Chương 29: SỰ TRỞ VỀ CỦA KẺ ẨN MÌNH VÀ BẢN HỢP ĐỒNG NĂNG LƯỢNG MỚI

Ánh nắng sớm mai tại thành phố bờ biển Cannes nhuộm một màu vàng óng ả lên dãy ban công hướng ra Địa Trung Hải của khách sạn Martinez. Tiếng sóng biển rì rào hòa cùng làn gió mang hương vị mặn mòi, phóng khoáng, hoàn toàn trái ngược với không khí ngột ngạt, đè nén của đêm tiệc hoàng gia tối hôm trước. Trong căn suite cao cấp nhất, Thu Hương ngồi trước bàn trang điểm, thong thả dùng chiếc lược ngà chải nhẹ mái tóc đen dài. Qua chiếc gương lớn, cô nhìn thấy Cố Lăng Tiêu đang bước ra từ phòng tắm, chiếc áo khoác tắm màu trắng khoác hờ trên bờ vai rộng, để lộ lồng ngực rắn rỏi cùng những giọt nước còn đọng lại trên làn da ngăm khỏe khoắn. Anh bước tới sau lưng cô, tự nhiên cầm lấy chiếc lược ngà từ tay vợ, nhẹ nhàng luồn từng ngón tay vào làn tóc mượt mà như lụa của cô. "Đêm qua em ngủ có ngon không?" Cố Lăng Tiêu trầm giọng hỏi, đôi mắt đen thẫm đong đầy sự nuông chiều khi nhìn bóng hình phản chiếu của cô trong gương. Thu Hương xoay người lại, tựa lưng vào mép bàn, nụ cười thanh nhã nở trên môi: "Không có ai quấy rầy, đương nhiên là ngủ rất ngon. Ngược lại là anh, sáng sớm đã nhận điện thoại mã hóa, có phải ở thủ đô lại xảy ra chuyện gì rồi không?" Cố Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo khó nhận ra. Anh đặt chiếc lược xuống bàn, nắm lấy bàn tay thon dài của cô: "Không có gì qua mắt được em. Nhánh thứ hai sau khi bị em tước quyền ở Quỹ Phượng Hoàng dường như vẫn chưa chịu từ bỏ. Cố Kiến Quốc đang âm thầm liên lạc với một thế lực cũ ở Đông Nam Á nhằm tìm cách gạt Thu Thị ra khỏi dự án chuỗi cung ứng năng lượng mới." Thu Hương nghe vậy không hề ngạc nhiên, ánh mắt cô điềm tĩnh như hồ nước mùa thu, nhưng bên dưới lại ẩn chứa sự sắc bén của một nhà chiến lược: "Cố Kiến Quốc vốn dĩ chỉ là một kẻ hữu danh vô thực, nếu không có kẻ đứng sau giật dây, ông ta tuyệt đối không dám mạo hiểm như vậy. Kẻ đứng sau đó... có phải là Nam Cung gia không?" Cố Lăng Tiêu nhìn cô, sự thán phục trong mắt anh càng thêm đậm nét. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay cô: "Em đoán không sai. Nam Cung Dật – người kế thừa trẻ tuổi của Nam Cung gia – vừa chính thức quay trở về nước sau năm năm biệt tích tại Châu Âu. Hắn ta không chỉ gom 12% cổ phần trôi nổi của dự án năng lượng mới mà còn đánh tiếng muốn trực tiếp gặp em tại thủ đô." Nam Cung gia – một trong bốn đại gia tộc lớn nhất cùng với Cố gia, Thu gia và Lâm gia. Ở kiếp trước, Nam Cung Dật vốn là một kẻ ẩn mình cực kỳ nguy hiểm, tính cách biến thái khó lường và từng là người âm thầm bơm vốn cho gã chồng cũ tồi tệ của Thu Hương để dồn cô vào con đường chết. Kiếp này, khi cô tái sinh và thay đổi toàn bộ cục diện thương trường, sự xuất hiện sớm hơn dự kiến của Nam Cung Dật chính là biến số lớn nhất mà cô phải đối mặt. Thu Hương ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên sự kiêu hãnh và dã tâm mãnh liệt: "Nam Cung Dật muốn gặp em? Rất tốt. Nếu hắn ta muốn nhảy vào ván cờ này, em sẽ cho hắn thấy thế nào là cái giá của việc chọn sai đối thủ." Hai ngày sau. Chuyến chuyên cơ riêng đưa hai người trở về thủ đô. Khác với không khí lãng mạn tại Pháp, thủ đô vừa bước vào mùa mưa đầu hạ, không khí mang theo sự oi nồng và căng thẳng đặc trưng của trung tâm quyền lực. Tại trụ sở chính của Tập đoàn Thu Thị, không khí làm việc diễn ra gấp rút. Toàn bộ các phòng ban đều đang dồn lực cho thương thương vụ hợp tác chiến lược trị giá 15 tỷ USD về mạng lưới năng lượng sạch ký kết với các đối tác Châu Âu. Thu Hương ngồi ở vị trí Chủ tịch, mặc bộ suit màu xanh sapphire quý phái, phong thái lạnh lùng và uy nghiêm tuyệt đối. Bên cạnh cô, Trợ lý Thẩm đang báo cáo tình hình: "Chủ tịch Thu, Tập đoàn Nam Cung vừa gửi thông cáo báo chí, tuyên bố họ đã nắm giữ quyền khai thác ba mỏ khoáng sản lithium lớn nhất tại Đông Nam Á – nguyên liệu cốt lõi cho pin năng lượng mới của chúng ta. Nam Cung Dật ra điều kiện: Nếu Thu Thị muốn tiếp tục dự án, cô phải nhượng lại 30% cổ phần điều hành của Liên minh Hương Lăng cho hắn." Các cổ đông có mặt trong phòng họp lập tức xôn xao. Việc bị khống chế nguồn nguyên liệu đầu vào giống như bị đối thủ bóp nghẹt cuống họng ngay trước giờ G. "Chủ tịch Thu, điều kiện của Nam Cung gia quá ngông cuồng! Nhưng nếu không có nguyên liệu của họ, tiến độ dự án Châu Âu sẽ bị trễ hạn, chúng ta sẽ phải bồi thường hợp đồng khổng lồ!" Một cổ đông lão thành lo lắng lên tiếng. Thu Hương thong thả tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, âm thanh giòn giã vang lên khiến cả phòng họp lập tức im lặng. "Bị khống chế?" Thu Hương nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai sắc bén. "Nam Cung Dật tưởng rằng nắm giữ ba mỏ khoáng sản đó là có thể làm khó được Thu Hương này sao? Ông ta quá xem thường khả năng dự báo của Quỹ Phượng Hoàng rồi." Cô quay sang nhìn Trợ lý Thẩm, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng lực nặng ngàn cân: "Kích hoạt hợp đồng bảo mật 'Dự án Bắc Cực' mà tôi đã chỉ đạo Quỹ Phượng Hoàng thu mua từ sáu tháng trước tại Bắc Âu. Chúng ta đã hoàn tất việc sở hữu 60% cổ phần công nghệ tái chế lithium thế hệ mới với hiệu suất gấp ba lần việc khai thác thô. Nam Cung Dật muốn dùng mỏ khoáng sản thô để đe dọa chúng ta? Hắn chỉ đang giữ một đống đá đắt đỏ mà thôi!" Toàn bộ phòng họp chấn động! Các cổ đông không kìm được sự kinh ngạc và thán phục trước tầm nhìn xa trông rộng vượt thời đại của Thu Hương. Cô không chỉ đi trước đối thủ một bước, mà đã giăng sẵn một mạng lưới hoàn hảo từ nhiều tháng trước! 8 giờ tối. Nhà hàng xoay trên tầng cao nhất của tòa tháp Nam Cung Tower. Không gian được bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp và điệu nhạc Jazz êm dịu. Nam Cung Dật ngồi ở bàn ăn sát cửa kính, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt u tối nhìn xuống dòng xe hối hả dưới mưa. Hắn khoảng ba mươi tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng mang vẻ tà mị, nguy hiểm. Khi tiếng bước giày cao gót nhịp nhàng vang lên, Nam Cung Dật xoay người lại. Thu Hương sánh bước cùng Cố Lăng Tiêu tiến vào. Cô khoác chiếc áo măng-tô đen, bên trong là chiếc đầm ôm sát tối giản nhưng tôn lên trọn vẹn vẻ đài các, thông tuệ. Cố Lăng Tiêu đứng bên cạnh cô như một vị thần hộ mệnh uy nghiêm, sát khí lạnh băng tỏa ra xung quanh khiến những vệ sĩ của Nam Cung gia không tự chủ được mà lùi lại một bước. "Thu Chủ tịch, Cố tổng, rất vinh hạnh được đón tiếp hai vị," Nam Cung Dật đứng dậy, nụ cười trên môi mang vẻ giả tạo cực điểm. Hắn đưa tay ra hướng về phía Thu Hương: "Thu tiểu thư, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy. Khí chất của cô thực sự khiến người ta phải trầm ồ." Thu Hương hoàn toàn ngó lơ bàn tay đang đưa ra của Nam Cung Dật. Cô thong thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một kẻ xa lạ: "Nam Cung thiếu gia, thời gian của tôi và Lăng Tiêu rất đắt. Anh mời chúng tôi đến đây không phải để nói những lời xã giao sáo rỗng này chứ?" Nam Cung Dật thu tay lại, không hề tỏ ra tức giận, ngược lại ánh mắt hắn nhìn Thu Hương càng thêm phần hưng phấn và kỳ dị: "Thu Chủ tịch quả nhiên dứt khoát. Bức thư yêu cầu nhượng 30% cổ phần chắc cô đã đọc qua. Tôi nghĩ cô là người thông minh, hợp tác với Nam Cung gia mới là con đường tốt nhất cho Thu Thị lúc này." Cố Lăng Tiêu nhếch môi, ánh mắt đen thẫm hiện lên sự khinh bỉ tuyệt đối. Anh cất giọng trầm thấp, mang theo sức ép nghẹt thở: "Nam Cung Dật, cất cái trò đe dọa rẻ tiền của chú mày đi. Mấy mỏ khoáng sản thô ở Đông Nam Á đó, chú mày tự giữ lấy mà dùng." Nam Cung Dật biến sắc, nụ cười trên mặt khựng lại: "Cố Lăng Tiêu, anh có ý gì?" Thu Hương lấy từ trong túi xách ra một bản hợp đồng thương mại đã được ký kết hoàn chỉnh, thong thả đẩy về phía Nam Cung Dật: "Nam Cung thiếu gia, đây là bản hợp đồng cung cấp nguyên liệu công nghệ cao đã được Liên minh Hương Lăng ký kết với toàn bộ các tập đoàn sản xuất pin lớn nhất Châu Á chiều nay. Nhờ công nghệ tái chế Bắc Âu của chúng tôi, chi phí sản xuất của Thu Thị đã giảm 40% so với việc dùng nguyên liệu thô từ mỏ của anh. Nói cách khác... ba mỏ khoáng sản anh vừa bỏ hàng tỷ USD ra thu mua, bây giờ chính thức trở thành đống phế liệu không ai ngó tới!" Nam Cung Dật vội vàng giật lấy bản hợp đồng, mắt đọc lướt qua từng trang. Gương mặt hắn từ ngạo mạn nhanh chóng chuyển sang tái nhạt, rồi tím tái vì phẫn nộ. "Cô... cô đã chuẩn bị từ trước?!" Nam Cung Dật run rẩy ngẩng đầu, ánh mắt trừng lớn nhìn Thu Hương. Thu Hương đứng dậy, chỉnh lại nếp áo măng-tô, nụ cười kiêu hãnh và sắc bén tỏa ra ánh hào quang áp đảo: "Nam Cung Dật, anh rời khỏi thủ đô năm năm, có lẽ đã quên mất một điều: Thương trường này không phải là nơi dành cho những kẻ thích dùng thủ đoạn bẩn thỉu của quá khứ. Lần sau nếu muốn thách thức Liên minh Hương Lăng, hãy chuẩn bị cho kỹ hơn!" Nói rồi, Thu Hương tự nhiên nắm lấy tay Cố Lăng Tiêu, hai người thong thả quay lưng bước đi, bỏ lại Nam Cung Dật đang đập mạnh ly rượu xuống sàn trong sự bất lực và nhục nhã tột cùng. Bên ngoài tòa tháp, cơn mưa mùa hạ đã tạnh hẳn, nhường chỗ cho bầu trời đêm trong trẻo đầy sao. Cố Lăng Tiêu mở cửa xe cho Thu Hương, rồi tự mình ngồi vào ghế lái. Anh xoay người lại, nhìn người vợ xinh đẹp, thông tuệ của mình bằng ánh mắt ngập tràn sự yêu thương và tự hào. "Em xử lý Nam Cung Dật rất dứt khoát," Cố Lăng Tiêu mỉm cười, vươn tay xoa nhẹ gò má cô. Thu Hương nghiêng đầu tựa vào lòng bàn tay ấm áp của anh, đôi mắt phượng lấp lánh nụ cười rực rỡ: "Bởi vì em biết, dù phía trước có là Nam Cung gia hay bất kỳ thế lực ẩn mình nào khác, chỉ cần chúng ta cùng nắm tay nhau, không một kẻ nào có thể cản bước chúng ta tiến về phía trước." Cố Lăng Tiêu siết chặt tay cô, hạ xuống một nụ hôn nồng nàn lên môi cô giữa đêm thủ đô lung linh ánh đèn. Trận chiến mới vừa bắt đầu, nhưng với bản lĩnh kiên cường của Thu Hương và sự đồng hành tuyệt đối của Cố Lăng Tiêu, tương lai hoàng kim của họ sẽ vĩnh viễn là một trường tấu ca bất tận!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ