Chương 20: Tọa đàm trong bão táp và Huyết tế Kim Đan
Gió rít gào qua những khe núi cằn cỗi của Hắc Phong Sơn Mạch, mang theo mùi của đá cháy và máu tươi tanh tưởi. Càng tiến sâu vào khu vực trung tâm, không khí càng trở nên đậm đặc và nặng nề, giống như có ngàn vạn tảng đá vô hình đang đè nặng lên ngực.
Bảo Bình lướt đi như một bóng ma lội ngược dòng nước lũ. Luồng ma khí màu huyết hồng tràn ra từ vết nứt không gian không những không làm tổn hại đến hắn, mà ngược lại, khi chạm vào bán kính ba thước xung quanh thân thể hắn, chúng liền bị một lực hút vô hình từ ký hiệu vòng tròn đen trên ngực nuốt chửng sạch sẽ.
Trúc Cơ kỳ tầng ba trung kỳ đem lại cho hắn một cảm giác khống chế tuyệt đối. Chân Nguyên ánh bạc trong cơ thể hắn chuyển động một vòng, lập tức thanh lọc toàn bộ tạp chất của ma khí, biến chúng thành năng lượng thuần khiết bổ sung vào đan điền.
Ầm!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên ngay phía trước mặt. Luồng chấn động khủng bố của cấp bậc Kim Đan quét qua, đem một ngọn núi cao trăm trượng bên cạnh vỡ vụn thành ngàn vạn tảng đá lớn rụng rơi như mưa.
Bảo Bình thân hình khẽ động, quỷ mị ẩn mình sau một tảng đá vôi lớn, thu liễm toàn bộ khí tức, chỉ để lộ đôi mắt xám bạc thâm thúy nhìn về phía thung lũng sụt lún trước mặt.
Tại tâm điểm của thung lũng, một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra.
Trận nhãn cốt lõi của cấm địa — một tòa tế đàn bằng đá xám cao chín tầng — lúc này đã bị nứt vỡ làm đôi. Từ trong vết nứt không gian khổng lồ lơ lửng trên tế đàn, cái đầu lâu ma vật bằng khói đen của Đại Ma Vương Cấp Mười Lăm đã thò ra được hơn một nửa thân hình. Hai cái tay khổng lồ đầy vảy đen của nó đang bấu chặt lấy rìa vết nứt, điên cuồng xé rách không gian để chui ra ngoài.
"Phong Vô Kỵ! Các ngươi không giam giữ được bổn vương đâu! Chết đi!"
Đại Ma Vương gầm lên, một luồng sóng âm màu đen hữu hình quét ra, đem không gian xung quanh chấn ra từng đạo rãnh nứt nhỏ.
Đối diện với nó, Phong Vô Kỵ tóc tai bù xù, bộ chiến giáp màu xanh phong lôi trên người đã vỡ nát nhiều chỗ, để lộ ra lồng ngực đẫm máu. Bên cạnh gã, ba vị Thái Thượng Trưởng Lão nửa bước Kim Đan giờ chỉ còn lại một người, hai người kia đã sớm bạo liệt thành những vũng máu tươi trên tế đàn.
Vị Thái Thượng Trưởng Lão duy nhất còn lại cũng đã cạn kiệt thọ nguyên, hàm răng rụng sạch, run rẩy hét lớn: "Chưởng môn! Ta không chịu nổi nữa rồi! Bảo trọng!"
Bùm!
Lão già gầm lên một tiếng cuối cùng, thình lình chọn cách tự bạo đan điền. Luồng năng lượng của một tu sĩ nửa bước Kim Đan tự bạo hóa thành một luồng ánh sáng chói lòa, nện thẳng vào ngực Đại Ma Vương, ép buộc thân hình khổng lồ của nó phải lùi ngược vào trong vết nứt một trượng, tạm thời làm giảm áp lực cho trận pháp.
"Thái thượng trưởng lão!"
Phong Vô Kỵ hai mắt đỏ ngầu, gầm lên đau đớn. Lúc này, gã đã hoàn toàn trở thành một tư lệnh độc nhất không còn binh tướng. Cả Thần Phong Môn cao tầng Trúc Cơ kỳ chết sạch một cách khó hiểu ở ngoại vi, ba vị Thái Thượng Trưởng Lão Kim Đan hộ pháp đều đã hiến tế, gã đã rơi vào cảnh tuyệt lộ thực sự.
"Hộc... hộc..."
Phong Vô Kỵ quỳ một chân trên tế đàn đá xám, hơi thở dồn dập, Chân Nguyên Kim Đan trong người gã đã tiêu hao đến chín phần mười, vết thương do ma khí cắn trả đang điên cuồng ăn mòn kinh mạch của gã.
Bộp... Bộp... Bộp...
Giữa chiến trường tĩnh lặng đến nghẹt thở sau vụ tự bạo, một tiếng bước chân chầm chậm, nhịp nhàng thình lình vang lên từ lối vào thung lũng.
Phong Vô Kỵ sắc mặt kịch biến, lập tức quay phắt đầu lại, cầm chặt thanh phong lôi kiếm, khàn giọng quát: "Kẻ nào?!"
Từ trong làn khói đen kịt của ma khí, một thiếu niên áo xanh thẫm bước ra. Gương mặt hắn thanh tú, đôi mắt xám bạc tĩnh lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng, hai tay chắp sau lưng, bộ dạng thong dong tự tại như đang đi dạo trong ngự hoa viên chứ không phải chiến trường Kim Đan sinh tử.
"Huyền Bảo Bình?! Ngươi... tại sao ngươi lại ở đây?!" Phong Vô Kỵ trợn tròn mắt, gã nhận ra đây chính là tên đệ tử nội môn may mắn sống sót từ cấm địa lần trước. Nhưng ngay sau đó, đồng tử của vị Chưởng môn Kim Đan kỳ thình lình co rút lại thành một đường chỉ nhỏ.
Gã phát hiện ra, bản thân mình hiện tại... dường như không còn nhìn thấu được tu vi của tên đệ tử này nữa!
"Khởi bẩm Chưởng môn, đệ tử tới đây là để tiễn người một đoạn đường cuối." Bảo Bình dừng bước cách tế đàn mười thước, khóe miệng khẽ cong lên một vệt nụ cười gằn đầy tàn nhẫn.
Oanh!!!
Không còn che giấu, không còn ngụy trang. Toàn bộ vòng xoáy Chân Nguyên ánh bạc trong đan điền Bảo Bình bộc phát toàn diện. Luồng uy áp cường đại của Trúc Cơ kỳ tầng ba trung kỳ, phối hợp với sức mạnh nhục thân mười lăm vạn cân rầm rộ quét ra, trực tiếp đem ma sương xung quanh bán kính mười trượng chấn dạt ra hai bên.
"Trúc Cơ kỳ tầng ba trung kỳ?! Ngươi... ngươi giấu đầu hở đuôi!" Phong Vô Kỵ kinh hãi tột cùng, gã vạt dậy định lao tới, nhưng một ngụm máu tươi thình lình hộc ra khiến gã lảo đảo quỳ sụp xuống: "Năm vị trưởng lão vẫn lạc... Kiếm Vô Tâm mất tích... tất cả đều là do ngươi làm?!"
"Chưởng môn quả nhiên anh minh." Bảo Bình chầm chậm bước lên bậc thềm đá xám của tế đàn: "Thần Phong Môn các ngươi chiếm giữ gốc rễ của Huyền Thiên Tông mười vạn năm, hưởng lộc bấy nhiêu năm như vậy, hôm nay trả lại toàn bộ cho ta, cũng là thiên kinh địa nghĩa."
"Nực cười! Một tên súc sinh phản đồ, mượn tà pháp bộc phát tu vi thì có tư cách gì đòi diệt Thần Phong Môn ta!" Phong Vô Kỵ gầm lên, dù Chân Nguyên cạn kiệt, nhưng uy nghiêm của một vị Kim Đan kỳ vẫn khiến gã gượng đứng thẳng người, thanh phong lôi kiếm trên tay rục rịch bộc phát luồng lôi điện cuối cùng.
"Gào!!! Hai con kiến hôi tu sĩ, chết sạch cho bổn vương!"
Đúng lúc này, con Đại Ma Vương cấp mười lăm trong vết nứt sau khi hồi phục từ vụ tự bạo của Thái Thượng Trưởng Lão, một lần nữa rống lên giận dữ. Hai cái tay khổng lồ của nó mang theo ma năng ngập trời chém thẳng xuống đỉnh đầu của cả Phong Vô Kỵ và Bảo Bình.
"Muốn chết."
Bảo Bình ánh mắt lạnh lùng, hắn không thèm nhìn Phong Vô Kỵ, mà thình lình đưa tay trái lên hướng về phía hai bàn tay ma vật khổng lồ đang giáng xuống.
"Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Thức Thứ Ba: Huyền Thiên Đại Ánh Kính!"
Ong!!!
Một bức tường gương ngọc thạch màu vàng kim, khổng lồ đường kính lên tới mười trượng thình lình lăng không xuất hiện trên đỉnh tế đàn. Hai bàn tay đầy vảy đen của Đại Ma Vương nện dữ dội vào mặt gương.
BÙM!!!
Lực lượng Kim Đan kỳ của ma vật khủng bố đến mức khiến bức tường gương ngọc xuất hiện vài vết rạn nứt nhỏ, nhục thân của Bảo Bình cũng bị chấn động lùi lại một bước, mặt đất dưới chân nứt toác. Nhưng ngay lập tức, quy tắc phản phệ tối cao của Huyền Thiên Kính bộc phát.
Toàn bộ ma năng của cú đánh vừa rồi bị mặt gương hấp thụ, vặn vẹo, rồi hóa thành một đạo lôi đình màu đen khổng lồ to bằng cột đình, mang theo uy lực gấp đôi lao ngược trở lại đánh thẳng vào mặt con Đại Ma Vương!
Oanh!!!
"Gào!!!" Đại Ma Vương thét lên thảm thiết, nửa khuôn mặt khói đen của nó bị đạo lôi đình phản phệ đánh nổ tung thành một quầng khói xám, thân hình khổng lồ bị chấn mạnh thụt sâu vào trong vết nứt không gian, tạm thời không thể nhúc nhích.
Chứng kiến cảnh tượng một tên Trúc Cơ tầng ba đánh lui Đại Ma Vương Kim Đan kỳ trong một chiêu, Phong Vô Kỵ hoàn toàn đánh mất ý chí chiến đấu. Thần sắc gã dại ra, thanh phong lôi kiếm trên tay rơi bịch xuống đất. Đây không phải là người, đây là một con quái vật cổ xưa đầu thai!
"Đến lượt ngươi rồi, Chưởng môn."
Bảo Bình thân hình khẽ động, chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Phong Vô Kỵ. Sức mạnh nhục thân mười lăm vạn cân bộc phát, năm ngón tay hắn nhanh như sấm sét chuẩn xác bóp chặt lấy cổ họng của vị Chưởng môn Kim Đan Kỳ, nhấc bổng gã lên không trung.
"Ngươi... ngươi sẽ... bị thiên hạ tu sĩ... vây giết..." Phong Vô Kỵ trợn tròn mắt, hai tay cào cấu vào tay Bảo Bình nhưng nhục thân của Bảo Bình lúc này cứng như linh bảo cấp cao, căn bản không mảy may lay động.
"Thiên hạ tu sĩ? Chờ bọn họ biết chuyện, Thần Phong Môn đã biến mất mười vạn năm rồi."
Bảo Bình lạnh lùng mở miệng, ký hiệu vòng tròn trên ngực hắn thình lình bộc phát ra một luồng hắc quang thâm thúy chưa từng có. Thanh gương cổ Huyền Thiên Kính từ trong ngực hắn bay ra, lơ lửng ngay trên đỉnh đầu Phong Vô Kỵ, phát ra một tiếng ngân vang đầy khát máu.
"Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết — Huyết Tế Kim Đan!"
UỲNH!!!
Một luồng lực hút cuồng bạo, mang theo quy tắc nguyên thủy nhất của Huyền Thiên truyền thừa bộc phát toàn diện.
Phong Vô Kỵ thân hình thình lình chấn động kịch liệt. Gã có thể cảm nhận được rõ ràng, hạt Kim Đan màu xanh phong lôi nằm sâu trong đan điền của mình — thứ mà gã đã tốn ba trăm năm khổ tu mới ngưng tụ được — lúc này đang bị luồng hắc quang kia điên cuồng kéo ra ngoài kinh mạch.
"A... Gào... tha cho ta..."
Tiếng hét thảm thiết của một vị Chưởng môn Kim Đan kỳ vang vọng khắp thung lũng, nhưng Bảo Bình không có một chút động lòng nào. Ánh mắt hắn xám bạc, lạnh lùng như một vị thần nhìn lũ kiến hôi.
Hưu!
Một hạt châu màu xanh lam rực rỡ lôi điện, to bằng ngón tay cái thình lình bị hút ra khỏi miệng Phong Vô Kỵ, lơ lửng giữa lòng bàn tay Bảo Bình — chính là tu vi tinh hoa cả đời của Phong Vô Kỵ, một viên Kim Đan sơ kỳ hoàn chỉnh!
Mất đi Kim Đan, nhục thân của Phong Vô Kỵ với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nhanh chóng khô héo, tóc rụng sạch, biến thành một bộ xác khô gầy trơ xương, khí tuyệt thân vong tại chỗ.
Bảo Bình nhìn viên Kim Đan phong lôi đang nhảy nhót lôi điện trên tay, trong mắt bộc phát ra một sự điên cuồng và tham lam tột độ. Hắn không một chút do dự, há miệng nuốt chửng viên Kim Đan vào trong bụng!
UỲNH VÀO!!!
Viên Kim Đan vừa vào bụng, lập tức bộc phát ra một luồng năng lượng khổng lồ đến mức gần như muốn làm nổ tung toàn bộ kinh mạch của Bảo Bình. Sức mạnh của một vị Kim Đan kỳ tàn nhẫn càn quét khắp cơ thể hắn, khiến các mạch máu trên da hắn nứt ra, máu tươi tuôn xối xả.
"Nén cho ta!" Bảo Bình gầm lên một tiếng điên cuồng, dốc toàn lực vận chuyển Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết.
Thanh gương cổ Huyền Thiên Kính lơ lửng trên đầu hắn liên tục quét xuống những đạo kim quang màu vàng, gắt gao trấn áp luồng năng lượng bạo loạn của Kim Đan phong lôi, ép buộc nó phải dung hợp vào vòng xoáy Chân Nguyên ánh bạc trong đan điền hắn.
Vòng xoáy Chân Nguyên của Bảo Bình điên cuồng quay chuyển với tốc độ gấp mười lần trước đó. Chất lỏng Chân Nguyên sền sệt màu bạc hấp thụ năng lượng lôi điện, bắt đầu biến đổi chất một cách long trời lở đất.
Trúc Cơ Kỳ tầng ba đỉnh phong!
Trúc Cơ Kỳ tầng bốn sơ kỳ!
...
Trúc Cơ Kỳ tầng sáu đỉnh phong!
Chỉ trong vòng chưa đầy một trăm hơi thở, tu vi của Bảo Bình như ngồi trên tên lửa, liên tục nghiền nát ba cái màng chắn cảnh giới lớn, trực tiếp vọt thẳng lên Trúc Cơ Kỳ tầng sáu đỉnh phong (Trúc Cơ hậu kỳ)!
Chân Nguyên ánh bạc trong đan điền hắn giờ đây đậm đặc đến mức hóa thành một cái hồ nước thủy ngân rực sáng, xung quanh hồ nước bám đầy những sợi lôi điện màu xanh lam nhạt. Sức mạnh nhục thân bộc phát lên tới ba mươi vạn cân, một hơi thở búng ra cũng đủ để chém giết tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ thông thường!
Bảo Bình mở mắt ra, hai đạo kiếm quang xám bạc dài tới thước bắn thẳng vào hư không, chấn nát đá tảng đằng xa.
"Chưa đủ... Năng lượng của một vị Kim Đan kỳ sơ kỳ trọng thương... vẫn chưa đủ để giúp ta ngưng tụ Huyền Thiên Kim Đan của riêng mình..." Bảo Bình chầm chập ngửa đầu lên, ánh mắt nhìn chặp chặp vào con Đại Ma Vương cấp mười lăm đang chật vật bò ra khỏi vết nứt không gian.
"Còn ngươi nữa, Ma Vương. Thôn phệ ngươi, ta mới thực sự viên mãn!"
Bảo Bình thân hình khẽ động, mang theo tu vi Trúc Cơ tầng sáu đỉnh phong và sức mạnh ba mươi vạn cân, hóa thành một đạo trường hồng màu xám bạc khổng lồ, chủ động lao thẳng vào trong vết nứt không gian, hướng về phía Đại Ma Vương Kim Đan kỳ mở ra cuộc đại chiến điên cuồng cuối cùng của kế hoạch diệt môn!