Những ngày tiếp theo, không khí tại Thu gia rơi vào trạng thái bằng mặt mà không bằng lòng. Thu Quốc Vinh sau khi chứng kiến cú bắt tay giá trị 500 tỷ giữa con gái lớn và Tập đoàn Cố Thị thì thái độ đối với Thu Hương xoay chuyển rõ rệt. Ông không còn quát mắng hay áp đặt cô như trước, thậm chí còn bóng gió giao thêm một số dự án trọng điểm cho cô quản lý.
Trái ngược với vẻ kiêu hãnh ngầm của Thu Quốc Vinh, mẹ con Lâm Mạn và Thu Thảo lại im lặng đến đáng sợ. Hằng ngày, Thu Thảo vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng trước mặt cha, nhưng mỗi khi vắng người, ánh mắt cô ta nhìn Thu Hương lại đong đầy sự căm hờn và đố kỵ. Lâm Hạo sau khi bị trục xuất khỏi hội đồng quản trị thì biến mất khỏi tầm mắt công chúng, âm thầm lo liệu khoản nợ 50 tỷ bị đóng băng dưới sự giúp sức lén lút từ gia tộc họ Lâm.
Thu Hương không hề bị sự yên bình giả tạo này làm cho lơ đễnh. Cô thừa biết, sự im lặng của kẻ thù trước bão táp luôn là dấu hiệu của một âm mưu thâm độc hơn.
Ba ngày trước lễ kỷ niệm ngày mất của mẹ cô – bà Nguyễn Dung.
Tại phòng làm việc riêng ở trung tâm thành phố, Thu Hương nhận được một tệp tài liệu mật từ thám tư tư mà cô đã âm thầm thuê theo dõi mẹ con Lâm Mạn. Mở từng trang giấy, đôi mắt Thu Hương đanh lại, ánh lên tia lạnh lẽo.
Kiếp trước, vào đúng ngày giỗ của mẹ, Lâm Mạn đã dàn xếp cho một người đàn ông lạ mặt xuất hiện giữa buổi lễ kính cẩn. Hắn tự xưng là "mối tình đầu" của mẹ cô, mang theo những bức thư tình ố vàng cùng một bản di chúc giả, tố cáo bà Nguyễn Dung trước khi qua đời từng rút ruột tài sản Thu Thị để nuôi bồ nhí. Sự việc đột ngột đó đã giội một gáo nước bẩn lên hương linh người đã khuất, làm Thu Quốc Vinh giận dữ đến mức xé bỏ mọi di vật của vợ cũ, còn Thu Hương thì suy sụp tinh thần, hoàn toàn mất đi thế tự chủ trong gia đình.
Lần này, lịch sử lại đang lặp lại. Lâm Mạn đã chi một khoản tiền lớn để tìm lại gã gã đàn ông cờ bạc bê bối năm xưa từng là bạn học cũ của mẹ cô—gã tên Trần Đức.
"Muốn dùng lại trò bẩn cũ sao?" Thu Hương mỉm cười lạnh gắt, ngón tay gõ nhẹ lên góc bàn. "Lâm Mạn, bà thật sự đánh giá thấp Thu Hương này rồi."
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên ngắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Trên màn hình hiển thị hai chữ ngắn gọn: Cố Lăng Tiêu.
Thu Hương bắt máy, giọng nói giữ vẻ bình tĩnh thường nhật: "Cố tổng, có chuyện gì sao?"
"Thu tiểu thư," giọng nói trầm ấm, từ tốn của Cố Lăng Tiêu vang lên qua đầu dây bên kia. "Trợ lý Thẩm vừa báo lại, gã Trần Đức mà cô cho người theo dõi vừa có cuộc gặp riêng với Lâm Mạn tại một quán trà ngoại ô vào sáng nay."
Thu Hương hơi bất ngờ. Không ngờ mạng lưới tình báo của Cố Lăng Tiêu lại nhanh nhạy đến mức theo sát cả những động thái nhỏ nhất xung quanh cô.
"Anh cũng đang điều tra việc này?" Cô nhướng mày hỏi.
"Tôi đã nói rồi," Cố Lăng Tiêu thong thả tựa lưng vào ghế làm việc trong văn phòng chủ tịch tầng 81, góc môi khẽ cong lên, "Chúng ta là đối tác chiến lược, và cô là 'bạn gái' trên danh nghĩa của tôi. Bất kỳ kẻ nào muốn bôi nhọ cô hay người thân của cô cũng chính là đang khiêu khích Cố Lăng Tiêu này. Cô đã có kế hoạch xử lý chưa, hay cần tôi ra tay dẹp gọn?"
Một luồng ấm áp kỳ lạ len lỏi qua trái tim vốn đã đóng băng của Thu Hương, nhưng cô nhanh chóng đè nén nó xuống. Cô muốn tự tay đòi lại công bằng cho mẹ mình.
"Cảm ơn Cố tổng, nhưng vở kịch này tôi muốn tự mình hạ hạ màn," Thu Hương đĩnh đạc đáp. "Tôi chỉ cần anh giúp tôi một việc nhỏ vào ngày giỗ tới."
"Việc gì?"
"Hãy đến tham dự lễ tưởng niệm với tư cách là vị khách quý nhất. Tôi muốn toàn bộ giới thượng lưu thành phố chứng kiến cảnh mẹ con Lâm Mạn tự tay đào huyệt chôn mình!"
Cố Lăng Tiêu bật cười khẽ, tiếng cười chứa đựng sự cưng chiều và tán thưởng không giấu giếm: "Được, tôi rất hân hạnh được làm nhân chứng cho màn biểu diễn của cô."
Ngày 25 tháng 10. Lễ kỷ niệm 5 năm ngày mất của bà Nguyễn Dung.
Căn biệt thự nhà họ Thu được trang hoàng bằng những đóa hoa bạch cúc trắng tinh khôi—loài hoa mà khi còn sống mẹ Thu Hương yêu thích nhất. Không khí trong khuôn viên trang nghiêm nhưng không kém phần sang trọng. Rất nhiều quan khách là các thương nhân lớn, bạn bè cũ trong giới kinh doanh của gia tộc họ Thu và giới truyền thông đều đến tham dự.
Thu Hương xuất hiện trong bộ đầm đen tối giản, ôm sát vóc dáng thon thả, cổ đeo chuỗi ngọc trai đắt giá mà mẹ cô để lại. Dù trang điểm nhẹ nhàng, thần thái cao quý và ánh mắt sắc bén của cô vẫn khiến mọi người xung quanh không thể rời mắt.
Thu Quốc Vinh đứng ở trung tâm sảnh chính, đón tiếp các quan khách với vẻ mặt trầm ngâm. Bên cạnh ông, Lâm Mạn khoác chiếc đầm gấm màu xám tro, nét mặt buồn rầu giả tạo nhưng đôi mắt xảo quyệt lại liên tục liếc về phía cổng chính như đang chờ đợi điều gì. Thu Thảo đứng cạnh mẹ, cố nén nụ cười đắc ý trong lòng.
Đúng 10 giờ sáng, khi Thu Quốc Vinh chuẩn bị bước lên bục phát biểu tưởng niệm người vợ quá cố, một sự xáo trộn đột ngột xảy ra ở lối vào.
"Tránh ra! Để tôi vào! Tôi phải đòi lại công bằng cho Nguyễn Dung!"
Một người đàn ông trung niên ăn mặc xộc xệch, gương mặt hốc hác, chấy rận lao xông qua hàng rào bảo vệ, xông thẳng vào giữa sảnh tiệc. Sự xuất hiện nhếch nhác của hắn khiến các vị khách quý nhíu mày, nhanh chóng lùi lại tạo thành một khoảng trống.
Thu Quốc Vinh biến sắc, quát lớn: "Bảo vệ! Kẻ nào đây? Mau tống hắn ra ngoài!"
"Chờ đã, Quốc Vinh!" Lâm Mạn vội vã lên tiếng, tỏ vẻ hớt hãi tiến lại gần. "Đó... đó chẳng phải là ông Trần Đức sao? Bạn học cũ của chị Dung năm xưa mà..."
Lâm Mạn quay sang nhìn người đàn ông, cố tình cất cao giọng cho toàn bộ sảnh tiệc cùng nghe thấy: "Ông Đức, hôm nay là ngày giỗ của chị Dung, sao ông lại đến đây làm náo loạn thế này?"
Trần Đức lập tức nhập vai, gã quỳ rập xuống sàn, ôm lấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, gào lên đau đớn: "Tôi không muốn làm náo loạn! Nhưng tôi không thể im lặng được nữa! Nguyễn Dung đáng thương của tôi... Khi còn sống bà ấy đã chịu bao ấm ức! Thu Quốc Vinh, ông có biết trước khi chết, Dung đã trao toàn bộ số tiền tiết kiệm cá nhân và một phần di sản của Thu Thị cho tôi không? Chúng tôi vốn là người yêu cũ, bà ấy chưa từng yêu ông!"
"Cái gì?!" Toàn bộ sảnh tiệc bùng nổ những tiếng xầm xì kinh ngạc. Các nhà báo lập tức giơ máy ảnh lên bấm tanh tách.
"Trời ơi, không ngờ phu nhân Nguyễn Dung trước đây lại như vậy..." "Chuyện này là thật sao? Dẫn cả tình nhân cũ đến làm náo loạn ngày giỗ?"
Mặt Thu Quốc Vinh xám xịt như tro tàn, ngực phập phồng dữ dội vì uất nghẹn và nhục nhã. Ông chỉ tay vào Trần Đức, giọng run rẩy: "Ngươi... ngươi nói bậy! Vu khống!"
Thu Thảo lúc này bước lên, giả vờ xót xa: "Chị Hương ơi... Chuyện này là sao vậy? Chẳng lẽ những gì ông này nói là sự thật? Mẹ chị thật sự đã..."
Thu Hương đứng đó, tĩnh lặng như một pho tượng giữa cơn bão. Cô không hề nao núng, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua vẻ mặt đắc ý ẩn giấu của Lâm Mạn và Thu Thảo.
"Nói xong chưa?" Thu Hương cất giọng thản nhiên, âm thanh không lớn nhưng đủ để lấn gạt mọi tiếng ồn ào trong phòng.
Cô chậm rãi bước xuống từng bậc cầu thang, đứng trước mặt gã Trần Đức đang giả vờ khóc lóc: "Ông Trần Đức, ông nói mẹ tôi trao tài sản cho ông vì hai người là tình nhân? Vậy ông có bằng chứng gì không?"
Trần Đức giơ chiếc hộp gỗ lên, chìa ra những bức thư tình ố vàng và một giấy chuyển tiền đã mờ mực: "Bằng chứng đây! Đ nét chữ của Nguyễn Dung đây! Năm đó bà ấy lén lút chuyển cho tôi 10 tỷ đồng!"
Lâm Mạn nén nụ cười độc ác, cất giọng thở dài: "Ôi Hương ơi, sự thật dù đau lòng nhưng..."
"Sự thật?" Thu Hương ngắt lời mẹ kế, nhếch môi tạo thành một đường cong mỉa mai. "Bà Lâm Mạn, bà muốn nói về 'sự thật' nào? Sự thật là mẹ tôi chuyển tiền cho ông ta, hay sự thật là... năm đó ông ta là kẻ tống tiền mẹ tôi?"
Lời nói của Thu Hương khiến gã Trần Đức khựng lại, vẻ mặt bàng hoàng.
Thu Hương quay sang thư ký riêng của cô, ra hiệu. Ngay lập tức, màn hình LED lớn phía sau bục phát biểu sáng lên. Trên màn hình không phải là di ảnh của người quá cố, mà là hàng loạt tệp tài liệu, bảng kê khai ngân hàng và một đoạn video trích xuất từ camera an ninh!
"Toàn bộ quan khách có mặt ở đây xin hãy nhìn lên màn hình," Thu Hương dõng dạc nói. "5 năm trước, ông Trần Đức đây vì nợ nần cờ bạc đã lập mưu tống tiền mẹ tôi bằng những bức ảnh cắt ghép. Mẹ tôi vì muốn giữ gìn danh dự cho gia tộc họ Thu nên đã cắn răng chuyển cho hắn một khoản tiền để lấy lại tài liệu. Nhưng điều đáng nói hơn..."
Thu Hương bước tới sát Lâm Mạn, ánh mắt như hai lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào mắt bà ta:
"...Số tiền 10 tỷ đó, không phải tiền của Thu Thị, mà là tiền túi cá nhân của mẹ tôi. Và kẻ đã cung cấp những hình ảnh cắt ghép đó cho Trần Đức để tống tiền mẹ tôi năm xưa... chính là bà, Lâm Mạn!"
"Rống!" Sảnh tiệc rúng động! Lâm Mạn mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay run rẩy: "Cô... cô nói bậy! Tôi không có!"
"Tôi chưa nói xong đâu," Thu Hương thong thả bấm điều khiển.
Trận video tiếp theo hiện lên hình ảnh rõ nét của buổi sáng ba ngày trước tại quán trà ngoại ô: Lâm Mạn đang trao cho Trần Đức một chiếc vali tiền mặt 2 tỷ đồng cùng chiếc hộp gỗ chứa tài liệu giả!
Đoạn ghi âm cuộc hội thoại vang lên mồn một qua loa phát thanh:
"Lâm Mạn: Cầm lấy 2 tỷ này. Ngày giỗ tới, ông cứ làm đúng theo kế hoạch, đổ toàn bộ tội danh ngoại tình và biển thủ lên đầu Nguyễn Dung. Chỉ cần làm Thu Hương sụp đổ, tôi sẽ thưởng thêm 3 tỷ nữa!"
"Trần Đức: Bà Lâm yên tâm, việc dàn dựng này tôi làm quen rồi!"
Âm thanh đanh thép vang vọng khắp biệt thự.
Toàn bộ sự thật bị phơi bày hoàn toàn ra ánh sáng!
Lâm Mạn ngã khuỵu xuống sàn nhà, mặt nhợt nhạt vì kinh hoàng. Thu Thảo sợ hãi lùi lại phía sau, không dám ngẩng đầu lên. Quan khách xung quanh đồng loạt xào xáo xầm xì, nhìn mẹ con Lâm Mạn bằng ánh mắt ghê tởm và khinh bỉ tột cùng.
Thu Quốc Vinh tức đến mức run rẩy toàn thân. Ông tiến lại gần, tát một cú tát nảy lửa vào mặt Lâm Mạn: "Đồ đàn bà độc ác! Bà... bà đã làm cái gì với danh dự gia đình này thế này?!"
Đúng lúc đó, từ phía cổng chính, một đoàn xe sang trọng dừng lại.
Cửa xe mở ra, Cố Lăng Tiêu trong bộ suit đen lịch lãm bước xuống. Khí chất quyền lực áp đảo của anh lập tức thu hút mọi sự chú ý. Theo sau anh là đội ngũ cảnh sát kinh tế và luật sư cấp cao.
Cố Lăng Tiêu bước thẳng vào sảnh tiệc, đi đến bên cạnh Thu Hương. Anh tự nhiên vươn tay ôm nhẹ lấy eo cô, ánh mắt tràn ngập sự bảo hộ và cưng chiều, quay sang nhìn Thu Quốc Vinh và đám người đang nhốn nháo:
"Thu chủ tịch, cảnh sát đến đây để bắt giữ bà Lâm Mạn và ông Trần Đức về tội danh tống tiền, vu khống danh dự và gian lận tài chính. Tôi nghĩ buổi lễ hôm nay nên trả lại sự thanh tĩnh cho phu nhân Nguyễn Dung thì hơn."
Cảnh sát lập tức tiến lên tra còng số 8 vào tay Lâm Mạn và Trần Đức trong tiếng gào khóc thảm thiết của bà ta. Thu Thảo quỳ xuống van xin nhưng chỉ nhận lại sự lạnh lùng tuyệt đối từ Thu Hương và Thu Quốc Vinh.
Màn kịch đen tối mà mẹ con Lâm Mạn dày công dàn dựng đã hoàn toàn sụp đổ, biến bọn họ thành những kẻ tù tội bị người đời nguyền rủa.
Giữa sảnh tiệc rực rỡ sắc hoa bạch cúc, Thu Hương ngẩng đầu nhìn di ảnh của mẹ trên cao. Cô khẽ mỉm cười, lòng tràn ngập sự thanh thản. Mẹ cô đã được trả lại sự trong sạch.
Cố Lăng Tiêu cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng mình, giọng nói trầm ấm thì thầm bên tai cô:
"Làm tốt lắm, Thu tiểu thư. Trận chiến này, cô thắng rồi."
Thu Hương quay sang nhìn anh, ánh mắt kiên định rạng rỡ dưới ánh đèn: "Đây mới chỉ là điểm bắt đầu thôi, Cố tổng."