Chương 35: TIÊN PHỦ MỞ CỬA VÀ BÍ MẬT CỦA THỰC THẦN TIÊN ĐẾ

Ánh sáng từ mảnh khóa thứ mười hai – mảnh ghép cuối cùng của Thiên Thực Khóa – rực rỡ đến mức nhuốm cả bầu trời Thượng Giới thành một dải ngân hà mười hai màu lấp lánh. Bên trong Tiên Đế Cung, chiếc đài sen ngọc thạch rung lên bần bật. Mảnh khóa bay vút lên không trung, hòa quyện hoàn hảo với mười một mảnh khóa đang luân phiên tỏa sáng trên mu bàn tay trái của Trần Lạc. Oang————! Một tiếng nổ chấn động cả càn khôn vang lên. Đồng thời, tại vị trí trung tâm của phố Nam Tinh, Tiệm Tạp Hóa – cửa hàng cuối cùng khép kín từ những ngày đầu xuyên không – bỗng bật tung cánh cửa cuốn tự động. Từ bên trong tiệm tạp hóa, một cột sáng màu vàng kim kết hợp với hương thơm ngào ngạt của hàng vạn loại nguyên liệu, gia vị, kẹo ngọt và đồ uống từ cả thế giới hiện đại lẫn dị giới phóng vút lên, đâm thủng tầng mây cao nhất của Thượng Giới, kết nối trực tiếp với tâm điểm của vũ trụ. — Mười hai mảnh khóa đã hội tụ hoàn toàn! — Thất Tinh Đạo Nhân quỳ rạp xuống đất, hai tay run rẩy chắp lại, giọng ngập tràn sự kinh ngạc lẫn tôn kính tột độ — Thiên Thực Khóa đại viên mãn! Tiên Phủ truyền thuyết... đã chính thức mở cửa! Bí mật kinh thiên động địa của Thực Thần Tiên Đế Toàn bộ Tiên Đế Cung bắt đầu biến đổi hình dạng. Những bức tường ngọc thạch cổ kính chuyển hóa thành một không gian hiện đại, rộng lớn vô tận, giống như một siêu thị vũ trụ khổng lồ được bao bọc bởi các quy luật tối cao của thiên địa. Giữa trung tâm không gian ấy, một hình bóng mờ ảo từ từ ngưng tụ lại thành một nam nhân trung niên mặc một chiếc tạp dề đầu bếp đơn giản, tay cầm một chiếc muôi múc canh bằng gỗ, mỉm cười nhìn đoàn người Trần Lạc. Đó chính là tàn hồn của Thực Thần Tiên Đế – vị cường giả vĩ đại nhất từng khai phá ra vũ trụ này từ hàng vạn năm trước. — Không ngờ rằng, sau bao nhiêu vạn năm chờ đợi, người phá vỡ được phong ấn của Tiên Phủ lại không phải là những kẻ tu tiên cố chấp luyện công sát phạt, mà là một nhóm người mang theo ngọn lửa ấm áp của bếp núc nhân gian. — Giọng nói của Thực Thần Tiên Đế vang lên trầm ấm, mang theo sự sảng khoái của một người vừa tìm được tri kỷ. Trần Lạc bước lên một bước, điềm đạm hành lễ, rồi cất giọng hỏi: — Tiên Đế, ngài cất công tạo ra mười hai mảnh khóa, bố trí cả một hệ thống phàm trần và thượng giới phức tạp như vậy, rốt cuộc dụng ý là gì? Thực Thần Tiên Đế bật cười lớn, ánh mắt nhìn Trần Lạc đầy thâm ý: — Cậu thanh niên, cậu có thấy thế giới tu tiên này quá lạnh lẽo không? Kẻ mạnh ăn kẻ yếu, chém giết lẫn nhau chỉ vì vài viên linh thạch hay công pháp trường sinh. Ta sinh ra từ một thế giới giống như các cậu – một thế giới nơi con người biết quây quần bên mâm cơm nóng hổi sau một ngày mệt mỏi. Khi ta phi thăng đến đỉnh cao của vũ trụ này, ta nhận ra rằng: Thứ duy nhất có thể kết nối vạn vật, xóa nhòa khoảng cách giữa phàm nhân và thần linh, không phải là đao kiếm hay pháp bảo, mà là ẩm thực! Nghe đến đây, mọi người trên phố Nam Tinh đều chấn động. Hóa ra, Thực Thần Tiên Đế thuở ban sơ cũng là một kẻ xuyên không từ Trái Đất giống như họ! Ngài đã dùng triết lý nấu ăn và phục vụ khách hàng để thiết lập nên trật tự của vũ trụ này. — Tiên Phủ thực chất không phải là kho báu chứa đầy binh khí thần thông, mà là Trạm Trung Chuyển Vạn Giới, nơi kết nối tất cả các không gian, cho phép mang hương vị và hơi ấm của con người lan tỏa khắp tinh hà! — Thực Thần Tiên Đế mỉm cười, đưa tay chỉ vào Tiệm Tạp Hóa đang tỏa sáng rực rỡ — Và bây giờ, chìa khóa và quyền thừa kế của Tiên Phủ này chính thức thuộc về các cậu – những người làm ăn chân chính của phố Nam Tinh! Sự biến đổi vĩ đại của phố Nam Tinh Theo một cử chỉ tay của Thực Thần Tiên Đế, tàn hồn của ngài hóa thành những đốm sáng li ti, dung hợp hoàn toàn vào cơ thể Trần Lạc và mười hai cửa tiệm trên phố Nam Tinh. Rầm... rầm... rầm! Cả dãy phố dài ba trăm mét bỗng bừng sáng một thứ ánh sáng rực rỡ chưa từng có trong lịch sử. Tiệm Trà Sữa của Trần Lạc nâng cấp thành Vô Cực Trù Thần Điện, có khả năng pha chế những ly trà kết nối năng lượng của vạn giới. Tiệm Bánh Mì của ông Bành, Xiên Nướng của Lý Hỏa, Bánh Tráng của dì Mai, Chè của cô Út, Gà Rán của anh Tuấn, Mì Cay của chú Vương Béo, Bánh Ngọt của chị Tô Mộc, Cà Phê, Quán Lẩu của chú Ba, Bánh Mì Bơ Tỏi và nay là Tiệm Tạp Hóa hoàn thiện... tất cả đều bùng nổ quy tắc Trù Đạo Đấu Khí đỉnh cao nhất. Toàn bộ ranh giới giữa Phàm giới, Ma giới và Thượng Giới bỗng chốc được mở rộng. Các lớp sương mù ngăn cách bị xóa sổ. Từ nay, phố Nam Tinh không còn bị bó hẹp trong một dị giới hay một thung lũng cô lập nữa, mà chính thức trở thành "Hệ Thống Phố Ăn Vặt Đa Vũ Trụ" – nơi có thể tự do di chuyển, giao hàng và khai trương chi nhánh đến bất kỳ ngóc ngách nào của càn khôn! — Hahaha! Tuyệt vời! Thế này thì từ nay chúng ta muốn mở chi nhánh đi đâu mà chẳng được! — Lý Hỏa cười sảng khoái, vung tay ném một xiên nướng bốc lửa lên trời, tạo thành một pháo hoa rực rỡ chúc mừng. Trần Lạc đứng trên ban công tiệm trà sữa, nhìn xuống toàn bộ anh em, đồng đội và những vị khách hàng đang reo hò sung sướng khắp con phố. Mu bàn tay trái của anh giờ đây đã in hoàn chỉnh hình tượng mười hai mảnh khóa uy nghi, tượng trưng cho quyền uy tối cao của Trù Thần. Anh mỉm cười, giơ cao ly trà sữa trong tay, cất giọng vang dội truyền đi khắp vạn giới: — Mọi người nghe rõ đây! Phố Nam Tinh chính thức mở rộng quy mô toàn vũ trụ! Từ hôm nay, bất kể là phàm nhân, ma tu hay tiên tôn... Ai đói bụng, cứ đến phố Nam Tinh! Chúng ta phục vụ 24/7, giao hàng tận nơi trên mọi mặt trận! Tiếng hò reo, tiếng cười nói và âm nhạc rộn ràng vang lên, đánh dấu một chương mới hoành tráng, rực rỡ và đầy ắp hương vị nhân gian của đại gia đình phố Nam Tinh giữa lòng bao la vũ trụ!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ