Chương 5: BỮA TRƯA TRÊN ĐỈNH THÀNH PHỐ

Chiếc Maybach màu đen tuyền lướt êm ái trên đại lộ sầm uất rồi dừng lại trước sảnh chính của tòa tháp Cố Thị – biểu tượng quyền lực kinh tế bậc nhất thành phố. Thu Hương bước xuống xe, nhận lại chìa khóa từ tài xế riêng mà Cố Lăng Tiêu đã chu đáo sắp xếp. Tòa nhà cao 81 tầng chọc trời rực rỡ dưới ánh nắng trưa. Nhân viên lễ tân và bảo vệ lập tức cúi đầu chào khi cô bước qua cửa kính xoay tự động. Sự kính trọng này không chỉ dành cho cái danh "đại tiểu thư nhà họ Thu", mà chính là vì chiếc thẻ thông hành đặc biệt mà Thẩm An vừa đưa cho cô – chiếc thẻ bạch kim có thể đi thẳng lên tầng top mà không cần qua bất kỳ thủ tục kiểm tra nào. Bước vào thang máy riêng dành cho Chủ tịch, tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng vang lên. Thu Hương nhìn bóng mình phản chiếu qua tường kính tráng gương. Mọi việc diễn ra sáng nay tại hội đồng quản trị Thu Thị như một cơn lốc xoốc lại toàn bộ trật tự cũ, nhưng cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. "Đinh." Cửa thang máy mở ra tại tầng 81 – nơi đặt nhà hàng riêng Sky Lounge. Toàn bộ không gian được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng vô cùng xa xỉ, với những mảng kính cường lực lớn thu trọn toàn cảnh thành phố rực rỡ bên dưới. Tại vị trí đẹp nhất sát mặt kính, một người đàn ông đang ngồi thong thả nhâm nhi ly rượu vang đỏ. Cố Lăng Tiêu đã tháo chiếc áo vest ngoài, chỉ mặc sơ mi trắng xắn tay áo đến khuỷu, để lộ bắp tay săn chắc và chiếc đồng hồ dây da xa xỉ. Khí chất nguy hiểm nhưng quyến rũ của anh như hòa cùng không gian khoáng đạt xung quanh. "Đến đúng giờ lắm, Thu tiểu thư." Cố Lăng Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt trầm sâu rơi trên người cô. Thu Hương mỉm cười, tự nhiên tiến lại gần và ngồi xuống chiếc ghế đối diện: "Đối với một người coi trọng thời gian như Cố tổng, đi muộn chẳng khác nào tự gạch tên mình khỏi cuộc chơi." Nhân viên phục vụ nhanh chóng dâng lên các món ăn kiểu Pháp tinh tế. Cố Lăng Tiêu nâng ly rượu, đôi mắt chim ưng thu trọn từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô: "Sáng nay biểu hiện của cô tại Thu Thị rất tuyệt. Trợ lý Thẩm báo lại rằng Lâm Hạo gần như phát điên, còn các cổ đông thì bị cô thao túng hoàn toàn." "Đó không phải thao túng, mà là sức mạnh của sự thật và... đồng tiền từ Cố Thị," Thu Hương nhẹ nhàng nâng ly nước trái cây lên đáp lễ. "Nếu không có bản hợp đồng 500 tỷ của anh làm đòn bẩy, sự đáp trả của tôi dù có sắc bén đến đâu cũng sẽ mất đi vài phần uy lực." Cố Lăng Tiêu nhếch môi, ánh mắt tràn ngập vẻ tán thưởng: "Cô rất khiêm tốn, nhưng tôi thích sự thực tế đó. Lý Tấn đã bị bộ phận pháp lý của Cố Thị tạm đình chỉ công tác ngay từ 7 giờ sáng. Toàn bộ chứng cứ giao dịch ngầm đúng như những gì cô cung cấp. Cô đã giúp Cố Thị tránh được một tổn thất không nhỏ." "Tôi chỉ làm đúng theo giao kèo," Thu Hương nhấp một ngụm nước, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. "Cố tổng đã giữ lời hứa rót vốn và tạo thế cho tôi. Vậy nên từ giờ, dự án logistics của Thu Thị sẽ chính thức trở thành cầu nối vững chắc cho tuyến vận tải phía Bắc của Cố Thị. Tôi cam đoan lợi nhuận anh thu về sẽ không dưới 20% mỗi năm." Cố Lăng Tiêu gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ cẩm lai. Sự thông minh, nhạy bén và tính toán sắc sảo của người phụ nữ trước mặt luôn làm anh bất ngờ. Kiếp trước hay kiếp này, những lời đồn về một "tiểu thư Thu Hương lụy tình, ngây thơ" hoàn toàn là một trò đùa lố bịch. "Thương trường là chuyện của tương lai," Cố Lăng Tiêu bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Giọng anh trầm thấp, mang theo một làn hơi ấm dịu nhẹ: "Còn hiện tại, cô đã cắt đứt hoàn toàn với Lâm Hạo. Danh nghĩa 'bạn gái' của cô hiện đang trống..." Thu Hương khựng lại một nhịp, đôi mắt chớp nhẹ trước sự tấn công bất ngờ của vị tổng tài quyền lực: "Cố tổng có ý gì?" "Rất đơn giản," Cố Lăng Tiêu nhìn thẳng vào mắt cô, không một chút giấu giếm. "Bên ngoài đều đang đồn đại rằng cô dùng sắc đẹp để trèo lên giường tôi, nhờ vậy mới có được hợp đồng 500 tỷ. Nếu đã vậy, tại sao chúng ta không biến lời đồn đó thành một sự hợp tác dài hạn hơn?" "Anh muốn tôi làm bạn gái hờ của anh?" Thu Hương nhướng mày, góc môi cong lên một nụ cười mỉa mai. "Không phải bạn gái hờ," Cố Lăng Tiêu đính chính, ánh mắt trở nên sâu thẫm và kiên định. "Là bạn gái chính thức trước truyền thông, và là đối tác chiến lược trong đời thực. Cố Thị cần một phu nhân có đủ bản lĩnh để đứng sóng đôi cùng tôi chống lại những gia tộc đối thủ. Còn cô... cô cần một chỗ dựa tuyệt đối để không ai trong nhà họ Thu hay đám người Lâm Hạo dám đụng đến một sợi tóc của cô." Thu Hương im lặng. Lời đề nghị của Cố Lăng Tiêu chạm đúng vào điểm yếu hiện tại của cô. Dù cô đã lấy lại cổ phần và đuổi được Lâm Hạo khỏi công ty, nhưng mẹ con Lâm Mạn vẫn còn đó, gia tộc họ Lâm đằng sau Lâm Hạo chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nếu có được danh hiệu "người phụ nữ của Cố Lăng Tiêu", cô sẽ sở hữu một lớp lá chắn vững chắc nhất thành phố này. Tuy nhiên, kiếp trước cô đã chết vì tin vào tình yêu. Kiếp này, cô không muốn vướng vào bất kỳ trò chơi tình cảm nào nữa. "Cố tổng," Thu Hương ngẩng đầu, ánh mắt lạnh tĩnh như nước mùa thu. "Tôi có thể đồng ý đóng vai bạn gái trước truyền thông để hỗ trợ công việc của cả hai. Nhưng chúng ta phải rõ ràng một điều: đây thuần túy là hợp tác thương mại. Không có tình cảm, không có can thiệp vào đời sống riêng tư. Thời hạn là một năm. Sau khi tôi hoàn toàn nắm thâu tóm Thu Thị và ổn định cục diện, thỏa thuận này sẽ tự động chấm dứt." Cố Lăng Tiêu quan sát sự phòng thủ kiên cố trong mắt cô. Anh không hề giận dữ, ngược lại đôi môi mỏng lại nhếch lên một nụ cười đầy mị lực và dã tâm. Người phụ nữ càng khó chinh phục, càng có gai nhọn, lại càng kích thích bản năng điล่า của anh. "Một năm?" Cố Lăng Tiêu nâng ly rượu vang lên, nghiêng đầu nhìn cô. "Được, thỏa thuận. Nhưng Thu tiểu thư... cô có chắc chắn rằng trong một năm đó, cô sẽ không động lòng với tôi chứ?" Thu Hương bật cười nhẹ, sự tự tin tỏa ra từ từng cử chỉ: "Cố tổng yên tâm. Trái tim tôi đã đóng đóng băng từ lâu rồi." "Vậy thì..." Cố Lăng Tiêu giơ ly rượu về phía cô, "Chúc cho thỏa thuận 'bạn gái hợp đồng' của chúng ta thành công rực rỡ." "Keng." Tiếng thủy tinh va vào nhau vang lên trong trẻo giữa khoảng không rộng lớn của tầng 81. Bản giao kèo thứ hai giữa hai con người thông minh và đầy dã tâm chính thức được thiết lập. Cùng lúc đó, tại một căn biệt thự sang trọng ở khu phía Tây thành phố. "Choảng!" Chiếc bình hoa gốm sứ đắt tiền bị ném mạnh vào tường, vỡ tan thành hàng trăm mảnh nhỏ. Lâm Hạo gầm lên như một con thú dữ bị thương, khuôn mặt biến dạng vì tức giận và uất hận. "Chết xì! Thu Hương! Con tiện nhân đó!" Hắn gầm hừ, tay siết chặt thành nắm đấm đến mức bật máu. Thu Thảo ngồi trên ghế sofa gần đó, gương mặt xinh đẹp giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn và căm hờn. Cô ta vừa vuốt ve bờ vai đang run lên của Lâm Hạo, vừa nghiến răng nói: "Anh Hạo, bình tĩnh lại đi! Chúng ta đã quá coi thường nó rồi. Không biết nó lấy đâu ra mấy cái file ghi âm và bằng chứng tài chính đó..." "Nó không chỉ lấy lại cổ phần, mà còn bẩy anh ra khỏi Thu Thị! Ngay cả khoản tiền 50 tỷ anh lén chuyển đi cũng bị nó đóng băng!" Lâm Hạo quay sang nhìn Thu Thảo, mắt đỏ ngầu. "Bố em thì sao? Ông ta khoanh tay đứng nhìn nó đuổi anh đi à?" "Bố em bị bản hợp đồng 500 tỷ của Cố Thị làm cho mờ mắt rồi!" Thu Thảo hằn học đáp. "Bây giờ trong mắt ông ta, Thu Hương mới là đứa con gái có giá trị nhất. Ngay cả mẹ em sáng nay cũng bị ông ta mắng cho một trận vì tội dám lên tiếng giúp anh." "Cố Lăng Tiêu..." Lâm Hạo nghiến răng trần nạt từng chữ. "Tại sao Cố Lăng Tiêu lại đứng ra giúp nó? Chẳng lẽ hai đứa nó đã lén lút sau lưng anh từ lâu rồi?" Bà Lâm Mạn từ trong phòng bước ra, nét mặt trầm ủ nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự tàn nhẫn của một kẻ đã chinh chiến nhiều năm trong hào môn: "Ghen tức lúc này chẳng giải quyết được gì đâu. Lâm Hạo, con và Lâm gia phải lập tức tìm cách lấp vào khoản nợ 50 tỷ đó, nếu không Thu Hương thật sự sẽ kiện con ra tòa. Còn về phần Thu Thị..." Bà ta tiến lại gần, đặt tay lên vai con gái Thu Thảo, nụ cười trở nên thâm độc: "Thu Hương nghĩ rằng có Cố Lăng Tiêu chống lưng là có thể một tay che cả bầu trời sao? Báo chí và cổ đông có thể bị gạt, nhưng trong cái nhà họ Thu này, bà già này vẫn còn nắm giữ không ít quân bài. Tuần sau là lễ kỷ niệm ngày mất của mẹ nó... Đó mới là lúc kịch hay thực sự bắt đầu." Thu Thảo nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên sự hiểm độc: "Mẹ, mẹ định làm gì?" Bà Lâm Mạn nhếch môi: "Một kẻ đã chết thì nên nằm yên dưới đất. Nếu Thu Hương muốn diễn vai người con gái hiếu thảo, vậy thì chúng ta sẽ cho nó đi gặp lại mẹ nó sớm một chút!" Tại căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố. Thu Hương vừa trở về sau bữa trưa với Cố Lăng Tiêu. Cô tháo chiếc áo blazer ra, ngồi xuống ghế làm việc và mở máy tính cá nhân. Lịch trên màn hình nhấp nháy đánh dấu một ngày đặc biệt vào tuần sau: Ngày 25 tháng 10 – Ngày mất của mẹ. Đôi mắt Thu Hương trầm xuống, sự đau đớn và hoài niệm đan xen trong lòng. Kiếp trước, chính vào ngày này, mẹ kế Lâm Mạn đã dàn xếp một vụ bê bối dàn dựng, cáo buộc mẹ cô trước khi chết từng ngoại tình và để lại tài sản cho người ngoài, khiến danh dự của mẹ cô bị vấy bẩn nghiêm trọng, còn Thu Hương thì suy sụp tinh thần đến mức nhượng lại toàn bộ quyền quản lý tài sản cho Lâm Hạo. Thu Hương vuốt nhẹ tấm hình người mẹ dịu dàng trên bàn làm việc, ánh mắt trở nên kiên định như thép nguội: "Mẹ ơi, kiếp này con đã trở lại. Mọi vết dơ mà bọn chúng cố tình vứt lên người mẹ, con sẽ tự tay tẩy sạch từng chút một!"
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ