Chương 38: HƯ VÔ TÔN GIẢ VÀ SỰ SUY SỤP CỦA HỆ THỐNG TRÙ ĐẠO

Giữa lúc trận chiến giữa Phố Nam Tinh và ba thực thể thuộc Hội Đồng Hỗn Mang đang giằng co quyết liệt, bầu trời Hải Vợt Thời Gian đột ngột bỗng im bặt. Không một tiếng động. Không một luồng gió. Thậm chí cả các dòng chảy thời gian xung quanh đang cuồn cuộn cũng phải đứng hình, đông cứng lại như bức tranh sơn dầu bị đóng băng ở độ không tuyệt đối. Ba thực thể hỗn mang đang gầm thét ban nãy bỗng run lẩy bẩy, vội vã thu hồi toàn bộ hắc khí, quỳ rạp xuống không trung như đang nghênh đón một vị thần tối cao xuất hiện từ tận cùng của cõi hư vô. — Chuyện gì thế này? Áp lực này còn khủng bố hơn cả Ma Tôn hay ba vị Tiên Tôn gộp lại! — Lý Hỏa cắn chặt răng, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán. Cánh tay bọc dung nham của cậu giờ đây run lên bần bật, ngọn lửa xiên nướng vốn rực cháy bỗng ngả sang màu xanh tím rồi tắt ngấm một cách khó hiểu. Từ trong trung tâm của khe nứt lớn nhất, một bóng người chậm rãi bước ra. Kẻ đó không mang giáp trụ uy nghiêm, cũng không phát ra hào quang chói lọi. Gã khoác một tấm áo choàng màu xám tro bạc màu, gương mặt ẩn khuất sau một lớp sương mù hư ảo không rõ hình thù – Hư Vô Tôn Giả, kẻ đứng đầu Hội Đồng Hỗn Mang, hiện thân của sự tiêu điều và trạng thái "không có gì cả" trong vũ trụ. — Phố Nam Tinh... — Giọng nói của Hư Vô Tôn Giả vang lên, không hề cao ngạo nhưng lại mang một cỗ sức mạnh hủy diệt khái niệm, khiến không gian xung quanh gã tự động nứt vỡ rồi biến thành cát bụi — Các ngươi nghĩ rằng mang theo mùi vị, hương thơm và sự ấm áp đi khắp đa vũtrụ là có thể chống lại quy luật chung sao? Vạn vật sinh ra từ hư vô, rồi cuối cùng cũng phải trở về với hư vô. Sự tồn tại của các ngươi... là một lỗi lầm của thời gian. Sức kháng cự áp đảo tuyệt đối Trần Lạc đứng trên ban công tiệm trà sữa, sắc mặt lần đầu tiên trở nên nghiêm trọng tột độ. Mu bàn tay trái của anh, nơi mười hai mảnh khóa Thiên Thực đang ngự trị, bỗng réo lên những tiếng còi báo động chói tai. Năng lượng của hệ thống đa vũ trụ dường như bị kìm hãm, không thể bộc phát ra ngoài. — Muốn thử xem lỗi lầm này nặng đến mức nào không? Để tao nướng chín cái bộ dạng giả thần giả quỷ của mày trước đã! — Lý Hỏa gầm lên, bất chấp cảnh cáo, lao vút ra ngoài kết giới. Cậu tung ra một đòn mạnh nhất từ trước đến nay: Hỏa Diệm Xuyên – Tận Thế Hủy Diệt, ngưng tụ toàn bộ đấu khí xiên nướng thành một cự kiếm dung nham rực lửa chém thẳng vào Hư Vô Tôn Giả. Nhưng phản ứng của Hư Vô Tôn Giả khiến tất cả chết trân. Gã thậm chí không thèm ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ nhàng giơ một ngón tay gầy guộc ra, điểm nhẹ vào mũi kiếm dung nham của Lý Hỏa. Puff... Một tiếng động nhẹ như bọt xà phòng vỡ vụn. Cự kiếm dung nham dài hàng trăm trượng của Lý Hỏa vừa tiếp xúc với ngón tay của Hư Vô Tôn Giả liền bốc hơi hoàn toàn, không để lại dù chỉ một chút tàn tro. Sức mạnh phản chấn kinh hoàng đánh trực diện vào người Lý Hỏa, khiến cậu hộc máu tươi, văng ngược trở lại, đâm sầm vào bức tường tiệm xiên nướng. — Lý Hỏa! — Mọi người hoảng hốt thét lên. — Hắn... sức mạnh của hắn không phải là tấn công vật lý, hắn đang xóa sổ khái niệm của đòn đánh! — Hiên Viên Thương trợn tròn mắt, tay cầm trọng kiếm gãy mà run lên bần bật — Cẩn thận! Hắn có thể xóa sổ cả hương vị lẫn sự tồn tại của chúng ta! Sự phản công bất thành của Trù Đạo — Không thể để hắn làm càn! — Chú Ba gầm lớn, vung vá lẩu kích hoạt Thái Cực Âm Dương Lĩnh Vực. Một nồi lẩu khổng lồ bằng năng lượng Thái Cực bao trùm lấy Hư Vô Tôn Giả, định dung hợp và nấu chảy cỗ áp lực hỗn mang. Nhưng Hư Vô Tôn Giả chỉ khẽ thở dài một tiếng. Một luồng khói xám tro từ miệng gã tuôn ra, lan tỏa vào nồi lẩu Âm Dương. Xèo... Dòng nước dùng uy tín, thơm lừng mùi thảo mộc và vị cay nồng béo ngậy, dưới sự ăn mòn của làn khói xám bỗng chốc mất đi toàn bộ màu sắc và hương vị, biến thành một vũng nước lã tanh hôi, vô vị. Năng lượng của mảnh khóa thứ mười lập tức bị áp chế hoàn toàn, khiến chú Ba hộc máu, ngã quỵ xuống hiên quán. — Thấy chưa? — Hư Vô Tôn Giả bước tới một bước, cỗ áp lực tuyệt đối đè bẹp kết giới mười hai màu của Phố Nam Tinh, khiến các cửa tiệm rung lên bần bật, hệ thống đèn neon chớp tắt điên cuồng — Mùi vị của các ngươi, dù có ngon đến đâu, cũng chỉ là thứ tạm bợ trước mặt sự Vĩnh Hằng của Hư Vô. Trả lại tất cả cho hư không đi! Gã vung tay áo, một dải băng hỗn mang màu xám đậm phóng thẳng vào trung tâm Phố Nam Tinh, nhằm mục đích trực tiếp đập nát Tiệm Trà Sữa và cướp đi mười hai mảnh khóa Thiên Thực trên tay Trần Lạc. Khoảnh khắc sinh tử Ánh mắt Trần Lạc sắc lạnh như băng. Anh biết rằng nếu để dải băng hỗn mang đó chạm vào hệ thống, toàn bộ công sức của anh em đồng đội, toàn bộ các chi nhánh đa vũ trụ sẽ vĩnh viễn tan thành mây khói. Anh không lùi bước. Trần Lạc bước ra khỏi ban công, nhảy thẳng xuống quảng trường trung tâm. Mu bàn tay trái bùng nổ thứ ánh sáng chói lọi cuối cùng. Anh gom toàn bộ tâm trí, linh lực, và ý chí của hàng triệu thực khách từ vạn giới vào một điểm. — Muốn xóa sổ Phố Nam Tinh sao? Vậy để xem anh có nuốt trôi được Đại Đạo Nhân Gian này không! — Trần Lạc gầm lên, tung ra chiêu thức tối cao: Hệ Thống Phố Nam Tinh – Vạn Giới Dung Hợp, Khai Thiên Trù Thần Kiếm! Một thanh kiếm khổng lồ ngưng tụ từ hương vị, mồ hôi, tiếng cười và sự ấm áp của vạn giới chém trực diện vào dải băng hỗn mang của Hư Vô Tôn Giả! OANH———————! Một tiếng nổ kinh hoàng làm chấn động toàn bộ Hải Vợt Thời Gian, các chiều không gian xung quanh nứt toác thành hàng vạn mảnh. Liệu sự ấm áp của Trù Đạo có thể xuyên thủng bức tường hư vô lạnh lẽo của Hư Vô Tôn Giả? Trận chiến khốc liệt nhất lịch sử đa vũ trụ chính thức bùng nổ đến đỉnh điểm!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ