Chương 35: Dư âm

Ánh đèn pha lê từ sảnh chính đại sứ quán Anh phản chiếu xuống sàn đá cẩm thạch sáng bóng, tạo nên một không gian lộng lẫy nhưng bầu không khí lúc này lại lạnh ngắt như băng. William Sterling đứng chết trân tại chỗ, gương mặt từ kiêu ngạo, hất hàm ban đầu nay chuyển sang trắng bệch, không còn chút máu. Hắn trợn trừng mắt nhìn Thu Hương, lồng ngực phập phồng vì tức giận và hoảng loạn tột độ, giọng lắp bắp qua kẽ răng: "Cô... cô đã sớm phát hiện ra kế hoạch của tôi từ trước sao?!" Thu Hương tao nhã nhấp một ngụm rượu vang đỏ, đôi mắt phượng hẹp lại, phong thái cao ngạo và sắc lạnh hệt như một vị nữ vương đang đứng trên cao phán quyết kẻ phản diện: "William thiếu gia, chơi dao có ngày đứt tay. Thương trường quốc tế không phải là trò chơi trẻ con để anh muốn đến thao túng hay giở trò bẩn thỉu. Từ nay về sau, nếu anh còn dám bén mảng đến dù chỉ một chút lợi ích của Liên minh Hương Lăng, tôi sẽ khiến Sterling Group hoàn toàn bốc hơi khỏi bản đồ tài chính thế giới!" Nói xong câu đó, Thu Hương không thèm liếc nhìn biểu cảm tuyệt vọng, suy sụp của William thêm một giây nào nữa. Cô tự nhiên vươn tay đặt vào bàn tay rộng lớn, ấm áp của Cố Lăng Tiêu, thong thả quay lưng bước ra khỏi sảnh tiệc dưới sự ngưỡng mộ, kính sợ tột cùng của toàn bộ các vị khách mời quốc tế có mặt lúc bấy giờ. Bước ra khỏi khuôn viên đại sứ quán, màn đêm thủ đô đang bao trùm lấy những tòa cao ốc chọc trời rực rỡ ánh đèn neon. Cố Lăng Tiêu mở cửa chiếc Rolls-Royce Phantom cho vợ, ánh mắt nhìn cô đong đầy sự nuông chiều và thấu hiểu sâu sắc. Khi xe lăn bánh êm ái trên đại lộ lớn, anh vòng tay kéo cô sát vào lòng, tự nhiên hôn lên mái tóc bồng bềnh mang hương thơm thoang thoảng của hoa bách cúc: "Hôm nay xử lý William gọn ghẽ như vậy, xem ra Cố phu nhân của anh lại một lần nữa khiến giới tài chính Châu Âu phải mất ăn mất ngủ rồi." Thu Hương tựa đầu vào lồng ngực rắn rỏi của anh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn: "Hắn ta tự chuốc lấy họa vào thân. Một kẻ ngoại lai muốn dùng thủ đoạn ép bước Hương Lăng ở sân nhà chúng ta, đó là sai lầm lớn nhất đời hắn." "Đúng vậy," Cố Lăng Tiêu trầm giọng cười khẽ, ánh mắt lóe lên tia sáng sủng ái vô hạn. "Nhưng mà, xử lý xong việc bên ngoài rồi, dường như chúng ta vẫn còn một 'nhiệm vụ gia đình' quan trọng hơn cần phải hoàn thành." Thu Hương ngước mắt lên, chớp mắt hỏi: "Nhiệm vụ gia đình gì cơ?" Cố Lăng Tiêu cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy mê hoặc: "Ba mẹ hai bên tuần trước đã gọi điện giục giã chuyện tổ chức một lễ cưới thế kỷ thật sự hoành tráng để chính thức công bố danh phận 'Cố phu nhân' trước toàn thế giới. Em thấy thế nào?" Gò má Thu Hương bất giác ửng hồng lên một lớp mỏng. Dù ở kiếp trước hay kiếp này, đứng trước người đàn ông bá đạo nhưng thâm tình này, trái tim cô vẫn luôn lỡ nhịp. Cô khẽ đánh nhẹ lên ngực anh, bật cười trêu chọc: "Cố tổng, anh vội cái gì chứ? Lễ đính hôn trên đảo tư nhân vừa rồi chưa đủ khiến anh an tâm sao?" "Chưa đủ," Cố Lăng Tiêu ôm chặt cô hơn, ánh mắt nghiêm túc và kiên định vô cùng. "Anh muốn cho cả thế giới biết rằng, Thu Hương chính là người phụ nữ duy nhất nắm giữ trọn vẹn trái tim và đế chế của Cố Lăng Tiêu này." Ba ngày sau, thông cáo chính thức từ Tập đoàn Cố Thị và Liên minh Hương Lăng được phát đi đồng loạt trên tất cả các kênh truyền thông lớn toàn cầu: Lễ cưới thế kỷ giữa Chủ tịch Thu Hương và Tổng tài Cố Lăng Tiêu sẽ chính thức diễn ra sau ba tháng nữa tại Lâu đài Hoàng gia Valois (Pháp). Tin tức này vừa nổ ra lập tức làm chấn động toàn bộ giới hào môn thế giới. Hàng loạt các tập đoàn tài phiệt, hoàng gia các nước liên tục gửi điện chúc mừng và những món quà trị giá hàng chục triệu USD đến thủ đô để lấy lòng cặp đôi quyền lực. Trong khi đó, tại tổng hành dinh Tập đoàn Thu Thị, Thu Hương đang cùng Trợ lý Thẩm rà soát lại tiến độ dự án năng lượng mới. "Chủ tịch Thu, toàn bộ danh sách khách mời tham dự lễ cưới tại Pháp đã được chốt lại gồm hơn một nghìn nhân vật quyền lực nhất hành tinh," Trợ lý Thẩm báo cáo, trên môi nở nụ cười rạng rỡ. "Tuy nhiên, có một vị khách đặc biệt từ nước ngoài vừa gửi thiệp xác nhận sẽ đến tham dự." Thu Hương ngẩng đầu lên từ tập hồ sơ, nhướng mày: "Ai vậy?" "Đó là tiểu thư Elena – người thừa kế duy nhất của ngân hàng hoàng gia Thụy Sĩ," Trợ lý Thẩm đáp. "Cô ta từng là bạn học cũ của cô thời gian du học ở Anh, và hiện đang nắm giữ một phần mạng lưới quỹ tín thác lớn nhất Châu Âu." Thu Hương trầm ngâm một lát, ánh mắt phượng lóe lên tia sáng lý trí. Elena vốn là một người bạn cũ thông minh và sắc sảo, sự xuất hiện của cô ta trong đám cưới chắc chắn không chỉ đơn thuần là chúc phúc giao thiệp, mà còn ẩn chứa những cơ hội mở rộng hợp tác tài chính toàn cầu hoàn toàn mới sau khi thế lực ngầm bị quét sạch. "Rất tốt," Thu Hương mỉm cười thanh nhã. "Ghi tên Elena vào danh sách khách mời trọng điểm. Sắp xếp cho cô ấy lịch hẹn riêng vào buổi chiều trước ngày cưới." "Vâng, thưa Chủ tịch!" Trợ lý Thẩm kính cẩn lui ra ngoài. Khi ánh chiều tà rọi xuống những ô cửa kính kịch trần của phòng làm việc, Thu Hương đứng dậy, bước ra khoảng ban công lộng gió ngắm nhìn nhịp sống hối hả nhưng trật tự của thành phố thủ đô dưới chân mình. Cô khẽ xoay chiếc nhẫn kim cương hình đóa bách cúc trên ngón áp út, trong lòng dâng trào một cảm giác bình yên và mãn nguyện vô tận. Kiếp trước từng chịu đựng bao đớn đau, tủi nhục và sự phản bội đẫm nước mắt; nhưng ở kiếp này, cô đã tự tay viết lại toàn bộ quỹ đạo vận mệnh của chính mình. Từ một người con gái bị dồn vào đường cùng, cô đã vươn lên trở thành Nữ vương thương trường, nắm giữ trong tay quyền lực tối cao, sự nghiệp hiển hách và một tình yêu chân thành, khắc cốt ghi tâm cùng Cố Lăng Tiêu. Cánh cửa phòng làm việc khẽ đẩy ra, tiếng bước chân quen thuộc và vững chãi vang lên. Một vòng tay ấm áp, rộng lớn quen thuộc từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, mang theo hương thơm nam tính dịu nhẹ hòa cùng làn gió chiều. "Đứng ngẩn ngơ gì thế, Cố phu nhân?" Giọng nói trầm ấm, sủng ái của Cố Lăng Tiêu vang lên bên tai cô. Thu Hương tựa đầu vào vai anh, mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt hướng về phía chân trời xa xăm nơi ánh hoàng hôn đang rực rỡ tỏa sáng: "Em chỉ đang nghĩ, tương lai phía sau của chúng ta chắc chắn sẽ còn rực rỡ hơn thế này rất nhiều." Cố Lăng Tiêu cúi đầu, đặt một nụ hôn thật sâu và ngọt ngào lên mái tóc cô, ánh mắt đong đầy thâm tình: "Đương nhiên rồi, bởi vì cuộc đời này, anh và em sẽ mãi mãi sát cánh bên nhau, viết nên những chương hoàng kim vĩnh cửu." Giữa không gian bao la của đất trời thủ đô, hai bóng hình hòa làm một, khép lại một chương truyện đầy kịch tính để mở ra chương mới ngập tràn hạnh phúc, vinh quang và tình yêu bất diệt.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ