Chương 34: CỔNG TIÊN ĐẾ CUNG VÀ VỊ THẦN CANH GIỮ CỔ XƯA
Sau khi chinh phục Thiên Trì Cấm Địa và thu thập mảnh khóa thứ mười một, phố Nam Tinh không dừng lại nghỉ ngơi. Dưới sự dẫn dắt của bản đồ sao dưới chân, tòa phố ăn vặt lơ lửng tiếp tục bay vút lên tầng trời cao nhất của Thượng Giới – nơi mây mù che phủ toàn bộ vạn vật, chỉ còn lại một tòa cung điện nguy nga tráng lệ tỏa ra ánh sáng vàng kim chói lọi: Tiên Đế Cung.
Khác với sự uy nghiêm lạnh lùng của Thiên Cung hay sự hỗn loạn của Thiên Trì, Tiên Đế Cung tĩnh lặng đến mức tuyệt đối. Xung quanh cung điện không có một bóng thiên binh nào canh gác, nhưng cỗ áp lực phát ra từ cánh cổng chính lại nặng nề gấp vạn lần so với bất kỳ thứ gì nhóm Trần Lạc từng đối mặt. Đó là quy luật của thời gian, của sự vĩnh hằng và của cội nguồn vạn đạo.
— Cánh cổng đó... — Thất Tinh Đạo Nhân nuốt nước bọt, hai tay run rẩy bám vào thành ban công tiệm trà sữa — Ân nhân, lão phu có thể cảm nhận được, mười một mảnh khóa trong tay chúng ta đang cộng hưởng đến mức điên cuồng. Mảnh khóa cuối cùng... đang nằm ngay sau cánh cổng kia!
Trần Lạc đứng ở vị trí cao nhất của con phố, mu bàn tay trái phát ra thứ ánh sáng rực rỡ mười một màu, hòa quyện thành một dải lụa năng lượng bao quanh cơ thể anh. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cổng bằng vàng ròng cao tới hàng ngàn trượng, trên đó khắc hình Thực Thần Tiên Đế đang mỉm cười nâng chiếc đỉnh vạn vật.
— Đã đi đến bước này rồi, dù sau cánh cổng là long đầm hổ huyệt, chúng ta cũng phải mở cho bằng được. — Trần Lạc điềm đạm cất giọng, ánh mắt kiên định.
Anh giơ cao tay trái, truyền năng lượng của mười một mảnh khóa vào không trung.
Sự xuất hiện của người canh giữ
Ầm————!
Khi nguồn năng lượng của phố Nam Tinh vừa chạm vào cánh cổng Tiên Đế Cung, những ký tự cổ xưa trên bề mặt cổng bỗng sáng rực lên. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ lớp sương mù vàng óng trước cổng chính, một bóng người cao lớn từ từ bước ra.
Đó không phải là một vị Tiên Tôn hay Thiên Cương Chiến Thần bằng xương bằng thịt, mà là một Khôi Lỗi Thần Tượng cổ xưa được đúc bằng Tinh Kim Thượng Giới, cao đến mười trượng. Trên người nó mặc một bộ chiến giáp khắc đầy họa tiết thần thú thượng cổ, tay cầm một thanh cự kiếm năng lượng phản chiếu cả ngân hà.
Đôi mắt của khôi lỗi lóe lên hai đốm sáng màu lam nhạt. Nó không có sinh khí, nhưng khí tức phát ra lại đạt đến đỉnh cao của Hóa Thần đại viên mãn, thậm chí nửa bước chạm chân vào cảnh giới vượt qua phàm trần.
— Kẻ nào... dám quấy nhiễu giấc ngủ của Tiên Đế? — Một âm thanh trầm đục, vang vọng như từ thời hồng hoang vọng lại phát ra từ lồng ngực bằng kim loại của khôi lỗi.
— Chúng tôi là những người mang "đơn hàng" đến giao cho Tiên Đế! — Lý Hỏa cười lớn, bước ra đầu phố, cánh tay bọc dung nham bùng cháy ngọn lửa xiên nướng — Đứng tránh ra, nếu không đừng trách tụi này nướng chảy cả bộ giáp của ngươi!
Khôi lỗi thần tượng không nói thừa một lời. Nó chậm rãi giơ thanh cự kiếm lên trời.
Vù———!
Chỉ một cử động nhẹ của nó đã khiến không gian trước cổng Tiên Đế Cung rạn nứt thành hàng trăm mảnh nhỏ. Một đạo kiếm quang màu vàng rực rỡ mang theo Hủy Diệt Kiếm Ý chém thẳng xuống phố Nam Tinh.
— Đón đỡ! Trù Đạo Toàn Lực! — Trần Lạc quát lớn.
Màn phối hợp đỉnh cao của mười một cửa tiệm
Lập tức, mười một chủ quán và cửa tiệm đã thức tỉnh cùng lúc bộc phát đấu khí.
“Hậu Thổ Kiên Thành và Lò Gạch Chí Dương!” — Dì Mai và ông Bành đồng loạt ấn tay xuống đất. Một bức tường phòng ngự bằng dung nham và đá tảng dày gấp đôi mươi lần bình thường mọc lên, che chắn trực diện đường đi của kiếm quang.
“Lẩu Uy Tín Âm Dương Lĩnh Vực!” — Chú Ba vung vá lẩu, tạo ra một dòng xoáy nước dùng hai ngăn khổng lồ, hấp thụ và phân tán hơn một nửa uy lực từ nhát chém của khôi lỗi.
“Gà Rán, Chè Băng, Mì Cay, Xiên Nướng, Bánh Ngọt, Cà Phê...!”
Tất cả các nguồn năng lượng hóa thành một dải cầu vồng rực rỡ bắn ngược lên trời, va chạm trực diện với thanh cự kiếm của khôi lỗi thần tượng.
BOOOM————!
Sóng năng lượng khổng lồ quét qua quảng trường Tiên Đế Cung, thổi bay những lớp mây vàng ngút ngàn. Khôi lỗi thần tượng bị phản chấn, lùi lại ba bước lớn, mỗi bước chân nện xuống làm nứt toác cả nền ngọc thạch.
Nhưng nó là một thể khôi lỗi không biết đau đớn. Đôi mắt lam nhạt lóe lên, nó tiếp tục vung kiếm định tung ra đòn thứ hai.
— Không cho ngươi cơ hội nữa đâu! — Trần Lạc ánh mắt sắc lạnh.
Mu bàn tay trái của anh bùng nổ thứ ánh sáng tột đỉnh. Trần Lạc nhắm thẳng vào khôi lỗi, kết nối toàn bộ ý chí của mười một cửa tiệm thành một đòn toàn lực:
— Hệ thống phố Nam Tinh – Đòn quyết định: Trù Thần Khai Thiên!
Một luồng sáng khổng lồ mang theo bản chất tối cao của vạn đạo ẩm thực hóa thành một chiếc búa ánh sáng khổng lồ, giáng thẳng xuống đầu khôi lỗi thần tượng.
Rắc... Ầm!
Bộ chiến giáp bằng Tinh Kim vạn năm tuổi của khôi lỗi rạn nứt rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh. Nó quỵ một gối xuống đất, thanh cự kiếm gãy đôi. Đôi mắt lam nhạt chớp chớp vài nhịp rồi tắt hẳn, hoàn toàn mất sạch năng lượng duy trì.
Mở cửa Tiên Đế Cung và Mảnh Khóa Cuối Cùng
Khi khôi lỗi thần tượng gục ngã, cánh cổng lớn bằng vàng ròng của Tiên Đế Cung từ từ kẽo kẹt mở ra.
Một luồng ánh sáng thuần khiết, ấm áp và tràn ngập sinh mệnh chiếu rọi ra ngoài. Bên trong cung điện không có kho báu vàng bạc châu báu nào cả, mà là một không gian thuần khiết tràn ngập linh khí nguyên thủy. Ở chính giữa phòng khách của cung điện, lơ lửng trên một đài sen bằng ngọc bích, chính là mảnh khóa thứ mười hai – mảnh ghép cuối cùng của Thiên Thực Khóa!
Và đồng thời, ngay tại vị trí trung tâm của phố Nam Tinh, Tiệm Tạp Hóa – cửa hàng cuối cùng chưa từng mở từ đầu truyện đến nay – bất ngờ bừng sáng rực rỡ.
Một nguồn năng lượng dung hợp tất cả mười một mảnh khóa trước đó bùng nổ, hoàn thiện hoàn toàn Thiên Thực Khóa.
Trần Lạc bước vào bên trong Tiên Đế Cung, vươn tay chạm vào mảnh khóa cuối cùng.
Bản đồ sao dưới nền đường phố Nam Tinh hoàn thiện một cách tuyệt đối. Cánh cổng dẫn vào Tiên Phủ thực sự bắt đầu hé lộ, mở ra chương cuối cùng của hành trình phi thăng vĩ đại nhất lịch sử!