Chương 21: Táng Ma trong rãnh nứt và Vạn Cổ Nhất Đan

Không gian bên trong vết nứt phong ấn không phải là một cõi hư vô trống rỗng, mà là một vùng đất tàn tích đổ nát được bao bọc bởi những dòng bão tố hư không và ma khí màu huyết hồng đặc quánh. Nơi đây chính là chiến trường rìa ngoài của Cửu U Ma Giới và vách ngăn đại lục năm xưa, nơi vùi lấp vô số bộ xương khô của các đại năng tu tiên mười vạn năm trước. Ầm!!! Bảo Bình vừa lao vào trong rãnh nứt, toàn bộ áp lực từ không gian bạo loạn và ma năng ngập trời lập tức nện thẳng lên hộ thân Chân Nguyên của hắn. Lúc này, tu vi Trúc Cơ kỳ tầng sáu đỉnh phong cùng sức mạnh nhục thân ba mươi vạn cân khiến hắn đứng sững giữa dòng bão tố như một cột đỉnh bằng thần thiết, không một chút lung lay. "Gào!!! Tên nhân tộc kiêu ngạo, ngươi dám chủ động bước vào lãnh địa của bổn vương?!" Tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang lên. Con Đại Ma Vương Cấp Mười Lăm sau khi bị chiêu phản phệ của Huyền Thiên Đại Ánh Kính đánh nổ nửa khuôn mặt, giờ đây đã dùng ma năng ngưng tụ lại một cái đầu lâu mới đen kịt, rậm rạp những gai xương dữ tợn. Thân hình khổng lồ cao tới năm trượng của nó hoàn toàn bò ra khỏi huyết vụ, bốn cái tay khổng lồ cầm bốn thanh cốt đao nhuộm đầy máu đen, mang theo uy áp Kim Đan kỳ sơ kỳ quét sạch mọi thứ xung quanh. "Lãnh địa của ngươi?" Bảo Bình đứng lơ lửng giữa hư không, mái tóc dài bay loạn, ánh mắt xám bạc khóa chặt lấy hạt cốt lõi ma năng màu tím đen to bằng nắm tay đang lập lòe trong ngực con ma vật. Hắn chầm chậm đưa tay phải lên, mười ngón tay đan xen, Chân Nguyên ánh bạc phối hợp với lôi điện phong lôi vừa thôn phệ từ Phong Vô Kỵ bộc phát ra tiếng nổ đùng đoàng dồn dập. "Hôm nay, nơi này sẽ là mồ chôn của ngươi, cũng là nơi chứng kiến ta nghịch thiên kết đan!" "Chết đi! Cửu U Ma Nhẫn — Táng Thiên Địa!" Đại Ma Vương điên cuồng gầm lên, bốn cánh tay khổng lồ đồng thời vung lên. Bốn đạo đao mang màu huyết hồng dài tới mười trượng, mang theo oán niệm ngập trời và quy tắc cắt rách không gian, đan xen thành một cái lưới đao khổng lồ, phong tỏa toàn bộ đường lui của Bảo Bình, chém thẳng xuống với tốc độ sấm sét. Đối mặt với nhất kích toàn lực của một vị Ma Vương Kim Đan kỳ, Bảo Bình không lùi mà tiến. Thân hình hắn khẽ động, hóa thành một đạo lưu quang ánh bạc khổng lồ, thẳng tắp lao trực diện vào cái lưới đao huyết hồng kia. "Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Thức Thứ Hai: Phá Thiên!" Xoẹt... UỲNH VÀO!!! Bảo Bình hai ngón tay chập lại thành kiếm, đâm thẳng ra một chỉ. Đạo kiếm quang màu xám bạc lúc này không còn mảnh như chỉ nữa, mà to như một con giao long khổng lồ dài mười trượng, trên thân giao long quấn chặt lấy những tia lôi điện màu xanh lam bạo liệt. Kiếm chỉ Phá Thiên va chạm dữ dội với lưới đao huyết hồng. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư chấn lực lượng khiến không gian rãnh nứt rạn nứt ra hàng trăm vệt đen kịt. Cái lưới đao bấy lâu nay vô địch của Ma Vương dưới sức mạnh ba mươi vạn cân và kiếm ý hủy diệt của Bảo Bình, chỉ chống đỡ được ba hơi thở liền rầm rầm vỡ vụn thành ngàn vạn đốm sáng đen. "Cái gì?! Sức mạnh nhục thân này... ngươi là Thể Tu thái cổ?!" Đại Ma Vương kinh hãi tột cùng, hai con mắt đỏ rực lộ ra vẻ hoảng loạn. "Chưa xong đâu! Huyền Thiên Đại Ánh Kính — Hoán Chuyển!" Ngay khi Đại Ma Vương còn chưa kịp thu đao về phòng ngự, Bảo Bình thình lình lật tay một cái. Thanh gương cổ Huyền Thiên Kính từ trong ngực hắn bay vọt ra ngoài, lơ lửng trên đỉnh đầu con ma vật, phát ra một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa quét xuống. Luồng ánh sáng vàng kim quét qua, toàn bộ ma khí bạo loạn xung quanh con Đại Ma Vương thình lình bị đảo ngược dòng chảy, hóa thành một cái gông cùm năng lượng khổng lồ, gắt gao trói chặt lấy bốn cánh tay và thân hình năm trượng của nó, khiến nó tạm thời bất động giữa hư không. "Đến đây cho ta!" Bảo Bình thân hình áp sát trong gang tấc, nhục thân cường đại bộc phát toàn diện, bàn tay phải hóa thành móng vuốt ngọc thạch, mang theo Chân Nguyên lôi điện bạo liệt, chuẩn xác và thô bạo cắm thẳng xuyên qua lồng ngực bằng gai xương của Đại Ma Vương, chộp chặt lấy hạt cốt lõi ma năng màu tím đen kia! "Á!!! Không!!! Buông tay ra! Tên nhân tộc điên cuồng này!" Đại Ma Vương thét lên thảm thiết, điên cuồng giãy giụa, nhưng bàn tay của Bảo Bình giống như một cái kìm bằng thần thiết mười vạn năm, không xê dịch một phân. "Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết — Tuyệt Diệt Thôn Phệ!" UỲNH VÀO!!! Ký hiệu vòng tròn trên ngực Bảo Bình bừng sáng rực rỡ đến mức cực điểm, hóa thành một cái hố đen năng lượng khổng lồ ngay trước ngực hắn. Toàn bộ ma năng tinh thuần của cấp bậc Kim Đan kỳ, tinh huyết ma tộc và tàn hồn nguyên thần của con Đại Ma Vương cấp mười lăm điên cuồng như trăm sông đổ về biển, bị Bảo Bình thô bạo hút mạnh vào trong cơ thể qua cánh tay phải. "Gào... ta trù ẻo ngươi... ngươi sẽ bị ma khí bạo thể mà chết..." Tiếng nguyền rủa của Đại Ma Vương nhỏ dần rồi hoàn toàn biến mất. Thân hình khổng lồ năm trượng của nó với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nhanh chóng khô héo, hóa thành một cái xác khô rỗng tuếch, rồi bị bão tố hư không thổi qua, tan thành tro bụi màu xám đen biến mất tăm biến mất tích. Ầm ầm ầm!!! Sau khi nuốt chửng hoàn toàn hạt cốt lõi ma năng của Đại Ma Vương, trong cơ thể Bảo Bình thình lình xảy ra một trận đại địa chấn long trời lở đất. Năng lượng của một vị Chưởng môn Kim Đan kỳ (Phong Vô Kỵ) và một con Đại Ma Vương Kim Đan kỳ sơ kỳ đồng thời bộc phát bên trong đan điền hắn. Hai luồng năng lượng một chính một tà, một lôi điện một ma khí, điên cuồng va chạm, cắn xé lẫn nhau, muốn biến kinh mạch và đan điền của hắn thành chiến trường để nổ tung. "Phụt!" Bảo Bình hộc ra một ngụm máu tươi màu bạc, sắc mặt trắng bệch, toàn bộ mạch máu trên bề mặt da bành trướng lên như những con giun rực lửa, máu tươi tuôn rơi nhuộm đỏ cả tà áo xanh. Đây chính là thử thách sinh tử lớn nhất của hắn kể từ khi tu tiên đến nay — Nghịch Thiên Kết Đan! "Muốn phản phệ ta sao? Lũ rác rưởi các ngươi không xứng!" Bảo Bình ánh mắt điên cuồng, hắn ngồi xếp bằng ngay giữa dòng bão tố hư không của rãnh nứt. Thần thức khổng lồ dốc toàn bộ vào đan điền, gắt gao thúc giục Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết vận hành đến mức cực hạn mười phần lực lượng. Ong ong ong! Thanh gương cổ Huyền Thiên Kính lơ lửng trước ngực hắn thình lình chấn động, một luồng Bản Nguyên Lực Lượng màu vàng kim tinh thuần nhất từ trong gương tuôn ra, đổ dồn vào đan điền, giống như một vị vua tối cao hạ lâm, gắt gao trấn áp cả hai luồng năng lượng lôi điện và ma khí đang bạo loạn. Dưới sự trợ giúp của Huyền Thiên Kính, hồ nước Chân Nguyên ánh bạc khổng lồ trong đan điền Bảo Bình bắt đầu xoay tròn với tốc độ vượt qua giới hạn của mắt thường, hóa thành một cái Vòng Xoáy Tinh Vân khổng lồ thâm thúy vô cùng. Chân Nguyên ánh bạc, năng lượng lôi điện màu xanh, và ma năng màu tím đen... ba luồng lực lượng hoàn toàn khác biệt dưới sự áp súc tàn nhẫn của Thôn Phệ Quyết, chầm chậm dung hợp vào nhau, điên cuồng nén chặt lại về tâm điểm của vòng xoáy. Mười phần... năm phần... một phần... Uỳnh!!! Sau một tiếng nổ trầm hùng vang dội xé rách thức hải, toàn bộ hồ nước Chân Nguyên trong đan điền Bảo Bình hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, tại tâm điểm của đan điền, một hạt châu nhỏ bằng ngón tay cái, mang theo ba màu Bạc - Xanh - Đen đan xen rực rỡ chầm chậm hình thành. Trên bề mặt của hạt châu này, khắc họa chín đường vân hoa văn cổ xưa, huyền diệu vô cùng, mỗi một đường vân đều tỏa ra ý chí hủy diệt và vị thế tối cao của Huyền Thiên truyền thừa. Huyền Thiên Cửu Vân Kim Đan! Vạn cổ nhất đan, nghịch thiên kết thành! Oanh!!! Vào cái khoảnh khắc Kim Đan kết thành, một luồng uy áp khổng lồ, bạo liệt tột cùng từ trên người Bảo Bình bộc phát toàn diện, quét sạch toàn bộ bão tố hư không và ma sương trong rãnh nứt không gian trong bán kính dặm đường. Tu vi của hắn chính thức vượt qua giới hạn của phàm nhân, bước vào Kim Đan Kỳ tầng mốt sơ kỳ! Sức mạnh nhục thân thăng hoa vượt bậc, đạt tới con số kinh hoàng — năm mươi vạn cân! Một cái phất tay của hắn bây giờ cũng đủ để bẻ gãy một ngọn núi lớn, chiến lực thực sự hoàn toàn có thể quét ngang toàn bộ các tu sĩ Kim Đan kỳ trung kỳ của ngoại giới! Bảo Bình chầm chậm mở mắt, hai con mắt của hắn giờ đây đã hoàn toàn biến thành một màu xám bạc thâm thúy như hố đen vũ trụ, khóe miệng khẽ cong lên một vệt nụ cười ngạo nghệ, tàn nhẫn: "Thần Phong Môn... các ngươi có thể diệt vong được rồi." Cùng lúc đó, tại ngoại giới — Quảng trường Chủ Phong Thần Phong Môn. Bầu không khí lúc này đã rơi vào sự tuyệt vọng tột cùng. Bức tường trận pháp phòng ngự khổng lồ bao bọc lấy ngọn núi lúc này đã bám đầy những vết rạn nứt như mạng nhện, hàng ngàn con Ma Ảnh cấp thấp đang điên cuồng nện móng vuốt vào mặt trận pháp. Mộ Dung Tuyết sắc mặt trắng bệch, đứng ở rìa quảng trường, ánh mắt nhìn về phía hẻm núi cấm địa đằng xa đầy vẻ phức tạp. Nàng có thể cảm nhận được qua Nô Dịch Cổ Ấn trong thức hải của mình, vị chủ nhân thần bí, tàn nhẫn kia... vừa mới trải qua một sự lột xác kinh hoàng vượt qua trí tưởng tượng của nàng. Rắc... Rắc... BÙM!!! Thình lình, vết nứt không gian khổng lồ tại khu vực cấm địa đằng xa bộc phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Một đạo luồng sáng màu xám bạc khổng lồ to bằng cột đình, mang theo uy áp Kim Đan kỳ ngập trời từ trong cấm địa lao vọt lên chín tầng mây, đem toàn bộ mây đen ma khí trên trời chấn dạt ra làm hai nửa, để lộ ra ánh trăng sáng rực rỡ. "Cái gì?! Luồng uy áp Kim Đan này... Chưởng môn phá vòng vây trở về sao?!" Thanh Vân trưởng lão đang chật vật duy trì trận pháp, nhìn thấy đạo luồng sáng ánh bạc kia liền mừng rỡ hét lớn. Hàng ngàn đệ tử nội môn, ngoại môn còn sót lại cũng đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt nhen nhóm lên tia hy vọng cuối cùng về sự sống. Thế nhưng, niềm vui của bọn họ chưa kịp kéo dài một hơi thở thì đạo luồng sáng ánh bạc kia đã lấy tốc độ sấm sét đáp xuống ngay tâm điểm của quảng trường Chủ Phong. Uỳnh!!! Mặt đất bằng đá ngọc thạch của quảng trường sụp đổ một khoảng rộng mười trượng. Khói bụi tản ra, lộ ra một bóng người áo xanh thẫm, tóc dài bay loạn, toàn thân tỏa ra hào quang ba màu bạc - xanh - đen đầy tà dị và thần thánh. Thiếu niên chắp tay sau lưng, ánh mắt xám bạc lạnh lùng nhìn lướt qua hàng ngàn đệ tử và các trưởng lão Thần Phong Môn đang ngơ ngác nhìn mình. "Ngươi... Ngươi là Huyền Bảo Bình?! Chưởng môn đâu?! Các vị Thái Thượng Trưởng Lão đâu?!" Thanh Vân trưởng lão trợn tròn mắt, nhìn khí tức Kim Đan kỳ cuồn cuộn trên người Bảo Bình, trong lòng dâng lên một sự hoảng loạn kinh hoàng chưa từng có. Bảo Bình khẽ cười lạnh, tay phải vung lên, một cái đầu lâu khô khốc, trơ xương thình lình bị hắn ném bịch xuống đất ngay trước mặt Thanh Vân trưởng lão. Trên cái đầu lâu kia, vẫn còn vương vất một vài mảnh vỡ của chiếc vương miện chưởng môn màu xanh phong lôi. "Chưởng môn của các ngươi, và cả con Ma Vương kia... đều đã nằm trong bụng ta rồi." Bảo Bình thanh âm trầm thấp, nhàn nhạt vang lên khắp quảng trường. "Cái... Cái gì?!" Cả quảng trường Thần Phong Môn trong nháy mắt rơi vào trạng thái tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ họng, ánh mắt nhìn vị thiếu niên áo xanh trước mặt đầy vẻ hoang đường, kinh hãi đến mức linh hồn muốn tiêu tán. "Phản đồ diệt môn! Giết gã cho ta!" Thanh Vân trưởng lão gầm lên một tiếng điên cuồng, dốc toàn lực vung kiếm lao tới. Bảo Bình đứng sừng sững tại chỗ, không thèm nhìn vị trưởng lão từng là thủ tọa của mình lấy một cái. Hắn nhẹ nhàng giơ ngón trỏ tay phải lên, hướng về phía trước mặt búng nhẹ một cái. "Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Thức Thứ Nhất: Tuyệt Sát Biến Thể — Vạn Kiếm Táng Môn!" Xoẹt... Xoẹt... Xoẹt... Từ sau lưng Bảo Bình, hàng ngàn, hàng vạn đạo kiếm chỉ màu xám bạc bện chặt lấy lôi điện và ma năng thình lình lăng không xuất hiện, hóa thành một trận mưa kiếm khổng lồ, rầm rộ, mang theo ý chí hủy diệt vạn vật trút xuống toàn bộ chín ngọn núi của Thần Phong Môn. Tiếng kêu la thảm thiết, tiếng nổ sụp đổ của cung điện vang vọng khắp màn đêm. Một cuộc thanh trừng diệt môn tàn bạo nhất, đẫm máu nhất lịch sử tu tiên giới, chính thức bắt đầu dưới bàn tay của vị tân vương Huyền Thiên truyền thừa — Huyền Bảo Bình.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ