OANH———————!
Va chạm giữa Khai Thiên Trù Thần Kiếm và dải băng hỗn mang của Hư Vô Tôn Giả tạo ra một chấn động rung chuyển đến tận cùng cõi vô cực.
Ánh sáng mười hai màu rực rỡ từ thanh kiếm đại diện cho hơi ấm, tình người và hương vị nhân gian bùng nổ dữ dội, đối đầu trực diện với lớp sương mù xám tro đại diện cho sự tiêu điều và trạng thái "không có gì cả". Cả Hải Vợt Thời Gian dường như bị xé đôi: Một bên là sự sống bừng bừng sức sống, một bên là hư vô lạnh lẽo chết chóc.
— Cố lên, Lạc ca! — Lý Hỏa từ dưới đất lồm cồm bò dậy, mặc dù khóe môi vẫn còn vương máu tươi, cậu vẫn dồn chút sức lực cuối cùng, áp hai tay xuống mặt đường nhựa của con phố — Hỏa Diệm Khóa, thiêu đốt đến tận cùng giới hạn!
Ngay lập tức, mười một chủ quán còn lại – ông Bành, chú Ba, dì Mai, chị Tô Mộc, anh Tuấn, cô Út, chú Vương béo và các nhân viên chi nhánh đa vũ trụ – đồng loạt đứng dậy. Bất chấp cỗ áp lực khủng bố từ Hư Vô Tôn Giả đang đè nặng lên lồng ngực, họ truyền toàn bộ đấu khí, mồ hôi và tâm huyết của mình vào hệ thống mạng lưới của Phố Nam Tinh.
— Phố Nam Tinh chúng ta chưa từng biết hai chữ "thất bại" trước bất kỳ vị khách nào cả! — Ông Bành gầm lên, lò gạch chí dương bùng phát ngọn lửa đỏ rực.
— Kể cả là kẻ đứng đầu Hội Đồng Hỗn Mang, muốn dẹp tiệm cũng phải bước qua xác chúng ta trước! — Chú Ba vung tay, nồi lẩu uy tín Âm Dương hóa thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ bổ trợ cho đòn tấn công của Trần Lạc.
Sức mạnh của ký ức và hương vị
Trần Lạc cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ từ anh em đồng đội tuôn trào vào cơ thể. Không dừng lại ở đó, thông qua Hệ Thống Phố Ăn Vặt Đa Vũ Trụ, ý chí và mong ước của hàng triệu thực khách từ phàm giới, thượng giới cho đến các học viện ma pháp xa xôi bỗng chốc đồng điệu, hóa thành những đốm sáng li ti bay ngược về, dung hợp vào Khai Thiên Trù Thần Kiếm.
Đó là hương vị của tô mì cay xé lưỡi xua tan cái lạnh mùa đông, là vị ngọt ngào của chiếc bánh kem trong ngày sinh nhật, là mùi thơm ngậy của xiên nướng bên vỉa hè quen thuộc... Tất cả những ký ức, cảm xúc và sự ấm áp ấy chính là thứ mà Hư Vô Tôn Giả không bao giờ có thể hiểu hay xóa sổ được.
Rắc... rắc... rắc!
Dưới áp lực của thanh kiếm chứa đựng Đại Đạo Nhân Gian, dải băng hỗn mang của Hư Vô Tôn Giả bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chi chít.
Hư Vô Tôn Giả, kẻ luôn đứng trên vạn vật với sự thờ ơ lạnh lùng, lần đầu tiên dưới lớp sương mù xám tro lộ ra một tia chấn động và hoảng loạn.
— Cái... cái gì thế này? Đây rõ ràng chỉ là những cảm xúc phù phiếm của sinh vật bậc thấp... Tại sao nó lại có thể làm lung lay quy luật Hư Vô của ta?! — Hư Vô Tôn Giả gầm lên, điên cuồng rót thêm hắc khí vào đòn tấn công.
— Ngươi lầm to rồi! — Trần Lạc thét lớn, đôi mắt lóe lên ánh sáng kiên định tột đỉnh — Hư vô chỉ là sự vắng mặt của sự sống. Còn chừng nào con người còn biết thèm ăn, biết quây quần bên nhau, thì hương vị và hơi ấm sẽ mãi mãi là bất tử!
HÃY PHÁ VỠ NÓ CHO TA!
Sự rút lui của Hư Vô Tôn Giả
BOOOM———————!
Khai Thiên Trù Thần Kiếm bùng nổ ánh sáng tột đỉnh, chém đứt hoàn toàn dải băng hỗn mang. Lưỡi kiếm rực rỡ mười hai màu càn quét qua không gian, trực diện chém trúng thân hình của Hư Vô Tôn Giả.
— Áaaaa... !
Một tiếng thét thê lương vang lên từ hư không. Lớp sương mù xám tro bao bọc quanh Hư Vô Tôn Giả tan rã một nửa. Cơ thể của gã mờ đục đi trông thấy, cỗ áp lực tuyệt đối đè nặng lên đa vũ trụ lập tức sụp đổ, trả lại sự trong lành cho các dòng chảy thời gian.
Gã lùi lại vài bước lớn, lảo đảo trong không trung, bàn tay run rẩy che lại vết thương đang rỉ ra thứ hắc khí tàn tạ. Hư Vô Tôn Giả trừng mắt nhìn Trần Lạc và toàn bộ Phố Nam Tinh với ánh mắt căm hận lẫn kinh hoàng tột độ.
— Trần Lạc... Phố Nam Tinh... Các ngươi đã thực sự chạm đến bí mật tối cao của vũ trụ... — Giọng nói của gã yếu dần, mang theo sự tiếc nuối và sợ hãi — Nhưng đừng tưởng mọi chuyện đã kết thúc. Hư vô... vĩnh viễn không bao giờ chết!
Nói dứt lời, Hư Vô Tôn Giả vung tay áo, hóa thành một làn khói xám tro rồi tan biến vào sâu thẳm trong cõi vô cực, rút lui hoàn toàn khỏi cuộc chiến.
Ba thực thể hỗn mang đàn em thấy chủ tử đã chạy toán loạn, cũng vội vã thu mình lại, chui tọt vào các khe nứt không gian rồi đóng sập lại phía sau.
Khải hoàn ca của đa vũ trụ
Sự im lặng bao trùm trong giây lát, rồi tiếng hò reo vang dội bùng nổ khắp Phố Nam Tinh.
— Thắng rồi! Chúng ta đánh đuổi được cả kẻ đứng đầu Hội Đồng Hỗn Mang rồi! — Lý Hỏa quăng quật con dao phay, ôm chầm lấy ông Bành cười lớn trong nước mắt.
— Tuyệt vời quá! Phố Nam Tinh muôn năm! — Đám đông thực khách và nhân viên từ các chi nhánh đa vũ trụ reo hò phấn khích, tung hô tên Trần Lạc vang vọng cả một góc tinh hà.
Trần Lạc thu tay lại, thở dốc nhẹ nhàng. Mu bàn tay trái của anh, mười hai mảnh khóa Thiên Thực giờ đây đã hòa quyện thành một thể thống nhất, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, che chở và duy trì sự cân bằng cho toàn bộ vạn giới.
Anh bước ra ban công tiệm trà sữa, nhìn xuống gương mặt rạng rỡ của tất cả mọi người – những con người từ hiện đại xuyên không đến dị giới, cùng nhau trải qua biết bao giông bão, cuối cùng đã viết nên một huyền thoại vĩ đại nhất lịch sử đa vũ trụ.
— Mọi người vất vả rồi. — Trần Lạc mỉm cười, giơ cao ly trà sữa — Từ nay về sau, sẽ không còn kẻ nào có thể quấy rầy bữa cơm hay việc kinh doanh của chúng ta nữa.
Anh quay người nhìn ra bao la tinh hà, nơi hàng vạn cánh cổng không gian đang rộng mở đón chào những vị khách mới.
— Đội hình chuẩn bị! Các chi nhánh tiếp tục mở cửa phục vụ! Đơn hàng mới đang chờ chúng ta kìa!