Chương 36: Bí mật

Ánh đèn chùm pha lê phản chiếu xuống phòng khánh tiết hoàng gia tại Paris, rọi lên những đường nét chạm trổ tinh xảo mang đậm phong cách kiến trúc thế kỷ mười tám. Chỉ còn ba tuần nữa là đến lễ cưới thế kỷ giữa Thu Hương và Cố Lăng Tiêu, toàn bộ lâu đài Valois đã được tân trang lại lộng lẫy để chuẩn bị đón tiếp các vị nguyên thủ quốc gia và những nhân vật quyền lực nhất thế giới. Thu Hương đứng bên khung cửa sổ cổ kính, mặc một chiếc đầm lụa màu trắng ngà thanh lịch, tay cầm ly trà hoa cúc nóng. Từ góc nhìn này, cô có thể ngắm trọn vẹn khu vườn hoa bách cúc rộng lớn mà Cố Lăng Tiêu đã cho người gieo trồng dọc theo sườn đồi Provence. Cánh cửa phòng khẽ đẩy ra, tiếng bước chân trầm ổn vang lên. Cố Lăng Tiêu bước vào, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng hiển thị các số liệu cập nhật từ Quỹ Phượng Hoàng. Anh tiến lại gần, tự nhiên vòng tay ôm lấy eo cô, cằm tựa lên vai vợ: "Vẫn chưa nghỉ ngơi sao, Cố phu nhân? Các chuyên gia thiết kế thời trang từ Milan vừa gửi mẫu váy cưới cuối cùng đến, em có muốn sang phòng bên thử lại không?" Thu Hương quay người lại, mỉm cười nhã nhặn, tựa lưng vào lồng ngực ấm áp của anh: "Em đang xem lại danh sách khách mời cuối cùng. Trợ lý Thẩm vừa báo tin, tiểu thư Elena của ngân hàng hoàng gia Thụy Sĩ đã đáp xuống sân bay Nice và đang trên đường đến đây." Cố Lăng Tiêu khẽ nhíu mày, ánh mắt đen thẫm thoáng hiện lên tia sắc lạnh: "Elena? Cô ta vốn là một nhân vật có thế lực lớn tại Châu Âu. Việc cô ta đột ngột đến đây ngay trước thềm lễ cưới chắc chắn không chỉ đơn thuần là chúc phúc." "Anh nói đúng," Thu Hương gật đầu, ánh mắt phượng lóe lên sự lý trí và thấu triệt. "Kiếp trước, Elena chính là người đứng sau giúp đỡ em trong những tháng ngày khó khăn nhất tại Anh quốc sau khi em rời bỏ gã chồng cũ tồi tệ. Tuy nhiên, ở kiếp này, khi mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn, vị thế và mục đích của cô ta khi tiếp cận Liên minh Hương Lăng chắc chắn đã khác xưa." Hai giờ chiều. Tại phòng tiếp khách riêng của lâu đài Valois. Elena bước vào với bước đi uyển chuyển, kiêu kỳ trong bộ Âu phục màu xám tro cắt may sắc sảo. Cô ta mang vẻ đẹp sắc sảo của một tiểu thư quý tộc Châu Âu với mái tóc vàng óng tự nhiên và đôi mắt xanh thẳm đầy mưu lược. Khi nhìn thấy Thu Hương ngồi thong thả bên bàn trà, Elena nở nụ cười rạng rỡ, bước tới ôm chầm lấy cô: "Thu Hương! Đã bao lâu không gặp rồi nhỉ? Cậu thực sự khiến thế giới phải kinh ngạc khi một bước leo lên ngôi vị nữ vương thương trường thế giới đấy." Thu Hương mỉm cười đón nhận cái ôm xã giao, ra hiệu cho cô ta ngồi xuống đối diện: "Chào mừng cậu đến Pháp, Elena. Cậu cất công bay một quãng đường dài từ Thụy Sĩ đến đây, chắc chắn không chỉ để nói những lời khen ngợi xã giao này chứ?" Elena bật cười khẽ, nhấp một ngụm trà Earl Grey do người hầu dâng lên, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Thu Hương: "Cậu vẫn thẳng thắn và sắc bén như ngày nào. Quả thật, tớ đến đây vì một cơ hội hợp tác mang tầm vóc chiến lược." Elena đẩy một tập hồ sơ bảo mật sang phía Thu Hương: "Ngân hàng hoàng gia Thụy Sĩ của chúng tớ đang nắm giữ quyền kiểm soát một mỏ khoáng sản đất hiếm chưa được khai thác tại Bắc Âu – nguyên liệu độc quyền cho công nghệ chip thế hệ mới. Tớ muốn hợp tác với Liên minh Hương Lăng và Quỹ Phượng Hoàng để độc quyền hóa thị trường này." Thu Hương lướt nhanh qua các điều khoản trong tập hồ sơ. Đôi mắt phượng của cô nheo lại. Đây thực sự là một miếng bánh ngọt ngào, nhưng đằng sau nó ẩn chứa những điều khoản chia sẻ lợi nhuận khá phức tạp có lợi cho phía Thụy Sĩ. "Elena, mỏ khoáng sản Bắc Âu quả thực rất hấp dẫn," Thu Hương điềm tĩnh gập tập tài liệu lại, ngước lên nhìn thẳng vào mắt bạn cũ. "Nhưng tỷ lệ chia sẻ lợi nhuận 6-4 mà ngân hàng của cậu đề xuất có vẻ chưa tương xứng với rủi ro vận hành mà Quỹ Phượng Hoàng phải gánh chịu. Muốn hợp tác, tỷ lệ phải là 8-2, và quyền điều phối logistics hoàn toàn thuộc về Liên minh Hương Lăng." Elena biến sắc, sững sờ nhìn Thu Hương. Cô ta không ngờ rằng người bạn cũ này lại có thể nhìn thấu điểm mấu chốt và ép giá nhanh chóng đến vậy chỉ trong vài giây. "Thu Hương, cậu ép người quá đáng đấy..." Elena ngượng ngùng cười gượng. "Đây không phải là ép người, đây là quy luật của thương trường," Thu Hương đứng dậy, phong thái cao ngả, uy nghiêm tỏa ra áp đảo hoàn toàn đối phương. "Cậu có thể suy nghĩ kỹ trước ngày cưới của tớ. Tớ tin rằng, ngoài Liên minh Hương Lăng ra, không một ai trên thế giới này đủ năng lực giúp cậu khai thác triệt để mỏ khoáng sản đó." Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Cố Lăng Tiêu bước vào, ánh mắt lạnh lùng quét qua Elena khiến cô ta bất giác cảm nhận được sức ép nghẹt thở từ vị tổng tài khét tiếng. Anh bước đến bên Thu Hương, tự nhiên ôm lấy eo cô, cất giọng trầm thấp: "Thời gian đàm phán kết thúc. Cố phu nhân của tôi cần phải nghỉ ngơi để thử váy cưới." Elena nuốt khan, đành nở nụ cười bất lực đứng dậy: "Xem ra tớ phải suy nghĩ lại đề nghị của cậu rồi, Thu Hương. Hẹn gặp lại hai người trong lễ cưới." Sau khi Elena rời đi, phòng khách trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Thu Hương khẽ thở dài, tựa đầu vào vai Cố Lăng Tiêu: "Xem ra những người bạn cũ từ quá khứ đều mang theo những mục đích riêng khi bước vào thế giới của chúng ta." Cố Lăng Tiêu cúi đầu, hôn nhẹ lên mái tóc cô, giọng nói kiên định và đầy cưng chiều: "Dù họ mang theo mục đích gì đi nữa, trước mặt em, họ cũng chỉ có thể tuân theo quy tắc do em đặt ra. Đừng bận tâm nữa, bây giờ chúng ta đi thử váy cưới." Tại phòng thử đồ cao cấp của lâu đài, khi Thu Hương bước ra trong chiếc váy cưới haute couture lộng lẫy được đính kết hàng vạn viên kim cương và thêu thủ công những đóa bách cúc bằng chỉ vàng, Cố Lăng Tiêu đứng sững người lại. Trong mắt anh lúc đó, thế giới xung quanh dường như lu mờ hoàn toàn, chỉ còn lại duy nhất bóng hình người phụ nữ mà anh yêu thương hơn cả sinh mạng. Hành trình tiến tới lễ cưới thế kỷ đã điểm những nốt nhạc cuối cùng đầy hoa lệ. Sóng gió ngoài kia dẫu lớn đến đâu, tình yêu và bản lĩnh của họ sẽ mãi mãi là bức tường thành vững chắc nhất để viết tiếp chương hoàng kim rực rỡ trong cuộc đời này!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ