Nhóm bạn đồng hành của Ân Chu giờ đây mỗi người mỗi ngã. Bảo Quân và Tôn Lệ cũng trong tình trạng tương tự. Tôn Lệ sau khi khỏe lại từ biến chứng của độc tố đã cùng Bảo Quân khởi hành đi tìm những người khác. Nàng vốn từ lâu vẫn ở một nơi khác hoàn toàn với giang hồ, võ lâm nên mọi chuyện đều phụ thuộc vào Bảo Quân. Hai người cùng Mã Đạm Thái Ngưu lúc nào cũng kề bên cạnh bảo vệ đã ghé thăm vài thành thị từ lớn tới nhỏ cố gắng tìm kiếm tin tức của Ân Chu nhưng vẫn không nhận được gì. Phần Quan Diễn, họ biết chàng đang ở Kiếm Phong Môn sẽ dễ dàng tìm kiếm hơn, nếu thêm một thời gian nữa không có tin tức gì của Ân Chu họ sẽ đi kiếm Phong Môn tìm Quan Diễn.
Rắc rối duy nhất đến bây giờ đó chính là đám người Ân Chu lại trở thành mục tiêu của cả chính phái lẫn tà phái. Nguyên nhân từ việc cả hai phái đều cần tìm được Ân Chu. Mấy người đồng hành cùng ông cũng là manh mối nên tất nhiên trở thành mục tiêu săn lùng của họ bất quá những cuộc đụng độ là không tránh khỏi.
Lúc này cũng không khác, Tôn Lệ bản tính ngông nghênh không nghe lời ai nên nhiều lần khiến họ bị bại lộ. Thường xuyên đem tên Ân Chu ra ba loa khác nào lạy ông tôi ở bụi này. Bảo Quân cực kỳ đau đầu với nàng nhưng cũng chẳng có cách nào khác. Thời gian hai người bên nhau mối liên kết càng trở nên bền chặt hơn. Tôn Lệ vô hình chung không hề biết rằng nàng đã có một sự dựa dẫm vào Bảo Quân.
Đằng kia Mã Đạm Thái Ngưu đang giao đấu một đám người lạ tự xưng là tà phái. Bảo Quân bảo vệ Tôn Lệ bên này vẫn chưa động thủ gì.
Tôn Lệ chán chường nói:
“Ngày nào cũng đánh nhau thế này, lúc đầu còn vui bây giờ ta mệt rồi.”
Bảo Quân cười khổ nói:
“Tiểu thư à, không phải tại nàng cứ nhắc đến Ân Chu với mọi người thì chúng ta cũng đâu có việc gì ?”
Tôn Lệ lườm chàng một cái nói:
“Ý ngươi là đang trách ta à. Nếu vậy ta tự đi kiếm hắn một mình, không cần ngươi.”
Nói xong nàng vùng vằng bỏ đi đúng lúc này một đám người lạ mặt khác lao đến, mục đích không sai khác là muốn khống chế hai người. Bảo Quân nhanh chóng thể hiện bản lãnh quần công với đám người đó.
“Hắc Thủ Bang các người nhận được lợi lộc gì mà đến đây quấy rối ?!”
Đám người này vận nguyên một bộ đồ đen, tay phải đeo bao tay kín đen, bên trái để hở tay trần. Chúng cùng nhau vận công đánh ra rất nhiều quyền pháp, Bảo Quân cũng chẳng phải tay mơ bất quá không làm khó được chàng.
“Tiểu tử có hiểu biết đấy. Tóm được các ngươi có thưởng lớn ngu gì không tham gia. Khôn hồn chịu trói, theo ta về Bang, khai ra tung tích của Thiên Minh Đạo nhẫn. Còn nếu không thì bọn ta dùng vũ lực đến lúc đó đừng oán trách.”
Bảo Quân nhếch mép cười, không quan tâm đến lời của hắn, sử chiêu Phi Long Thái Vũ Cước nghênh đón quần địch chẳng chút nao núng. Cước ảnh như mưa, chốc lát đã cho cả bọn nằm sân. Chàng còn chưa kịp vui mừng thì nghe tiếng Tôn Lê thảm thiết vọng lại từ xa: “Bảo Quân cứu ta.”
Bảo Quân thất kinh, vội chạy đến hướng đó, hóa ra Tôn Lệ vì lúc bỏ đi đã bị chúng người bây bắt. Đám người ngày bộ dáng đắc thắng, một tay lăm lăm trên cổ Tôn Lệ, hống hách nói:
“Còn không mau chịu trói trước khi ta làm gì con nhóc này.”
Bảo Quân giận dữ trong lòng trách mình quá bất cẩn. Độc tố trong người Tôn Lệ vẫn là một mối nguy thường trực, nếu bị xúc động mạnh độc tố phát tát, hậu quả thật không dám nghĩ. Chàng không còn cách nào khác đành phải đưa tay chịu trói. Mã Đạm Thái Ngưu cũng không ngoại lệ.
Tôn Lệ vẫn không chấp nhận, la hét oang oang :
“Lũ đê tiện này thả ta ra, Bảo Quân ngươi vì sao không cứu ta?”
“ Công chúa của ta, độc tố trong người nàng vẫn còn đó, nếu chúng manh động sẽ rất nguy hiểm. Nàng yên tâm ta nhất định sẽ có cách.” Bảo Quân cắn răn nói.
Tôn Lệ nhất thời nhận ra nỗi khổ của Bảo Quân, im lặng một chút rồi nhìn chàng thốt lên:
“Ta tin ngươi.”
Đám người Tôn Lệ Bảo Quân được bọn chúng đưa vào xe ngựa rồi giải đi. Chẳng biết bao lâu chúng mới dừng lại đem họ ra. Bọn chúng khá cẩn thận vì biết Bảo Quân họ đều là cao thủ nên sử dụng một thủ thức rất chết tiệt đó là đưa vào người họ một loại chất độc. Nếu cách quá xa chúng sẽ không có thuốc giải nên Bảo Quân cũng là âm thầm chịu đựng nghĩ kế sau.
Bảo Quân đang miên man suy nghĩ thì nghe ồn ào ở đằng trước. Giọng nói khá quen thuộc.
Vì tò mò chàng cố rướng lên nhìn nào ngờ Tôn Lệ đã la lên trước:
“ Mẫn Nhi, phải muội không ?”
Người đang đôi co với bọn chúng đằng trước chính là Mẫn Nhi. Nàng thế nào lại ở đây ?
Mẫn Nhi cũng vô cùng kinh ngạc khi nhận ra họ, sau một lúc mừng rỡ nàng quay lại Hắc Thủ Bang ra lệnh:
“ Thả bọn họ ra, các người làm gì vậy ?”
Đám người này nhìn nhau ngây ngốc, sau đó ánh mắt lãnh khốc quát lên:
“ Ngươi to gan lắm, muốn chết hay sao?”
Mẫn Nhi tức giận quát mắng:
“ Đồ con lừa các ngươi, không biết ta là ai à ? Ta là…”
Nàng chưa nói hết câu thì bỗng dưng ngất xỉu. Sau bao lâu tỉnh dậy nàng cũng thấy mình bị trói và ngồi chung chỗ với Bảo Quân. Tất cả bọn họ đều bị nhét dẻ vào miệng không nói được gì, ánh mắt chỉ nhìn nhau ú ớ.
Cảm giác như một ngày đường trôi qua, cuối cùng chúng cũng đem mấy người bọn họ thả ra. Vừa được giải thoát cơ miệng hai nàng đã bắt đầu văng vẳng lên chửi. Duy chỉ có Bảo Quân trầm ngâm nhìn xung quanh bất ngờ kêu Mẫn Nhi:
“ Muội tử, nàng xem nơi này có phải là Hắc Thủ Bang không ?”
Mẫn Nhi là con gái của Đao Tôn, từ nhỏ được cha cưng chiều, dẫn đi chơi khắp nơi nên nàng khá rõ lãnh địa bang phủ của từng bang phái trong Tà Phái.
Nàng nhìn ngắm một hồi rồi mới thốt lên:
“ Không phải, đây không phải Hắc Thủ Bang, đây là nơi nào ?”
“ Này đây là nơi nào tên xấu xí kia ?!” Mẫn Nhi gọi một tên gần đó chất vấn
“ Câm mồm, ngươi nghĩ ngươi là ai mà lắm mồm vậy ?” Hắn chẳng để lời nàng vào tai, dọa nạt ngược lại.
Mẫn Nhi bực tức vô cùng, không nhịn được mới nói:
“ Các ngươi to gan lắm, ta là con gái của Đao Tôn cũng dám bắt, có tin ta nói cha ta dẹp luôn bang phái của các ngươi không hả ?”
Bọn chúng nghe nhắc đến hai chữ “ Đao Tôn” thì giật mình vội nhìn lại nàng. Tuy nhiên sau đó lại làm thái độ thờ ơ, nở nụ cười khinh bỉ nói:
“Con gái Đao Tôn thì sao chứ, Bị bắt ở đây các ngươi có chạy đằng trời. Mà ngươi nghĩ có thể lừa được ta sao? Ngươi mà là con gái Đao Tôn thì ta là Ngọc Đế đây”
Mẫn Nhi lửa giận cháy bùng bùng nhưng không làm gì được chỉ chửi mắng lung tung. Đám người họ sau khi đến đây, bị giam vào một góc, có vẻ như chúng đang đợi ai đó. Người này không lâu sau thì xuất hiện, mặc một bộ đồ đen tím từ trên xuống dưới, đeo mặt nạ. trên áo có thấp thoáng hình vẽ một con tử xà.
Bảo Quân thốt lên:
“ Tử xà Thái Âm Sơn, từ khi nào bọn chúng cấu kết với nhau ?”
Mẫn Nhi ngạc nhiên nói:
“ Có phải là thế lực đã cho nổ Thiên Sơn Đỉnh hôm đó”
Bảo Quân gật gù xác nhận, Chúng đã cấu kết với người Tà Phái. Chuyện hôm đó có Quỷ Độc Cốt ngoài Ân Chu thì họ không chứng kiến nên không hề hay biết, bên trong Quỷ Độc Cốt đã bán đứng Tà Phái. Lúc này có thêm bang phái bị thu phục cũng không ngạc nhiên lắm.
Tên đầu lĩnh nọ bước đến, xem xét họ, chưa đợi hắn nói gì Mẫn Nhi đã gào lên:
“ Tên xấu xí kia, ngươi đem bọn ta bắt đến đây làm gì ?”
Hắn phát ra cái giọng ồm ồm trịch thượng nói:
“ Ngươi câm mồm đi, ồn áo quá. Các ngươi là những con thí tốt để bọn ta đối phó với tên cáo già nhiều chuyện Ân Chu. Khôn hồn mà im lặng, hoặc là để bọn ta bắt các ngươi im lặng”
Mấy người họ nghe nhắc đến Ân Chu thì vô cùng ngạc nhiên. Đối phó với Ân Chu là như thế nào, việc đó thì liên quan gì ở đây. Quả thực kiểu gì cũng phải tìm ra cho được Ân Chu mới có thể yên tâm.
Sau đó bọn chúng đem đám người Bảo Quân nhốt vào một phòng giam. Lúc này không làm gì được nên họ mới bắt đầu hỏi thăm lẫn nhau. Mẫn Nhi kể lại cho họ một số chuyện ở Tà Phái sau khi Lý Thành Dụ chết. Nàng với Lý Khánh Chiêu thương lượng với nhau rồi bí mật trốn đi. Khánh Chiêu tìm Ân Chu còn nàng đi đến Kiếm Phong Môn gặp Quan Diễn. Trên đường đi thì nàng bắt gặp bọn Hắc Thủ Bang đang trên đường vì tò mò mới xảy ra xự việc như bây giờ.
Bảo Quân trầm ngâm nói:
“ Tử XÀ Thái Âm Sơn, bọn chúng đang lên một kế hoạch gì đó. Có thể là dùng chúng ta đối phó với Chu lão gia vì ông ấy đang làm phiền chúng”
Mẫn Nhi đồng tình nói:
“Rất có khả năng, phải có cách nào đó nhanh chóng tìm được Ân Chu, chúng ta lại bị nhốt thế này… Nếu bọn chúng thực sự biết ta là con gái của Đao Tôn có lẽ sẽ có sự nể mặt, dù chúng làm càn cũng không đến nước là ngay cả Ngũ Tuyệt cũng không sợ chứ. “
Tôn Lệ hậm hực nói “ Cái tên mập Ân Chu hại chúng ta ra nông nỗi này. Lúc ở Hoàng Cung hắn dám nói là bảo vệ ta, lần này ta quyết không tha cho hắn !”
Cả Bảo Quân và Mẫn Nhi kinh ngạc nhìn nàng thốt lên: “ Hoàng Cung ?!”
Tôn Lệ ngó lại hai người, thấy mình nói hớ nhưng cũng chẳng bận tâm lắm, chán chường nói:
“ Đúng rồi Hoàng Cung. Mà ta thấy cho các ngươi biết cũng không sao. Cái tên mập chết tiệt đó chính là Thất Ân Vương của Vương Triều Đại Quốc đấy. Ta là Công Chúa Triệu Tôn Lệ của Vương Kim Quốc.”
“ THẤT ÂN VƯƠNG” cả hai người đồng thanh hô lên, mắt trợn ngược mồm há to không thể không kinh ngạc được.
Sau một lúc chấn động lúc này Bảo Quân mới lấy lại tinh thần nói:
” Thất Ân Vương, dĩ nhiên là vậy. Khí chất của ông ấy quả là không giống người thường, chả trách Quan Diễn chuyện gì ở Hoàng Cung cũng biết, việc này quả thực đáng kinh ngạc nha”
Mẫn Nhi sáng rỡ mắt bắt lấy tay Tôn Lệ nói:
“Tỷ là Công Chúa à, nghe oách a “
Tôn Lệ bật cười nói:
“ Ta chính là công chúa. Nhưng so với muội ra ngoài này còn chơi vui hơn, trong Hoàng Cung ngột ngạt, quy tắc sao được thoải mái như ngoài này. Muội đừng có tơ tưởng.”
Mẫn Nhi nghĩ gì rồi chợt hỏi:
“Theo tỷ nói Quan Diễn theo hầu Thất Ân Vương vậy hắn có phải là Thái giám hay không ?”
Cả Tôn Lệ và Bảo Quân đều bật cười lớn trước câu hỏi vô tư của nàng. Tôn Lệ làm bộ dáng nghiêm trọng nói với nàng:
“Ta nói hết chín phần là phải rồi, ai theo hầu Vương gia mà không bị … chứ. Tiếc cho muội à nha.“
Mẫn Nhi trong một phút chốc trở nên trầm ngâm hụt hẫng, buồn rầu mãi đến khi được Tôn Lệ đính chính:
“Ta đùa muội thôi. Hình như hắn không phải đâu, ta nhớ hôm nào hắn có nói rồi. Xem muội thất vọng kìa. “
Mẫn Nhi nghe xong lấy lại ngay nét vui tươi của nàng, thở dài một cái nói:
“ Hoàng Cung thú vị như vậy muội cũng muốn một làm được tham quan.”
Bảo Quân nghe Mẫn Nhi nói, cũng có thắc mắc liền hỏi:
“ Nguyên nhân vì đâu nàng và Thất Ân Vương phải lặn lội xuống phương Nam, nhung lụa cung cấm kẻ hầu người hạ không phải là rất thích sao ?”
Tôn Lệ liếc chàng một cái, thở dài một cái bắt đầu kể lại câu chuyện vì sao nàng phải đến Đại Quốc rồi tình huống gặp được Ân Chu và tất cả những thứ sau đó mọi người đã biết. Bảo Quân và Mẫn Nhi nghe xong đều tỏ vẻ vô cùng thích thú. Hóa ra Ân Chu và Tôn Lệ có giai thoại ly kỳ như vậy.
Đám người buồn chán, tán gẫu một hồi Mẫn Nhi thở dài nói:
“ Bây giờ làm cách nào để thoát ra khỏi nơi này, không phải là bọn chúng sẽ giam chúng ta ở đây mãi mãi chứ ?”
Nói xong nàng vụt ra của phòng giam thét lên oang oang:
“Mấy con lừa kia các ngươi định giam bọn ta đến khi nào đây? Thả ra trước khi ta nói cha tan san bằng các ngươi.”
Tôn Lệ cũng góp phần vào hai nữ nhi la hét một buổi trời ồn ào vô cùng. Bất chợt Tôn Lệ hét lên một tiếng kinh sợ rồi nhảy qua một bên nào ngờ ngã gọn vào vòng tay của Bảo Quân.
“Chuột ! Có chuột, ta ghét đám thú vật dơ bẩn này”
Nàng bám chặt vào người Bảo Quân ánh mắt sợ hãi né tránh loài gặp nhấm bé nhỏ đang ở đằng kia.
Bảo Quân khẽ mỉm cười, vô tình nhích tay ôm lấy nàng. Tôn Lệ ngước lên bắt gặp ánh mắt thẹn thùng, tình cảm của Bảo Quân, tâm nàng chợt xao xuyến lạ. Đột nhiên bao nhiêu hình ảnh tháng ngày bên nhau chợt ùa qua, và nàng nhận ra trái tim mình đập mạnh theo cảm xúc.
Mẫn Nhi nhìn hai người họ bật cười không thôi:
“Tình cảm quá nhỉ, các ngươi còn không biệt được mình đang ở đâu hay sao ?”
Đôi nam nữ thẹn đỏ mặt, vội tách nhau ra. Tôn Lệ hờn trách Mẫn Nhi vu vơ. Bảo Quân thì im lặng ngại ngùng.
“Đám nhóc này ồn áo quá, có để ta nghĩ ngơi không hả?!” Đột nhiên ngay từ phòng vách bên cạnh vang lên một giọng ồm ồm của nam nhân đoán chừng là đã lớn tuổi. Giọng nói thanh thúy quyện trong trí óc chứng tỏ nhân vật này nội công chẳng hề đơn giản.
Mẫn Nhi chau mày một hồi rồi mừng rỡ chạy đến sát vách vồn vã nói:
“ Tiếu Gia Gia, là người có phải không ?”
Nhân vật bí ẩn bên kia nghe giọng nàng lảnh lót bên này bỗng nhiên đáp lại “ Tiểu Lì Lợm đó à?”
Cuộc trao đổi của hai người khiến Tôn Lệ và Bảo Quân nhìn nhau mờ mịt chẳng hiểu gì, cuối cùng Mẫn Nhi mới giải thích:
“ Ông ấy là Hắc Tiếu Quái Nhân đấy, chúng ta được cứu rồi !”
Bảo Quân thốt lên kinh ngạc:
“ Hắc Tiếu Quái Nhân ?! Làm sao ông ấy lại ở đây ??”
Mẫn Nhi là con gái của Đao Tôn nên cả tà phái không ai làm dám phật ý nàng duy chỉ có Hắc Tiếu Quái Nhân từ lúc nhỏ đã chơi với nàng rất hợp nên Mẫn Nhi vừa nghe giọng đã nhận ra ngay. Hắc Tiếu Quái Nhân cũng không sai biệt, thương Mẫn Nhi như người nhà nên ông cũng có thể nhận ra tức khắc.
Hắc Tiếu Quái Nhân lo lắng hỏi:
“ A đầu, sao lại ở đây ?”
Mẫn Nhi lầm bầm mắng chửi đám người kia rồi nói:
“Con và Bảo Quân và Tôn Lệ chẳng hiểu sao lại bị bọn chúng bắt vào đây. Vì một số vấn đề nên không thể phản kháng. Thật đáng ghét mà”
Hắc Tiếu Quái Nhân vẫn đem giọng trầm trầm nói:
“Người mà ngươi nói có phải là đám nhóc hay đi chung với Giáo Chủ hay không ?”
“ Giáo Chủ ?” Mấy người Mẫn Nhi ngơ ngác hỏi đổng.
Hắc Tiếu Quái Nhân khảng khái đáp:
“ Đúng vậy là Giáo Chủ, Thiên Minh Đạo nhẫn đã được trao lại cho tên Tống Ân Chu đó, hôm Lý Thành Dụ tạ thế ta cũng có mặt, di nguyện của Lý Thành Dụ ai có phản đối thì ta vẫn tôn trọng hắn nên ta mới gọi Ân Chu là giáo chủ”
Mẫn Nhi cười cười nói:
“Họ là bạn của Ân Chu, Tiếu Gia Gia sao người lại ở đây ? Người cứu chúng con ra đi ?”
Vì cách vách nên họ không thấy được Hắc Tiếu Quái Nhân nở một nụ cười khổ nói:
“ Ta được lệnh của Đao Tôn cha ngươi điều tra thân thế của đám người Thái Âm Sơn này. Cuối cùng ta cũng biết được bọn chúng đã mua chuộc rất nhiều bang phái trong Tà Phái, ta theo dõi bọn chúng giả trang làm bộ bị bắt vào đây để điều tra nội tình. Bây giờ cứu các ngươi thì chẳng phải bại lộ hết sao ?”
Mọi người bây giờ mới vỡ lẽ, võ công cao cường như Hắc Tiếu Quái Nhân lý nào lại bị bắt dễ dàng như vậy.
“ Không đi ra thì chúng ta làm gì đây, không lẽ là ngồi đây mà đợi chứ ?”
Hắc Tiếu Quái Nhân nói:
“ Ta đã ở đây bốn ngày rồi, các ngươi cũng đợi đi. Thêm một ngày nữa nếu chúng chưa có động tĩnh gì sẽ đi bước tiếp theo”
Đám người Bảo Quân cũng không có cách nào khác đành nghe theo an bài của Hắc Tiếu Quái Nhân ngồi đợi, không quấy phá nữa. Trong lúc không có gì làm Mẫn Nhi bắt Tôn Lệ kể về cuộc sống Hoàng Cung cũng như mối quan hệ của nàng và Ân Chu. Tôn Lệ hào hứng kể lể không sót chi tiết, Mẫn Nhi biểu tình vô cùng hào hứng và ganh tỵ duy chỉ có Bảo Quân trầm ngâm, một lúc sau chàng vu vơ nói:
“ Chu lão gia là Thất Ân Vương, lai lịch vạn lần cao sang. Tuy nhiên mọi người có nhận thấy võ công của Chu lão gia vô cùng cao cường không? Đừng nói cường giả bình thường ngay cả những bậc tông sư cũng có phần lợi hại hơn”
Đột nhiên Hắc Tiếu Quái Nhân chen ngang:
“ Cái gì mà có phần lợi hại hơn, hắn là một mình chấp cả đám tông sư vớ vẫn đó. Các ngươi hôm đó lại không nhìn thấy được hắn chấn kình đẩy lui cả Dược Tiên và Đao Tôn. ”
Bảo Quân vừa nghe xong đã thốt lên:
“Không thể nào!”
“ Nhóc con ngươi cho rằng ta bịa đặt à. Ta nghĩ ngươi cũng tự đoán được bản lãnh đó thuộc về ai.”
Bảo Quân trưng ra một biểu cảm kinh ngạc thốt lên:
“Ngũ Tuyệt Ngọc Đế”
…
“ Ắt Xì ! “
“ Lão gia người cảm bệnh rồi sao ?”
Ân Chu xua tay nói:
“ Không, tự nhiên ta thấy ngứa mũi thôi”
Thiệu Hào gật gù an tâm rồi đi lòng vòng xung quanh xem xét. Từ hôm rời Thanh Vân Trấn đến nay cũng đi được hơn một tuần. Ân Chu theo chỉ dẫn của Thập Đại Côn Đồ cứ hướng Đông đi mãi đến khi gặp một ngọn núi lớn có tên Thanh Liên Sơn, Liên Sơn Cốc chính là nằm sâu trong núi. Lại nói Dược Tiên từng đến nơi này vô tình khám phá ra Liên Sơn Cốc, sau đó bà mới để Vân Thuyền ở lại, tránh xa thế tục hồng trần.
Không biết còn đi bao lâu nữa, chỉ nghe bọn chúng nói Liên Sơn Cốc vốn dĩ rất dễ nhận ra, thế quần núi tụ lại nhìn như hình hoa sen. Đại khái thông tin đó cũng rất có ích cứ đi theo hướng chỉ sẽ gặp thôi. Ân Chu lạc quan nên không đặt nặng vấn đề. Có duyên ắt sẽ gặp lại.
Tú Châu ngồi xuống bên cạnh mỉm cười nói:
“Chúng ta nên kiếm nơi nào đó nghĩ tạm, trời cũng sắp tối rồi.”
Ân Chu mỉm cười, ân cần nói:
“ Hình như Hoàng Công tử đã đi xem xung quanh rồi. Y vốn là công tử nên không thích ở rừng núi thế này nên đã chủ động một bước, nàng đừng lo.”
Đoạn ông nhìn nàng triều mến nói:
“Nếu nàng cảm thấy khó khăn vất vả thì cho ta xin lỗi nhé. Ta đã không chu đáo.”
Tú Châu khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đáp:
“ Người đã như vậy tiểu nữ làm sao dám giận chứ. Chỉ mong người không cảm thấy phiền khi đưa tiểu nữa đi cùng…”
Ân Chu nhìn ra xa xa, bầu trời buổi hoàng hôn ửng đỏ mang cái tĩnh lặng thê lương.
“ Không phiền, không phiền… nếu không có nệm ấm chăn êm ta cũng sẽ làm gối cho nàng dựa vào nghĩ ngơi.”
Tú Châu nhìn ông, chớp mắt một cái, tâm tình rối loạn hiện trong ánh nhìn”
“Người thật là biết ăn nói. Cô nương nào lại không siêu lòng, tiểu nữ tự hỏi cô nương Vân Thuyền ấy phải đẹp như thế nào để người nhất quyết muốn gặp lại.”
Ân Chu mỉm cười đáp:
“ Làm sao ta có thể khen người khác khi bên cạnh ta có một mỹ nhân chứ”
Tú Châu khẽ gật đầu đồng ý, một chữ tình khắc lên khóe môi.
‘’Người biết tiểu nữa thích nhất ở Người điều gì không ? Đó chính là ánh mắt. Chỉ một ánh mắt cũng làm người ta cảm thấy ấm áp. Chỉ một cái nhìn cũng khiến người ta tin tưởng. Chỉ một lần liếc qua cũng khiến cả thế gian run sợ. Trên đời này còn có gì mà Tống Ân Chu không làm được ?”
Ân Cười bật cười nói:
“Nàng đã quá lời rồi. Ta cũng chỉ là một phàm nhân với thất tình lục dục.”
Tú Châu nhìn ông ý vị, ánh mắt muôn phần triều mến:
“ Hôm đó người đóng giả đạo sĩ bày ra mấy trò đó thật là thú vị nha, người đã từng tu đạo hay chăng ?"
Ân Chu bật cười nói:
‘’ Nào có. Vì bộ võ công của ta chính là xuất phát từ Thái Cực, Bát Quái nên tính ra cũng có chút hiểu biết nên bày ra làm trò cười cho nàng.’’
Tú Châu nói:
‘’ Võ Công mà cũng có Thái Cực, Bát Quái nữa sao. Nghe có vẻ huyền diệu. Người không phiền nếu cho tiểu nữ biết thêm chứ ?’’
Ân Chu lắc đầu nói:
‘’Cái này là quá phức tạp lắm. Người không tu luyện như nàng sẽ rất khó hiểu.’’
Tú Châu thấy cũng phải nên chuyển sang chủ đề khác:
‘’ Cây quạt này rất quan trọng với người có phải hay không ? Tiểu nữ lúc nào cũng thấy người khăng khăng giữ nó ‘’
Ân Chu đưa Hoàng Kim Phiến lên nhìn ngắm rồi trầm ngâm nói:
‘’ Rất là quan trọng, mọi thứ ta có cũng từ nó mà ra. ‘’
‘’ Người không phiền nếu cho tiểu nữ xem một chút được không ? Cũng chỉ là xuất phát từ tò mò.’’
Ân Chu nhìn lại nàng một cái, không biết nghĩ gì cuối cùng cũng đưa cho nàng xem. Tú Châu nhận lấy, đột nhiên chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn đôi tay nàng bị trĩu xuống, biểu tình trên gương mặt có chút biến đổi nhưng sau đó mọi thứ lại chẳng có gì đáng chú ý. Tú Châu vân vê nhìn ngắm một lúc rồi trả lại Ân Chu, cảm thán:
‘’ Cây quạt này thật là kiệt tác, nó đem đến một cảm giác rất kì lạ. Không biết tên cây quạt này là gì nhỉ ?”
Ân Chu chậm rãi đáp:
“ Hoàng Kim Phiến!”
Tú Châu bỗng nhiên thốt lên:
“Không phải là Thiên Tử Trì Phiến ?”
Ân Chu nhìn ngây nàng, khẽ nhếch mép cười ý vị. Ông không nói gì cũng không bày tỏ thái độ xác nhận. Tú Châu nhận thấy thái độ của ông thì không nói gì nữa.
Đúng lúc này Hoàng Thanh Phong trở về. Nhìn y thật là mệt mỏi chán chường, bộ dáng cũng đủ hiểu là không tìm được nơi nào để nghĩ tạm.
Y nhìn hai người bực tức nói:
“Tên họ Tống kia ngươi thừa lúc ta đi dở trò với Tú Châu phải không hả ?”
Ân Chu lười để ý hắn chẳng buồn trả lời, Tú Châu hỏi y có tìm được nơi nào không ? Hắn hằn học nói:
“Xung quanh nơi này toàn là núi rừng không có lấy một căn nhà thì kiếm đâu ra khách điếm chứ.”
Ân Chu bình thản nói:
“Tình hình chúng ta tối nay phải nghĩ lại ở đây rồi.”
Hoàng Thanh Phong lườm lườm Ân Chu, mồ hôi vã ra trên trán. Trông hắn khổ sở vô cùng:
“Ngươi thực ra là đang đi đâu, bổn công tử ta lý nào lại phải ở nơi rừng rú này ?!”
Ân Chu mỉm cười đáp:
“ Công tử đòi theo ta mà, Công tử không thích có thể tùy ý rời đi.”
Hoàng Thanh Phong câm nín, không nói thêm được gì vùng vằng bỏ đi. Tên hầu cận của hắn vào rừng bắt được hai con thỏ cho bữa tối. Trong màn đêm có le lói ảnh lửa phát ra từ đám người đang nướng thỏ. Dăm ba câu chuyện phiếm khiến thời gian trôi đi nhanh hơn chốc lát mọi thứ rơi vào tĩnh lặng. Màn đêm lạnh lùng phủ kín thế gian. Trên bầu trời le lói vài ánh sao với mặt trăng to chiếu soi tận cùng tâm can. Họ vì không thể tìm ra được khách điếm nào nên đành phải tạm thời ngủ lại đây. Hoàng Thanh Phong vốn dĩ thuộc loại công tử ăn trắng mặt trơn chưa bao giờ trãi qua cảnh cùng khổ nên lấy làm khó chịu tuy nhiên y cũng chẳng còn cách nào khác đành phải chấp nhận.
Không biết bây giờ là lúc nào, mọi người vẫn đang chìm trong giấc ngủ đột nhiên có tiếng thét lên văng vẳng vọng lại
“ Lão gia, cứu tiểu nhân !!“
Ân Chu giật mình nhìn ngó xung quanh, rõ ràng đó là giọng của Thiệu Hào. Ông đảo mắt xung quanh không thấy Thiệu Hào đâu, lòng khẳng định đây không phải là mơ ngủ.
Tiếng thét cũng đánh thức những người khác, họ ngó nghiêng nhìn nhau tự hỏi đúng lúc này âm thanh kêu cứu lại vọng tới. Ân Chu không chút chậm trễ thi triển khinh công nhanh chóng hướng về phía đó.
“Thiệu Hào ngươi ở đâu ?”
Không có âm thanh hồi đáp. Ánh mắt Ân Chu trầm xuống cất giọng lạnh lùng nói vọng vào khoảng đêm:
“Còn không mau ra mặt đi, ta biết các người đang ở đây. Đem người của ta ra nếu không ta đành thất lễ.”
Lúc này Hoàng Thanh Phong cùng những người khác cũng bắt kịp ông. Nghe ông hỏi đổng vậy thì khá tò mò. Họ vẫn chưa phát hiện được gì.
“ Ông đang nói chuyện với ai ?” Hoàng Thanh Phong không nhịn được hỏi
Ân Chu chung thủy một ánh mắt, lạnh lùng nói:
“Một đám thỏ con chừng năm mươi con đang đứng xung quanh, có một con thỏ đầu đàn và hai con thỏ lớn hơn. Công tử nên dùng nội lực của mình, dàn trãi ra xung quanh và cảm nhận.”
Hoàng Thanh Phong tuy không muốn thừa nhận lời chỉ dẫn của Ân Chu nhưng cũng âm thầm làm theo. Kết quả y đã kiểm chứng được lời của Ân Chu, mặc dù không phải đầy đủ số lượng như ông nói nhưng cũng là phát hiện ra một số người.
Ân Chu lặp lại một lần nữa:
“ Thiệu Hào và các ngươi không thù không oán, coi như vô tình gặp gỡ cũng không muốn kết duyên. Hy vọng các vị thả hắn ra.”
Không gian tĩnh lặng như tờ, những kẻ này quả thật lỳ lợm. Đám người Hoàng Thanh Phong nhìn nhau hồi hộp chờ đợi. Một lúc sau vẫn không có động tĩnh gì.
Đột nhiên từ chỗ Ân Chu, một làn sóng nội công phát ra kinh hồn bạt vía thổi bay tất cả cỏ cây lá, chấn bằng cả một không gian. Hoàng Thanh Phong buộc phải dùng thực lực chở che cho Tú Châu cùng hai người hầu của họ.
Chiêu thức vừa rồi chỉ là một phần nhỏ của “Thái Cực Thiên Hạ Đồ”. Với chiêu thức này toàn bộ phạm vi bị Ân Chu bảo phủ sẽ nằm trong kiểm soát của ông. Mọi động tĩnh đều bị Ân Chu phát hiện ra. Lần này Ân Chu đã quyết liệt thì chẳng có ai có thể trốn tránh được nữa. Sau khi toàn bộ khu vực bị bộc phá để lộ ra nhun nhút vô số bóng người. Trong đó Ân Chu nhận ra Quan Diễn đang nằm trong tay kẻ khác, miệng y bị nhét giẻ, trên cổ lăm lăm một mũi dao lúc này cũng sẵn sàng kết liễu chàng.
Trong suy đoán của Ân Chu những kẻ này có thể là người của Tử Xà Thái Âm Sơn hoặc của Ngân Lang Đoàn. Nhưng sự hiện diện này hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của ông. Những kẻ lạ mặt vận trên mình một bộ trang phục cầu kỳ, màu sắc chủ đạo dưới ánh trăng lờ mờ vẫn có thể thấy trắng và đỏ. Trên mặt bọn chúng bất kể là nam hay nữ đều có chiếc màng mỏng che ngang. Tóm lại đám người này ông chưa gặp qua bao giờ.
Tuy nhiên không hẳn là thất vọng vì kẻ theo hầu Hoàng Thanh Phong bất chợt kích động hô lên:
“Xem qua trang phục của bọn chúng thật không sai biệt Tây Hoang Huyết Nguyệt Thần Giáo. !“
Lòng Ân Chu khẽ động một cái, Tây Hoang Huyết Nguyệt Thần Giáo, một cái tên hoàn toàn mới. Đám người Ân Chu quay lại nhìn hắn để chờ đợi thêm thông tin. Đột nhiên từ bên Huyết Nguyệt Thần Giáo có động tĩnh. Lại thấy đám người bọn chúng rẽ ra để hai bóng hình bước lên.
Một nam mang phong thái đỉnh đỉnh, gương mặt lãnh khốc vô tình. Ánh mắt sắc nhọn nguy hiểm, mang một thái độ chính là từ trên cao nhìn xuống. Cả người y toát ra một vẻ cao cao tự đại. Một nữ trông rất trẻ trung, tóc tết bím, đầu đội vô số phụ kiện, dáng người thon thả tuyệt mỹ, gương mặt xinh đẹp thu hút với ánh mắt không khác gì người nam cũng chính là luôn xem thường mọi thứ xung quanh.
Người nữ trên môi mang một nụ cười tự cao, nhìn đám người nói:
“Cũng khá đấy, xem ra có hiểu biết.”
Ân Chu chung thủy bộ dáng điềm tĩnh, chậm rãi đáp lời:
“Hắn với các ngươi có thù oán gì, vô cớ lại bắt hắn. Chi bằng thả người ra rồi có gì từ từ nói ?”
Người nữ vẫn không thèm để lời ông vào mắt thái độ khinh thường nói:
“Huyết Nguyệt Thần Giáo chúng ta muốn bắt thì bắt còn phải hỏi ý kiến ngươi sao ? Đừng nghĩ có chút bản lãnh thì có thể nói chuyện với ta. “
Ân Chu mỉm cười ý vị đáp:
“Cũng được, theo như cô nương nói ta cũng đáp lễ rằng ta muốn cứu hắn nhất định sẽ cứu. Không biết các người thực lực đến đâu, ta đây cũng không ngại lãnh giáo.”
Cô nương này bị Ân Chu ngang nhiên xuyên xỏ như vậy giận giữ quát lên:
“Tên mập khốn kiếp này dám trả treo với bản cô nương ta. Các ngươi chính là muốn chọn cái chết!”
Nói xong nàng ta cởi xuống từ hông một cây roi dài quật mạnh xuống đất. Cái quật ấy toát ra sát khí ngút trời chứng tỏ cô nương này không phải loại thích nói chuyện lý lẽ.
Lúc này người nam từ đầu im lặng bỗng ra hiệu cho cô nương kia chớ manh động. Y hướng ánh mắt về phía Tú Châu, cái nhìn đầy tình ý nói:
“Ngươi muốn giết ai thì giết nhưng để cô nương kia lại cho ta.”
Cô nương bật cười nói:
“Huynh trưởng à, lúc này mà còn có thể phong lưu đa tình sao, được thôi ả ta cũng rất xinh đẹp đấy. Huynh tự nhiên.”
Đám người Huyết Nguyệt Thần Giáo này thực sự quá ngông cuồng. Hoàng Thanh Phong vốn chẳng để tâm nhưng ngay lúc Tú Châu bị miệt thị như vậy thì máu anh hùng cháy bùng lên. Y bước lên trước mặt Ân Chu, ánh mắt đanh lại chỉ thẳng cây quạt vào mặt nam tử quát lên:
“Con mụ đàn bàn xấu xí và tên mặt trắng khốn kiếp kia câm mồm. Các ngươi còn dám nói một lời nào như thế nữa với Tú Châu thì bổn công tử ta quyết không tha cho các ngươi.”
Nam tử nhếch mép cười khinh khi đáp:
“ Mộ Dung Đường Hải ta đã muốn ai thì nhất định sẽ có người đó. Ngươi chỉ làm cho việc sở hữu nàng trở nên thú vị hơn chút mà thôi. “
Y vừa dứt lời tên hầu của Hoàng Thanh Phong thốt lên:
“ Một Dung Đường Hải, vậy cô nương kia chắc chắn là Mộ Dung Đường Uyên. Cặp huynh muội tài năng xuất chúng được đào tạo bởi một tay của Huyết Nguyệt Thần Chủ. Bản lãnh thâm sâu, tu vi cường giả. Thật không ngờ lại chạm mặt họ ở đây. Xin Công tử cẩn thận, họ không phải là đối thủ tầm thường.”
Hoàng Thanh Phong nghe xong hừ lạnh một tiếng nói:
“ Cái gì mà Mộ Dung Huyết Nguyệt chứ ta đánh cho trăng máu thành trăng tàn.”
Gã Mộ Dung Đường Hải chẳng mảy may để ý đến y hướng Tú Châu bước đến. Hoàng Thanh Phong nộ khí xung đỉnh, vụt tới cuốn lấy hắn quyết thắng thua một trận.
Hoàng Thanh Phong vì nghiêm túc nên quyết sử dụng ngay võ học của Thần Quyền từ lúc đầu với bộ chiêu thức Bạo Sơn Thần Quyền. Y đánh ra một lúc năm quyền chưởng khí thế kinh người. Mộ Dung Đường Hải bình thản thể hiện thực lực trong chốc lát đã đánh tan chiêu thức của Hoàng Thanh Phong. Tuy nhiên mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Hoàng Thanh Phong áp sát Mộ Dung Đường Hải, hai quyền tụ lực đánh thẳng vào hai bên bả vai y, chân lên gối sử một tư thế vô cùng kỳ lạ nhưng lại đưa đối thủ vào một thế gọng kìm khó lòng hóa giải. Tuy nhiên Mộ Dung Đường Hải chẳng lấy làm lo lắng, bất ngờ xuất thủ đôi tay trong chốc lát múa may vài cái, thỉ thấy loang loáng những luồng nội công đỏ rực như màu máu liên tiếp bắn tới Hoàng Thanh Phong.
“ Huyết Ma Trảo !” Kẻ hầu của Hoàng Thanh Phong thốt lên
Hoàng Thanh Phong tuy là cũng người trong giang hồ nhưng lúc nào cũng tự phụ nên không hề có kiến thức về kho tàng võ học của thế gian. Vì vậy cái tên Huyến Ma Trảo đối với y cả có ý nghĩa gì. Hoàng Thanh Phong chẳng hề nhún nhường, trực tiếp sử chiêu Phá Ma Quyền tiếp chiêu.
“Cái gì mà Huyết Ma Trảo, thử xem Phá Ma Quyền có đập chết ngươi hay không!”
Quả thực lúc đầu chiêu thức của Mộ Dung Đường Hải bị hóa giả nhưng tức khắc y đã có mặt sát bên canh Hoàng Thanh Phong tung ngay một chưởng vào y. Hoàng Thanh Phong xoay người tiếp chưởng tuy nhiên vẫn bị chấn bay ra vài thước, phun ra ngụm máu. Đám người Ân Chu nhất thời rúng động. Hoàng Thanh Phong bực tức vội vàng điều khí rồi nhau chóng vụt tới liên tiếp sử nhiều chiêu thức tâm đắc nhất của y để đối công với Mộ Dung Đường Hải. Hai bên đánh nhau liên tục vài chục hiệp. Xung quanh bị chưởng lực bắn phá tanh bành rúng động cả màn đêm.
Mộ Dung Đường Hải trong lúc chủ quan bị Hoàng Thanh Phong tống ngay một bạo quyền vào ngực nhất thời cả giận đến đỏ mặt. Lúc này y mới tế ra vũ khí của mình. Vũ Khí đó có hình dáng như hai chiếc quạt nhưng khi gập lại một số lưỡi dao xuất hiện kết nối với nhau thành một cây kiếm, khi xòe ra thì như bán nguyệt đao.
Mộ Dung Đường Hải vận công đưa vào hai cây quạt khiến chúng chuyển sang màu đỏ máu, sau đó y phóng tới Hoàng Thanh Phong. Hoàng Thanh Phong không chút chậm trễ vội vàng thi triển bộ pháp né tránh. Tuy nhiên hai cây quạt này sau đó lại múa may quay cuồng, liên tục công kích Hoàng Thanh Phong khiến y vô cùng vất vả đối phó lại không có cách nào tiếp cận Mộ Dung Đường Hải.
Đám người Tú Châu kinh ngạc tự hỏi tại sao.
“Mộ Dung Đường Hải sử dụng một số sợi chỉ nối với cây quạt dùng nội công để điều khiển chúng. Quả thực cách thức tấn công này rất lợi hại.”
Ân Chu nói, ông vẫn luôn quan sát hai người này đánh nhau từ lúc nãy tới giờ vô cùng kỹ càng.
Mộ Dung Đường Uyên từ phía đối diện cười lớn nói:
“Ta có lời khen đấy. Loại chỉ này được làm từ Huyết Tinh Ma Thù chỉ có ở Tây Hoang Huyết Nguyệt của ta mới có. Huyết Tinh Ma Thù cho ra những sợ tơ vô cùng mỏng và nhẹ có thể nói như vô hình nhưng lại bền chắt và sắc bén. Ngươi thế mà nhận ra nhanh chóng. Ta tự hỏi ngươi công phu tới đâu?”
Nói xong nàng ta bất ngờ vụt một roi về hướng này. Đòn đánh này lại không hướng về Ân Chu mà là Tú Châu. Cách thức ra chiêu vô cùng nhanh chóng khiến không ai kịp phản ứng. Lại nói nàng ta vẫn quên rằng có một Ân Chu đang hiện diện nơi đó. Ông nhanh chóng vung tay một cái đã đánh bạt chiếc roi sang một bên. Chấn động nội kình khiến tay Mộ Dung Đường Uyên run lên bần bật. Ả ta nhìn trân Ân Chu ánh mắt kinh ngạc không thôi.
Tuy vậy, việc đó không phải là vấn đề Ân Chu quan tâm. Trong thời điểm ngọn roi của Mộ Dung Đường Uyên vụt tới Tú Châu, ông nhìn thấy nàng khẽ di động một chút. Hướng di chuyển lại vô cùng thích hợp để né tránh cây roi. Mấu chốt ở đây, Mộ Dung Đường Uyên ra chiêu vô cùng bất ngờ, nếu là người bình thường thậm chí họ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã chết rồi. Vậy mà Tú Châu phản ứng cực kỳ nhanh chóng. Hoặc có thể nàng chỉ có một phản ứng cơ thể đặc biệt với những tình huống tử vong, hoặc là Ân Chu đã nghĩ quá nhiều.
Mộ Dung Đường Uyên sau pha xuất thủ vừa rồi, tuy bản tính ngông cuồng như không đến nỗi ngu ngốc. Chiêu thế của ả ta bị Ân Chu phá đi chẳng hề tốn một chút sức, chứng tỏ ông không phải chỉ là một tên mập chết tiệt. Cô ta lăm lăm cây roi trong tay nhìn chằm chằm Ân Chu, ánh mắt đa đoan bất đoán.
Lại nói trận chiến của Hoàng Thanh Phong và Mộ Dung Đường Hải chưa chấm dứt. Hoàng Thanh Phong cố gắng phô diễn thực lực nhưng luôn bị Mộ Dung Đường Hải từ trên một bậc đè xuống, đưa y vào thế thủ bại. Cộng thêm thứ vũ khí rất lợi hại của Mộ Dung Đường Hải khiến Hoàng Thanh Phong khó bề tiếp cận được hắn. Hoàng Thanh Phong xưa nay ít tử chiến với cao thủ trên cơ mình, lại thêm bản tính tự phụ ỷ vào thân phận cháu trai của Thần Quyền nên toàn được người khác nhún nhường vì không muốn đắc tội với y. Chính vì vậy kinh nghiệm thực chiến của y rất ít. Nếu gặp cường giả bậc này rơi vào tình huống tử thủ cũng không có gì lạ.
Hoàng Thanh Phong tách mình ra khỏi hai cây quạt một chớp mắt, rồi lợi dụng khoảng thời gian ngắn vận công cả người y nội lực phát ra ngùn ngụt. Y múa quyền theo bài quyết của chiêu thức Bạo Sơn Phá Sơn Quyền. Đưa hết nội lực từ đan điền tập trung vào quyền phải. Búng mình một cái phóng thẳng tới Mộ Dung Đường Hải mang tám phần công lực với ý đồ nhất kích tất sát.
Lúc này thứ vũ khí của Mộ Dung Đường Hải bị đánh bật ra hai bên. Có lẽ nội công đưa vào chưa đủ để đối chọi với cổ lực lượng cuồng bạo trên Hoàng Thanh Phong. Mộ Dung Đường Hải vội thu liễm vũ khí, hai tay tụ trước ngực cả người y thoát ra một loại cường khí đáng sợ bao trùm thân thể. Mặt y chuyển sang màu đỏ máu, thời điểm Hoàng Thanh Phong vừa chạm tới, Mộ Dung Đường Hải đẩy ra một chưởng ứng đối đánh sầm một cái, tiếng nổ long trời lở đất, mọi vật trong phạm vi bị chấn kình đẩy bạt ra sơ xác. Mọi người nhìn lại chỉ thấy một bóng người đang rơi xuống, là Hoàng Thanh Phong. Hoàng Thanh Phong lộn người chân vừa chạm đất đã vút thẳng lên Mộ Dung Đường Hải cuốn lấy y giao đấu thêm vài hiệp nữa.
Mộ Dung Đường Hải lúc này cả người được bao bọc một tầng nội lực màu đỏ thẫm, tự tin giao thủ với Hoàng Thanh Phong. Sau những bạo chưởng lại giao đấu quyền cước với nhau, Hoàng Thanh Phong hoàn toàn thất thế. Chấn động sau chiêu thức kinh thiên vừa rồi khiến chân khí trong người y vẫn chưa ổn định. Hoàng Thanh Phong bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, hoa mắt sử chiêu loạn lên không đâu vào đâu. Mộ Dung Đường Hải nhếch mép cười khinh bỉ nói:
“Ngươi cũng khá đấy, khiến ta phải sử dụng Huyết Ma Liệt Hộ. Ta có lời khen nhưng đáng tiếc đành kết thúc ở đây.”
Hắn đột nhiên cắt một vệt trên tay mình, máu tuông ra nhưng không chảy xuống mà bị một lực lượng kiểm soát hình thành vô số lưỡi dao nhỏ hướng về địch nhân của mình. Hắn vung tay lên phát động các huyết dao đó bắn đến Hoàng Thanh Phong.
“Huyết Tích Ma Công !! Chu lão gia xin người nhanh chóng cứu trợ, Hoàng Công Tử sẽ không chống đỡ được mất !” Kẻ hầu bên Hoàng Thanh Phong cả kinh thốt lên cầu khiến Ân Chu.
Ân Chu gật đầu, chắc chắn ông không muốn nhìn thấy ai chết trước mặt mình nên chủ động ứng cứu. Nào ngờ vang đến một giọng nữ chua ngoa: “Đừng hòng, đám chuột bọ này!” Mộ Dung Đường Uyên vung cây roi lên cản trở, đánh tới như một con mãng xà cuồng lộng truy sát con mồi. Roi ảnh đỏ tía lên giăng kín cả vùng trời.
Ân Chu điềm tĩnh đánh ra Càn Khôn Diệt Ma Chưởng phá tan thế công của Mộ Dung Đường Uyên, tiếp cận Hoàng Thanh Phong với Càn Khôn Di Bộ, dùng Càn Khôn Chấn Thể bao bọc lấy y. Ngay tức khắc, một tay vẽ hình Thái Cực trong không trung xuất chiêu Càn Khôn Ngự Long Quyết. Khống chế toàn bộ Huyết dao bắn tới, sau đó đẩy ngược toàn bộ lại Mộ Dung Đường Uyên với công lực gia tăng gấp bội.
Nói thì dài nhưng kỳ thực mọi thứ diễn ra trong chớp mắt. Lại thấy cả hai huynh đệ Mộ Dung bị chấn lùi lại mươi bước, Ân Chu đỡ Hoàng Thanh Phong đi về phía sau giao cho kẻ hầu của y. Tất cả mọi người chứng kiến đề cả kinh, chỉ đơn giản như vậy ông đã hóa giải tất cả mọi thứ.
Mộ Dung Đường Yên nghiến răng, tức tối trong lòng, tay nắm chặt cây roi triển bộ pháp lao đến, nhưng bất ngờ có một bóng người vụt qua mặt cô ta, chính là Mộ Dung Đường Hải. Hắn ta vì bị Ân Chu phản đòn như vậy không cam tâm quyết cắn trả. Hai huynh muội nhà này trong mình đã thủ sẵn sát chiêu không chút nhân nhượng đánh tới Ân Chu.
Ân Chu bình thản bước lên vài bước, không gian quanh ông bỗng chốc có một sự tĩnh lặng khác lạ. Ánh mắt ông điềm tĩnh lạnh lùng không một tia dao động. Huynh muội Mộ Dung vừa tiếp cận phạm vi nhanh chóng đã nhận ra cơ thể mình trở nên nặng trĩu tựa như bị đè nén dưới tầng nước sâu.
Ân Chu xưa nay chỉ hay dùng Chưởng Pháp và nội công, xét về quyền thuật không phải là sở trường của ông tuy nhiên không phải vì vậy mà cận chiến là sở đoản. Không gian kỳ lạ đó chính chiêu Thái Cực Thiên Hạ Đồ: Thiên Tử Lệnh tạo ra. Hành động của bất kỳ ai rơi vào phạm vi đều bị hạn chế bởi lượng nội công khổng lồ kiềm hãm.
Cây roi vừa vụt tới đã bị Ân Chu bắt lấy, giật ngược về phía mình, tung vài quyền trong Thái Cực Không Minh Quyền. Thân thể tròn trịa của Ân Chu mờ ảo xoay qua xoay lại giữa hai huynh đệ Huyết Nguyệt kia. Chỉ thấy Ân Chu lướt tới, hai ngón tay điểm như điện xẹt, thoắt cái đã phong bế Thông Cốc nơi cổ tay đối thủ. Tên kia chưa kịp phản ứng, thì liên tiếp bị điểm trúng huyệt Tứ Mãn, Hoành Cốt, cuối cùng là điểm khí vào Hội Âm, huyệt chí tử. Trong tích tắc, toàn thân nhị Mộ cứng đờ, khí huyết nghịch lưu, ngã nhào xuống đất như khúc gỗ mục. Họ cố gắng chống trả nhưng cơ thể nặng trĩu cộng thêm một tầng nội lực dày đặc, không thể nào nhanh nhẹn ứng phó.
Ông sử ba thành công lực kèm theo sự cường hóa của Thái Cực Tâm Pháp. Mức hiệu quả được đẩy lên vô cùng cực. Chớ nói chỉ hai cường giả này, ngay cả thêm một số tông sư đại phái cũng khó thay đổi được cục diện.
Trong lòng của hai huynh muội kinh hãi không tin được, làm sao có người trên đời lại có lượng nội công và chiêu thức kỳ lạ như thế này. Ngoại trừ Huyết Nguyệt Thần Chủ đến nay hai huynh muội chưa bao giờ chứng kiến ai có bản lãnh đỉnh đỉnh thần uy như lúc này. Tất nhiên họ biết về Ngũ Tuyệt Thế Nhân nhưng chưa có cơ hội chứng kiến hay giao đấu nên không kiến thức được núi cao còn có núi ngàn trượng cao hơn.
Ân Chu thu hồi Thiên Thử Lệnh, khiến hai huynh muội cảm thấy cơ thể muôn phần thoải mái hơn, nhưng đáng tiếc sau đó cả hai người bị chấn kình Thái Cực Không Minh Quyền bây giờ mới phát tát chấn bay hai người về sau, bộ dáng thảm bại. Chân khí trong người bị gián đoạn không thể lưu thông. Hạn chế họ điều tức trong một thời gian, không thể tiếp đấu.
Ân Chu phong thái đạo mạo, ánh mắt điềm tĩnh, mỉm cười nói:
“Các vị đã hài lòng chưa, đem trả Thiệu Hào về cho ta có được hay chăng ?”
Mộ Dung Đường Hải chẳng nói chẳng rằng, cưỡng ép bản thân hồi phục tiếp tục sử dụng Huyết Tích Ma Công. Các luồng máu tuông ra ào ạt biến hóa thành vô số viên bi, được nội công cường hóa xoay tròn trong không trung. Mộ Dung Đường Uyên cũng không kém cạnh, cũng cắt máu vung cây roi lên múa may vài đường cùng với dòng máu tạo thành hai ba con mãng xà máu uống lượn. Đôi mắt ả ta trở nên đỏ ngầu, cây roi trong tay run lên bần bậc chuyển sang màu đỏ tía đáng sợ.
Đột nhiên ả ta vun roi vào vài thuộc hạ bên cạnh giết chúng trong chớp mắt. Điều kinh khủng hơn chính là máu tươi từ những người chết từ từ được cây roi hấp thụ, tà khí tỏa ra ngút trời. Thoáng chốc mấy cái xác trở nên khô héo. Đám người Ân Chu cả kinh, trên đời sao lại có thứ vũ khí tà ma như vậy.
Một giọng nói run run vọng đến từ đằng sau: “Kia là Huyết tế mà! Huyết Ma Tiên, một trong Thập Đại Bảo Khí này lại nằm trong tay Huyết Nguyệt Thần Giáo !!” Lại là người hầu cận của Hoàng Thanh Phong, y vừa nói gương mặt trắng bạch, ghê rợn trước khung cảnh vừa rồi.
Ân Chu cũng có chút hoang mang nhìn lại lại mọi người, ngoài Tú Châu nét mặt vẫn khá điềm tĩnh, người hầu của nàng thì mặt mày biến sắc, thoáng chừng ngất xỉu.
Mộ Dung Đường Uyên trong miệng gầm gừ nói:
“Ngươi phải rất may mắn khi được chết dưới sự lợi hại của Huyết Ma Tiên!”
Nói đoạn ả ta vung roi đến, cây roi cùng hai ba con mãng xà máu điên cuồng công kích Ân Chu. Mộ Dung Đường Hải cũng phát động Huyết Tích Ma Công nhằm ông mà hạ sát.
Ân Chu khẽ nhíu mày một cái. Tình huống này không thể xem nhẹ được khi hai chiêu thức khủng bố thoáng bên ngoài trông đến đã có cảm giác tử vong kề cận. Tuy nhiên trong ánh nhìn của Ân Chu không mang chút dao động.
Ông đứng hiên ngang, tay rút lấy Hoàng Kim Phiến, vận công. Cây quạt toát ra một loại ánh sáng màu vàng hoàng kim rực rỡ mà nhu hòa uy nghi, trái ngược với màu đỏ thẫm tà ma kia. Ân Chu không suy nghĩ nhiều sử ngay chiêu Phân Cực Quy Nguyên, một trong những đại chiêu của Càn Khôn Chấn Thiên.
Hoàng Kim Phiến được vung lên, nội công cực đại phát ra cắt đôi thế công kích điên cuồng của đối phương. Ân Chu xòe cây quạt, xoay một vòng sau đó rút tay lại. Tất cả những luồng nội công đang tồn tại tựa như có một lực hút, bị kéo về phía ông, tất cả hòa nhập làm một và xoay theo hình Thái Cực Lưỡng Nghi.
Ân Chu đứng giữa thong thái gập cây quạt, phạt ngang một đường phá tan cổ lực lượng khổng lồ. Thân ảnh của Ân Chu thoáng động, vụt qua người hai huynh đệ. Chỉ thấy cả hai ngã xuống, Ân Chu đoạt lại lại Thiệu Hào rồi tung người quay về phía bên mình.
Ân Chu mỉm cười nói:
“ Đa tạ đã nương tay. Vị gia hỏa trong kiệu kia không biết có muốn đánh nữa hay chăng, tuy là tại hạ chỉ còn bảy phần công lực nhưng cũng xin phụng bồi. Nhưng thiết nghĩ chúng ra nên kết thúc ở đây.”
Từ đằng xa vọng lại hồi đáp:
“Hay lắm, ngươi làm ta có hứng thú rồi đấy!”
Giọng nói đã bị biến âm nên không nhận ra được nam hay nữ nhưng chắc chắn một điều người kia không sai khác là một cường đại cao thủ.
Hai huynh muội Mộ Dung từ từ đứng dậy ghim một ánh mắt căm hận nhìn ông. Ân Chu không hạ sát chiêu nên họ cũng không vấn đề gì. Lúc đầu ngông nghênh nhưng sau đó nhận lại kết cục không thể xấu hổ hơn. Huynh muội lui về sau đi đến bên cái kiệu đằng xa. Đám người lục tục rời đi, một âm thanh văng vẳng vọng lại:
“Sẽ còn gặp”
Ân Chu mỉm cười đáp:
“ Tùy thời xin đợi”.
…
Mộ Dung Đường Uyên đi bên cạnh, cơ thể tuy không bị trọng thương nhưng vẫn rất đau nhức, ấm ức nói:
“Xin thần chủ tha tội, tiểu nữ đã quá chủ quan khinh địch, làm xấu mặt người.”
Trong kiệu vọng ra một giọng nói, là giọng nữ:
“ Ngươi không cần phải áy náy, dù ngươi có phô hết bản lãnh cũng không đả bại được hắn, ngay cả ta cũng chưa chắc chắn có phần thắng.”
Hai huynh muội cả kinh nhìn nhau lẩm bẩm:
“Thần Chủ cũng không đánh được hắn?! Người quá khiêm tốn hay chăng, hắn rất lợi hại nhưng không phải là đến mức đó chứ !!?”
Huyết Nguyệt Thần Chủ mang theo một tia phấn khích trong lời nói hồi đáp:
“Cây quạt hắn cầm trên tay chính là Đế Bảo Chi Khí của Thập Đại Bảo Khí – Thiên Tử Trì Phiến, dù là các đại bảo khí khác đi nữa thì không thể nào phát huy hết sức mạnh trước nó. Đây là cấm chế mà người tạo ra Thập Đại Bảo Khí đã quy ước vào. Cộng thêm môn võ công mà hắn sử dụng là Thái Cực Tâm Pháp và Càn Khôn Chấn Thiên. Nói không ngoa khi ngay cả ta cũng khó bề giao thủ thắng hắn.”
Huynh muội Mộ Dung nghe xong tâm thần chấn động. Một loạt liệt kê trên cũng đủ hiểu kẻ kia lợi hại đến thế nào.
Gió thổi chiếc rèm kiệu bật lên để lộ ra bên trong một khuôn trăng tuyệt mỹ, môi thắm đỏ đọng nụ cười khóe môi, lẩm bẩm:
“Ngọc Đế, Ông đến cuối cùng cũng chịu mò mặt ra. Xem ông chạy đi đường nào. “