Chương 38: Sóng ngầm

Tuần trăng mật ngọt ngào tại miền nam nước Pháp trôi qua trong sự viên mãn và hạnh phúc tuyệt đối. Trở về thủ đô sau lễ cưới thế kỷ, Thu Hương chính thức quay trở lại chiếc ghế Chủ tịch của Tập đoàn Thu Thị và Liên minh Hương Lăng. Khí chất của một vị nữ vương thương trường không những không phai mờ sau đám cưới, mà ngược lại càng thêm phần sắc sảo, điềm tĩnh và uy quyền. Buổi sáng thứ Hai đầu tuần, tại phòng họp trung tâm tầng 88, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua lớp cửa kính cường lực phản chiếu lên gương mặt thanh tú nhưng lạnh băng của Thu Hương. Cô mặc bộ suit màu xanh than cắt may thủ công, trên ngực áo cài chiếc trâm ngọc bích. Trợ lý Thẩm bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng hơn thường ngày, đặt một xấp tài liệu mật lên bàn: "Chủ tịch Thu, có biến động lớn. Liên minh các gia tộc tài phiệt ngoại vực – dẫn đầu là Gia tộc Morganstern từ Bắc Mỹ – vừa chính thức đổ bộ vào thị trường Châu Á. Họ đã thâu tóm ngầm 20% cổ phần của chuỗi cung ứng logistics quốc tế mà chúng ta vừa ký kết tại Singapore." Các quản lý cấp cao trong phòng họp lập tức biến sắc. Morganstern là một cái tên khét tiếng lâu đời trong giới tài phiệt phố Wall, sở hữu nguồn tài chính khổng lồ và nổi tiếng với những thủ đoạn thôn tính tàn nhẫn, bóp nghẹt đối thủ từ trong trứng nước. Thu Hương mở xấp tài liệu, đôi mắt phượng đảo qua từng con số dòng tiền và các danh mục ủy thác đầu tư. Cô không hề hoảng loạn, khóe môi ngược lại nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt. "Morganstern?" Thu Hương thong thả gấp tài liệu lại, giọng nói bình thản nhưng uy áp đến nghẹt thở. "Họ nghĩ rằng rời khỏi Châu Âu là có thể tự do tung hoành tại sân nhà của Liên minh Hương Lăng sao? Quá ngây thơ." Cô quay sang nhìn Trợ lý Thấm, dứt khoát ra lệnh: "Lập tức kích hoạt quỹ dự trữ chiến lược của Quỹ Phượng Hoàng. Đồng thời, liên hệ với các ngân hàng trung ương đối tác tại Đông Nam Á để đóng băng toàn bộ các tài khoản trung gian mà Morganstern đang sử dụng để rửa vốn qua biên giới. Tôi muốn trong vòng 48 giờ tới, toàn bộ dòng tiền của họ tại Châu Á phải bị khóa chặt!" "Rõ, thưa Chủ tịch!" Trợ lý Thẩm kính cẩn nhận lệnh, nhanh chóng lui ra ngoài thực thi. Cùng lúc đó, tại một khách sạn hạng sang bậc nhất trung tâm thủ đô. Arthur Morganstern – người thừa kế đời thứ ba của gia tộc Morganstern, một người đàn ông tóc vàng, mắt xanh, mang vẻ mặt ngạo mạn và kiêu căng – đang thắt cà vạt trước gương. Hắn nhấp một ngụm sâm-panh, nở nụ cười đầy đắc ý khi nghĩ đến việc sẽ khuất phục được người phụ nữ quyền lực nhất Châu Á – Thu Hương. "Thiếu gia," thư ký riêng hớt hải đẩy cửa bước vào, gương mặt tái mét, giọng run rẩy: "Không... không xong rồi! Các tài khoản trung gian của chúng ta tại Singapore và Hồng Kông vừa bị đóng băng khẩn cấp! Hơn nữa, toàn bộ cổ phần logistics mà chúng ta vừa mua vào đã bị một thế lực ẩn danh gom sạch trên sàn, đẩy giá trị cổ phiếu của chúng ta vào mức báo động đỏ!" Arthur Morganstern sững sờ, chiếc ly sâm-panh trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. Hắn trợn trừng mắt: "Bị đóng băng?! Làm sao có thể nhanh như vậy? Ai là kẻ đứng sau chuyện này?!" "Là... là Quỹ Phượng Hoàng và Liên minh Hương Lăng..." thư ký lắp bắp trả lời. Đúng lúc đó, cửa phòng khách sạn bỗng bị đẩy mạnh ra. Cố Lăng Tiêu bước vào trước, theo sau là đội ngũ pháp lý và an ninh mặc vest đen chỉnh tề. Anh thong thả bước đến, đôi mắt đen thẫm lạnh lùng nhìn xuống Arthur như nhìn một con kiến hôi. Thu Hương theo sau bước vào, khoác chiếc măng-tô đen dài, phong thái uy quyền áp đảo toàn bộ căn phòng. Cô đứng đối diện với Arthur, giọng nói lạnh lùng cất lên: "Arthur Morganstern, chào mừng anh đến với thủ đô. Nhưng có vẻ như anh chưa kịp tìm hiểu kỹ luật chơi tại đây trước khi muốn khoe khoang quyền lực của mình." Arthur cắn chặt răng, cố giữ lấy chút sĩ diện cuối cùng, lớn giọng: "Thu Hương! Cô dám động đến dòng vốn của Morganstern? Gia tộc chúng tôi sẽ không để yên cho cô đâu!" Thu Hương bật cười nhẹ nhàng, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén tột độ: "Không để yên? Vậy anh cứ việc đợi xem gia tộc anh còn lại gì sau khi bản cáo trạng về tội thao túng thị trường và rửa tiền xuyên quốc gia được gửi tới Cục Điều tra Liên bang vào sáng mai." Nói xong, cô không buồn dừng lại thêm giây nào, quay người cất bước. Cố Lăng Tiêu lạnh lùng liếc nhìn Arthur một cái sắc lẹm rồi quay lưng đi theo vợ. Trận chiến mở màn đã kết thúc nhanh chóng trong sự thất bại nhục nhã của thế lực ngoại vực. Đứng trên đỉnh cao danh vọng và quyền lực, Thu Hương và Cố Lăng Tiêu tiếp tục chứng minh cho toàn thế giới thấy: Không một ai có thể lay chuyển được đế chế mà họ đã cùng nhau xây dựng!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ