Chương 36: CHI NHÁNH VŨ TRỤ SỐ 1 VÀ VỊ KHÁCH XUYÊN THỜI GIAN
Ba tháng sau ngày Phố Nam Tinh chính thức tiếp quản Tiên Phủ và chuyển mình thành hệ thống ăn vặt đa vũ trụ, không gian xung quanh dãy phố dài ba trăm mét đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn bị giới hạn bởi bầu trời của Thượng Giới hay sương mù của Thái Cổ Bí Cảnh, tòa phố Nam Tinh lúc này lơ lửng giữa Hải Vợt Thời Gian – nơi giao thoa của hàng vạn dòng chảy không gian khác nhau. Xung quanh con phố, những "Cổng Dịch Vụ Đa Vũ Trụ" sáng rực rỡ như những vòng xoáy ngân hà, dẫn thẳng đến các thế giới tu tiên cấp cao, thế giới tương lai khoa học viễn tưởng, hay thậm chí là những vương quốc phép thuật cổ đại.
Tại tầng thượng của Vô Cực Trù Thần Điện (trang viên cũ của tiệm trà sữa), Trần Lạc đang thong thả ngồi uống trà, mắt dán vào tấm bản đồ không gian đa chiều đang tự động cập nhật liên tục các đơn hàng mới.
— Lạc ca! — Lý Hỏa từ dưới chạy hộc tốc lên lầu, tay cầm một chiếc máy phát tín hiệu xuyên không đang lóe đèn đỏ liên tục, cười lớn — Cậu phải xuống xem ngay chi nhánh số 1 ở Học Viện Ma Pháp Tinh Linh vừa mới khai trương kìa! Đám học viên ở đó đang xếp hàng dài đến mấy cây số chỉ để mua một phần gà rán bọc giáp vàng của anh Tuấn đấy! doanh thu hôm nay vượt mốc vạn viên linh thạch thượng phẩm rồi!
Trần Lạc điềm đạm nhấp một ngụm trà, mỉm cười:
— Làm ăn được là tốt. Nhưng cậu kiểm tra lại kho nguyên liệu chưa? Mấy ngày nay các vị khách từ dị giới thời không liên tục đặt đơn qua hệ thống trực tuyến, nếu không cẩn thận là cháy hàng như chơi đấy.
— Yên tâm đi, ông Bành với chú Vương béo đang tăng tốc lò gạch với 100% công suất Trù Đạo Đấu Khí rồi. Không thiếu một cọng hành nào đâu! — Lý Hỏa cười ha hả, đoạn cậu hạ giọng, tò mò hỏi — Mà này Lạc, từ hồi chúng ta mở cửa Tiên Phủ đến giờ, tớ cứ thấy có cái gì đó là lạ ở khu vực Cổng Không Gian số 9. Nơi đó hình như có một vị khách... hơi đặc biệt thì phải.
Vị khách đến từ dòng thời gian hỗn loạn
Trần Lạc nhướng mày. Cổng Không Gian số 9 là lối đi dẫn thẳng đến Vực Thẳm Thời Gian – một vùng đất cấm kỵ nơi quá khứ, hiện tại và tương lai trộn lẫn vào nhau, nơi mà ngay cả các bậc Tiên Tôn cũng không dám bước chân vào vì sợ bị mài mòn sinh mệnh.
— Đặc biệt thế nào? — Trần Lạc đứng dậy, đặt ly trà xuống bàn.
— Cậu cứ xuống xem thì biết. Hắn không gọi món qua hệ thống, cũng không dùng linh thạch hay tiền mặt để thanh toán. Hắn mang theo một thứ... vô cùng khó đỡ.
Trần Lạc và Lý Hỏa lập tức di chuyển bằng thuấn di Trù Đạo, xuất hiện ngay trước cửa Cổng Không Gian số 9 – nơi tọa lạc của một chi nhánh phụ trợ mang tên Tiệm Trà Chanh Chém Gió.
Xung quanh cổng không gian, không khí bỗng nhiên đặc quánh lại. Các dòng chảy thời gian xung quanh bị bẻ cong thành những vòng tròn đồng tâm.
Ngồi trên một chiếc ghế nhựa xanh ngắt ngay trước hiên quán là một nam nhân kỳ lạ. Gã mặc một bộ chiến giáp rách rưới mang phong cách của một tương lai cách đây hàng vạn năm, trên vai gã vác một thanh trọng kiếm bị gãy nửa, gương mặt đầy vết sẹo nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao cạo. Điểm kỳ lạ nhất là xung quanh người gã, các đồng hồ thời gian lớn nhỏ đang trôi ngược chiều nhau lách cách.
Khi nhìn thấy Trần Lạc bước ra, nam nhân đó ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ:
— Cuối cùng cũng tìm được chủ nhân thực sự của Phố Nam Tinh rồi sao? Ta cứ tưởng cái quầy hàng này chỉ là một truyền thuyết vớ vẩn trong dòng thời gian chứ.
Trần Lạc nheo mắt, bước đến cách nam nhân đó ba bước chân, mu bàn tay trái phát ra ánh sáng mười hai mảnh khóa vô cùng ổn định:
— Anh bạn, cách xuất hiện của anh có vẻ không giống một vị khách du lịch bình thường cho lắm. Vực Thẳm Thời Gian không phải là nơi dạo chơi. Anh đến đây để mua hàng, hay để phá quán?
Nam nhân kia bật cười sảng khoái, tiếng cười vang dội làm rung chuyển cả không gian xung quanh:
— Phá quán ư? Ta đã đi xuyên qua hàng vạn dòng thời gian, chứng kiến vô số thế giới sụp đổ và tái sinh. Thứ duy nhất khiến ta còn chút luyến tiếc với sinh mệnh này chính là hương vị của một ly trà chanh và một đĩa đồ nướng mà ta từng được nếm thử từ vạn năm trước... khi Phố Nam Tinh còn ở một thế giới phàm trần nhỏ bé.
Trần Lạc khẽ giật mình. Hàng vạn năm trước? Phố Nam Tinh chỉ vừa mới xuyên không đến Thái Cổ Bí Cảnh cách đây không lâu, sao lại có người từng nếm thử từ vạn năm trước?
— Anh là ai? — Trần Lạc hỏi, giọng điềm đạm nhưng sắc bén.
Nam nhân đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi thời gian trên vai, cất giọng trầm ngầm:
— Ta là Thời Không Lữ Giả – Hiên Viên Thương. Ta không phải kẻ thù của các ngươi. Ngược lại... ta đến đây để cảnh báo các ngươi rằng: Sự bành trướng của Hệ Thống Phố Nam Tinh trong đa vũ trụ đã đánh động đến Hội Đồng Hỗn Mang ở tận cùng cõi vô cực. Bọn chúng đang chuẩn bị mở ra một cuộc đại chiến quy mô toàn vũ trụ nhằm xóa sổ tất cả những gì các ngươi đã gầy dựng!
Thử thách mới của Đa Vũ Trụ
Lời cảnh báo của Hiên Viên Thương vừa dứt, bầu trời trên đầu Phố Nam Tinh bỗng chuyển từ màu ngân hàng lấp lánh sang một màu xám xịt của tro tàn. Các cổng không gian xung quanh chớp tắt liên hồi.
Một áp lực vô hình, lạnh lẽo và nguyên thủy hơn cả Hóa Thần hay Tiên Tôn, từ từ bao trùm lấy toàn bộ con phố.
Lý Hỏa siết chặt tay, ngọn lửa xiên nướng bùng cháy dữ dội:
— Mẹ kiếp! Vừa mới dẹp xong Ma Cung với Thiên Giới, giờ lại lòi ra cái "Hội Đồng Hỗn Mang" gì thế này? Bọn chúng định cướp tiệm của tụi mình chắc?
Trần Lạc không hề hoảng loạn. Anh điềm đạm nhìn ly trà trên tay, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào bầu trời xám xịt đang cuộn trào bão tố, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy tự tin:
— Hội Đồng Hỗn Mang sao? Dù bọn chúng là thần linh tối cao hay sinh vật ngoài vũ trụ, quy tắc của Phố Nam Tinh trước giờ vẫn chưa từng thay đổi.
Anh quay sang nhìn Lý Hỏa và những người anh em đang túa ra từ các cửa tiệm, dõng dạc ra lệnh:
— Khai trương chi nhánh thời gian! Chuẩn bị chiến đấu và phục vụ đơn hàng toàn vũ trụ!