Chương 30: ĐÒN PHẢN CÔNG HOÀN HẢO VÀ DẠ YỆU KINH DIỄM CỦA CỐ GIA
Cơn mưa rào mùa hạ vừa dứt đã để lại những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ trên các con phố lớn tại thủ đô. Bên trong văn phòng riêng của Cố Lăng Tiêu tại tầng 88 của Cố Thị, không gian chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, ngắt đứt hoàn toàn những ồn ào, xô bồ ngoài kia.
Thu Hương ngồi bên cửa sổ lớn kịch trần, tay nhấp một ngụm trà thảo mộc thanh mát. Chiếc váy liền thân màu xanh sẫm ôm trọn lấy vóc dáng thon thả, kiêu kỳ, tôn lên làn da trắng mịn màng không tì vết. Đôi mắt phượng trong trẻo nhưng thâm trầm của cô phóng tầm mắt nhìn ra toàn cảnh thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ.
Cố Lăng Tiêu từ phòng làm việc bước ra, trên tay cầm chiếc áo khoác vest màu đen. Anh nhẹ nhàng khoác lên vai cô, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười ôn nhu hiếm thấy đối với người ngoài.
"Nam Cung Dật sau trận thua đau đớn tối qua tại nhà hàng xoay đã lập tức triệu tập cuộc họp khẩn cấp với các cổ đông nhỏ lẻ của hắn," Cố Lăng Tiêu cất giọng trầm thấp, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa lên bờ vai mảnh mai. "Hắn muốn dùng chiêu bài bôi nhọ uy tín của Liên minh Hương Lăng trên truyền thông tài chính quốc tế để gỡ gạc thể diện."
Thu Hương khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia giễu cợt đầy sắc bén: "Bôi nhọ? Nam Cung Dật xem thường năng lực kiểm soát truyền thông của chúng ta quá rồi. Hắn tưởng năm năm rời khỏi thủ đô giúp hắn tích lũy được thủ đoạn, nhưng hắn không hiểu rằng thời đại này, ai nắm giữ công nghệ và dữ liệu cốt lõi, kẻ đó mới là vua."
Cô xoay người lại, đối mặt với Cố Lăng Tiêu, hai tay tự nhiên đặt lên ngực áo anh, ngẩng đầu mỉm cười: "Anh đã cho người chuẩn bị xong 'món quà' chào mừng sự trở lại của hắn chưa?"
Cố Lăng Tiêu cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, ánh mắt đong đầy sự nuông chiều và thấu hiểu tuyệt đối: "Đương nhiên rồi. Tất cả tài liệu về các khoản đầu tư phi pháp, rửa tiền qua các sân sau của Nam Cung gia tại nước ngoài đã được gửi thẳng đến Cục Điều tra Kinh tế và Ủy ban Chứng khoán từ sáng sớm nay. Sáng mai, khi thị trường mở cửa, Nam Cung gia sẽ nhận được một 'bất ngờ' lớn nhất trong lịch sử gia tộc."
Thu Hương gật đầu hài lòng. Sự phối hợp ăn ý giữa cô và Cố Lăng Tiêu biến họ thành một thể thống nhất không thể bị phá vỡ trên thương trường. Bất kỳ kẻ nào dám sinh lòng gian ác đều sẽ phải trả giá đắt.
Sáng hôm sau. Sàn giao dịch chứng khoán chính thức mở cửa lúc 9 giờ sáng.
Đúng như dự đoán, một quả bom truyền thông bất ngờ phát nổ. Hàng loạt tờ báo tài chính lớn nhất đồng loạt đăng tải các bài điều tra độc quyền vạch trần toàn bộ mạng lưới rửa tiền, trốn thuế và thao túng thị trường của Tập đoàn Nam Cung trong suốt năm năm qua. Kèm theo đó là các văn bản pháp lý phong tỏa khẩn cấp tài sản từ cơ quan chức năng.
Giá cổ phiếu của Nam Cung gia lao dốc không phanh, chạm sàn ngay trong vòng mười phút đầu tiên mở cửa. Hàng loạt nhà đầu tư hoảng loạn tháo chạy, các quỹ đầu tư lớn đồng loạt tuyên bố hủy bỏ mọi hợp đồng hợp tác chiến lược với Nam Cung gia.
Bên trong văn phòng chủ tịch Nam Cung Tower, Nam Cung Dật đập nát toàn bộ cốc chén trên bàn làm việc. Gương mặt tuấn tú ban đầu nay méo mó, tái nhợt vì hoảng loạn và tức giận tột độ.
"Rầm!" Cánh cửa phòng bị đạp tung ra.
Trợ lý của Nam Cung Dật hớt hãi chạy vào, thở không ra hơi: "Thiếu gia... không xong rồi! Cục điều tra kinh tế vừa phát lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với các thành viên hội đồng quản trị liên quan, tài khoản ngân hàng của tập đoàn đã bị phong tỏa hoàn toàn! Chúng ta... chúng ta tiêu đời rồi!"
Nam Cung Dật lảo đảo lùi lại mấy bước, ngã khuùy xuống chiếc ghế da. Hắn trợn trừng mắt, hai tay ôm lấy đầu trong sự tuyệt vọng vô bờ bến. Hắn lẩm bẩm trong cơn hoảng loạn: "Thu Hương... là cô ta... chính là cô ta đã tính toán tất cả mọi đường đi nước bước..."
Cùng lúc đó, tại trụ sở Tập đoàn Thu Thị, không khí làm việc vô cùng sôi nổi và phấn khởi. Trợ lý Thẩm bước vào phòng làm việc của Chủ tịch với nụ cười rạng rỡ trên môi.
"Chủ tịch Thu, mọi chuyện diễn ra hoàn toàn theo đúng kế hoạch của chúng ta. Nam Cung gia hiện tại đã hoàn toàn sụp đổ, không còn khả năng ngóc đầu dậy trên thương trường thủ đô nữa."
Thu Hương thong thả nhấp một ngụm trà, phong thái điềm tĩnh và cao ngạo: "Đây là cái giá phải trả cho những kẻ thích dùng thủ đoạn bẩn thỉu. Thông báo cho bộ phận pháp lý, chuẩn bị thu mua lại các tài sản cốt lõi của Nam Cung gia với giá thấp nhất khi họ tuyên bố phá sản."
"Rõ, thưa Chủ tịch!" Trợ lý Thẩm kính cẩn lui ra ngoài.
Buổi trưa hôm đó, một buổi tiệc trà chiều kỷ niệm thành công của Liên minh Hương Lăng được tổ chức tại khu vườn thượng uyển của Cố Gia Trang. Rất nhiều tên tuổi lớn trong giới tài phiệt và các gia tộc hào môn đều tề tựu đông đủ để chúc mừng Cố phu nhân.
Thu Hương diện một chiếc đầm nhung màu đỏ ruby sang trọng, khoác hờ chiếc khăn choàng lụa tơ tằm. Cô đứng bên cạnh Cố Lăng Tiêu, hai người xứng đôi vừa lứa, trở thành tâm điểm chú ý của toàn bộ bữa tiệc.
Cố lão gia tử ngồi trên chiếc ghế rồng gỗ sưa, nhìn hai người cháu với ánh mắt mãn nguyện và tự hào khôn tả. Ông cầm ly sâm-panh lên, cất giọng sang sảng chúc mừng:
"Cố gia và Thu Thị có được ngày hôm nay, công lao lớn nhất thuộc về cháu dâu Thu Hương. Bản lĩnh và trí tuệ của con đã viết nên một chương hoàng kim mới cho cả hai gia tộc!"
Cả khu vườn vang lên tiếng vỗ tay giòn giã và những lời chúc tụng chân thành từ các vị khách quý.
Thu Hương mỉm cười thanh nhã, nâng ly hướng về phía lão gia tử và mọi người. Cô quay sang nhìn Cố Lăng Tiêu – người đàn ông vẫn luôn dùng ánh mắt sủng ái, thâm tình ngắm nhìn cô từ nãy đến giờ.
Cố Lăng Tiêu cúi người, thì thầm vào tai cô bằng giọng nói trầm ấm: "Cố phu nhân, hôm nay em thực sự rất rực rỡ. Chúng ta đã quét sạch mọi chướng ngại vật rồi, giờ là lúc cùng nhau tận hưởng thành quả này."
Thu Hương khẽ mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. Đứng trên đỉnh cao danh vọng và quyền lực, cô biết rằng cuộc đời trọng sinh này đã trọn vẹn hoàn mỹ. Sóng gió ngoài kia có lớn đến đâu, chỉ cần hai tay nắm chặt nhau, tương lai phía trước của họ sẽ mãi mãi là những trang sử rực rỡ bất tận!