tiếp tục lao về phía trước.
Khoảng cách nhanh chóng rút ngắn.
Một trăm mét.
Tám mươi mét.
Sáu mươi mét.
"Mẹ kiếp..."
Một người lính trẻ vô thức siết chặt khẩu súng.
Đây là lần đầu anh đối mặt với cảnh tượng kinh hoàng như vậy.
Ngay lúc ấy...
Một bóng đen bỗng tách khỏi đàn tang thi.
Con tang thi cao lớn nhất đột nhiên tăng tốc.
Chỉ trong chớp mắt, nó đã vượt qua hơn mười mét.
"Tốc độ của nó..."
Đồng tử Ninh Dạ co rụt lại.
"Nằm xuống!"
Cậu gần như hét lên.
Người lính đứng ngoài cùng còn chưa kịp phản ứng thì con tang thi đã lao tới.
Rầm!
Chiếc khiên chống bạo động bị húc văng.
Người lính ngã mạnh xuống đất.
Con tang thi há to miệng định cắn xuống.
May đúng lúc ấy, Trịnh Quang lao tới, dùng báng súng đập mạnh vào đầu nó.
Rắc!
Con tang thi lảo đảo lui nửa bước.
"Đưa cậu ấy vào!"
Hai binh sĩ lập tức kéo đồng đội bị thương lùi về.
Trịnh Quang vừa lùi vừa nổ súng.
Ba viên đạn liên tiếp bắn trúng đầu con tang thi.
Nhưng...
Nó chỉ chậm lại vài giây rồi tiếp tục đứng dậy.
Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
"Cái gì?"
"Không chết?"
Ninh Dạ siết chặt cán rìu.
Cậu biết nguyên nhân.
Hộp sọ của con tang thi này đã cứng hơn nhiều so với tang thi bình thường. Nếu không bắn trúng đúng vị trí hoặc dùng hỏa lực mạnh hơn, rất khó kết liễu nó.
Trịnh Quang cũng nhận ra điều đó.
"Đừng bắn thân!"
"Ngắm đầu!"
Ngay khi anh chuẩn bị bóp cò lần nữa, khẩu súng trong tay đột nhiên phát ra tiếng "tách" khô khốc.
Hết đạn.
Con tang thi gầm lên, tiếp tục lao tới.
Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đầy năm mét.
Ninh Dạ nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt trở nên trầm xuống.
Nếu Trịnh Quang chết ở đây...
Tuyến phòng thủ sẽ lập tức sụp đổ.
Mà cậu...
Cũng sẽ bị cuốn vào đàn tang thi khổng lồ phía sau.