Chương 33: NỒI LẨU UY TÍN PHÁ VỠ THIÊN TRÌ VÀ MẢNH KHÓA THỨ MƯỜI MỘT
Mặt nước của Thiên Trì rực rỡ bảy màu bỗng chốc nổi sóng dữ dội. Lời tuyên bố của Trần Lạc vừa dứt, ba vị Tiên Tôn ngồi trên tòa đài sen ngọc thạch đồng thời mở bừng mắt.
Ánh mắt của họ không còn mang sự ngạo mạn hay khinh miệt như những tên Tiên vương trước đó, mà đong đầy sự uy nghiêm lạnh lùng của những kẻ nắm giữ trật tự tối cao của Thượng Giới.
— Phàm nhân cuồng vọng! Các ngươi tưởng rằng mượn được chút linh khí của vài cái cửa tiệm quái dị là có thể thách thức thiên uy sao? — Tiên Tôn ở chính giữa, kẻ mang uy áp mạnh nhất, chậm rãi đứng dậy. Hắn vung tay phất trần, không gian xung quanh Thiên Trì bỗng vặn vẹo, hàng vạn đạo quy luật Không - Thời gian hóa thành những lưỡi dao tàng hình, chém thẳng về phía phố Nam Tinh.
— Thiên Trì Phá Không Trảm!
Đòn tấn công này không dùng linh khí, cũng chẳng dùng đấu khí thông thường, mà trực tiếp sử dụng Luật pháp Thiên Địa. Bất cứ thứ gì chạm vào những lưỡi dao tàng hình ấy đều sẽ bị cắt đứt thành vô số nguyên tử, vĩnh viễn biến mất khỏi không gian.
— Cẩn thận! Đó là quy luật không gian! — Thất Tinh Đạo Nhân hoảng hốt thét lên, mặt cắt không còn giọt máu.
Nhưng Trần Lạc không hề nao núng. Anh bước ra ban công tiệm trà sữa, mu bàn tay trái phát ra ánh sáng chói lọi của mười mảnh khóa.
— Quy luật Thiên Địa sao? — Trần Lạc mỉm cười nhạt — Xin lỗi nhé, ở phố Nam Tinh chúng tôi, quy luật duy nhất được chấp nhận là "Khách hàng là thượng đế, nhưng kẻ đến phá quán thì phải trả giá"!
Anh vung tay ra lệnh:
— Chú Ba, dọn nồi! Cho các vị "khách quý" này nếm thử thế nào là Đại Đạo Âm Dương!
— Ha ha ha! Cứ để lão phu lo! — Chú Ba cười lớn bước ra hiên quán Lẩu "Bốn Mùa".
Cánh tay chú bùng nổ thứ đấu khí mạnh mẽ từ mảnh khóa thứ mười. Chiếc vá lẩu dài trượng rưỡi trong tay chú vung lên, vẽ một vòng tròn hoàn mỹ trên không trung.
Thái Cực Âm Dương – Hấp Thụ Vạn Vật
Oang————!
Từ trong quán lẩu "Bốn Mùa", một nồi lẩu khổng lồ bằng năng lượng thuần túy mọc lên giữa không gian. Chiếc nồi được chia làm hai ngăn rõ rệt: Một bên là nước dùng lẩu Thái đỏ rực, cay nồng tượng trưng cho Thái Dương (Hỏa); một bên là nước dùng lẩu xương hầm thanh ngọt màu trắng đục tượng trưng cho Thái Âm (Thủy).
Khi những lưỡi dao quy luật không gian của Tiên Tôn chém tới, chúng không hề cắt nát được con phố, mà lao thẳng vào chiếc nồi lẩu khổng lồ.
Tí tách... Xèo xèo...!
Điều kinh ngạc đã xảy ra. Những lưỡi dao quy luật sắc bén đến mức có thể xé rách không gian, khi rơi vào nồi lẩu Âm Dương lại bị dòng nước dùng uy tín dung hợp, luộc chín, rồi biến thành những nguyên liệu linh khí béo ngậy, bổ sung ngược lại năng lượng cho toàn bộ phố Nam Tinh!
— Cái... cái gì thế này?! — Ba vị Tiên Tôn đứng trên đài sen giật mình kinh hãi, trợn tròn mắt nhìn kỹ thuật chiến đấu phản vật lý này — Quy luật Không - Thời gian của bọn ta... bị chúng đem ra... nấu lẩu luôn sao?!
— Đúng vậy đấy! Nguyên liệu ở Thượng Giới này tươi ngon thật, nấu lên chắc chắn ngọt nước lắm! — Lý Hỏa cười hề hề, vung tay phóng ra hàng loạt cự xiên nướng dung nham, phối hợp nhịp nhàng với chú Ba tạo thành một gọng kìm áp sát ba vị Tiên Tôn.
Sự kết hợp của mười cửa tiệm
Không để lỡ thời cơ, các chủ quán khác lập tức tung chiêu.
“Lò Gạch Chấn Động kết hợp Hậu Thổ Kiên Thành!” — Ông Bành và dì Mai đồng loạt ra tay, phong tỏa toàn bộ không gian phía dưới chân ba vị Tiên Tôn, khiến họ không thể di chuyển bằng thuấn di.
“Gà Rán Giòn Rụm phối hợp Băng Phách Thanh Tâm!” — Anh Tuấn và cô Út tung ra trận pháp Băng - Hỏa đan xen, vừa làm chậm tốc độ vừa cắt đứt nguồn linh khí từ Thiên Trì cung cấp cho các Tiên Tôn.
“Cà Phê Tỉnh Thần Đấu Khí!” — Nhân viên quán cà phê hất nhẹ một tách espresso khổng lồ lên bầu trời, hương thơm đậm đặc xuyên thẳng vào tâm trí ba vị Tiên Tôn, khiến tinh thần họ hoảng loạn, không thể tập trung vận dụng công pháp tối cao.
Chín cửa tiệm trước và Quán lẩu uy tín thứ mười kết hợp hoàn hảo thành một Trù Thần Vô Cực Trận. Dưới áp lực của trận pháp này, ba vị Tiên Tôn đường đường là những kẻ đứng trên đỉnh cao Thượng Giới nay lại bị ép cho chật vật lùi lại, mồ hôi đầm đìa trên trán.
— Không thể nào... Chúng chỉ là phàm nhân từ hạ giới, tại sao lại nắm giữ sức mạnh vượt qua cả Thiên Đế? — Tiên Tôn ở giữa gầm lên trong tuyệt vọng.
Trần Lạc bước đến sát mép kết giới, ánh mắt nhìn xuống ba vị Tiên Tôn đầy điềm tĩnh:
— Bởi vì các ông chỉ biết ngồi trên cao hống hách ban ơn, còn chúng tôi biết cách phục vụ từng vị khách bằng cả sự chân thành. Trận chiến này, các ông thua rồi.
Anh giơ tay trái lên, mười ngón tay bùng nổ ánh sáng của mười mảnh khóa. Một đòn toàn lực mang tên “Hệ thống phố Nam Tinh – Tổng Thanh Toán” giáng xuống.
BOOOM————!
Sóng xung kích từ đòn tấn công quét bay ba tòa đài sen ngọc thạch của Tiên Tôn. Ba vị Tiên Tôn hộc máu tươi, ngã quỵ xuống bờ hồ Thiên Trì, hoàn toàn mất sạch khả năng kháng cự.
Mảnh khóa thứ mười một thức tỉnh
Ngay khi ba vị Tiên Tôn gục ngã, mặt nước bảy màu của Thiên Trì bỗng rẽ ra làm đôi.
Từ sâu dưới đáy hồ, một luồng ánh sáng chói lọi mang theo hơi ấm của những chiếc lò nướng bánh ngọt cao cấp và hương vị thơm ngon của các loại bánh mì nướng bơ tỏi bay vút lên.
Đó là vị trí của mảnh khóa thứ mười một!
Và đồng thời, tại một góc khuất trên phố Nam Tinh, Tiệm Bánh Ngọt thứ hai hoặc một cửa hàng phụ trợ chuyên về bánh mỳ nướng bơ tỏi bất ngờ bùng sáng.
Một hình xăm mang hình chiếc lò nướng cao cấp bốc khói nghi ngút cùng thớ bánh mì giòn tan hiện lên trên tay nhân viên phụ trách. Mảnh khóa thứ mười một – Bánh Mì Bơ Tỏi Khóa – chính thức thức tỉnh!
— Tuyệt vời! Đã có mười một mảnh! — Thất Tinh Đạo Nhân nhảy cẫng lên reo hò.
Trần Lạc thu tay lại, nhìn xuống tấm bản đồ sao dưới chân phố Nam Tinh. Lúc này, mười một điểm nút đã sáng rực rỡ, kết nối với nhau thành một vòng tròn hoàn chỉnh, chỉ còn lại đường chỉ cuối cùng hướng thẳng lên cung điện tối cao của Tiên Đế – nơi cất giấu mảnh khóa thứ mười hai và bí mật lớn nhất của toàn bộ vũ trụ xuyên không!
— Mục tiêu cuối cùng đã rõ. — Trần Lạc mỉm cười, giơ cao tay hô lớn — Anh em chuẩn bị! Tiến về Tiên Đế Cung, thu thập mảnh khóa cuối cùng và mở cửa Tiên Phủ!