Chương 25: TÁI THIẾT QUỸ PHƯỢNG HOÀNG VÀ LỜI KHIÊU CHIẾN TỪ PHỐ WALL
Ánh bình minh đầu xuân trải dài qua những vòm cây cổ thụ trong khuôn viên Cố Gia Trang, xua tan hoàn toàn bóng tối và không khí u uất của những cuộc tranh giành quyền lực đêm trước.
Tại văn phòng làm việc rộng lớn nằm ở tầng trên cùng của tòa tháp tài chính Cố Thị, Thu Hương ngồi trước bàn làm việc chế tác từ gỗ óc chó nguyên khối. Trên tay cô là chiếc ấn ngọc cổ tượng trưng cho quyền lực tối cao của "Quỹ Phượng Hoàng" – nguồn lực tài chính ngầm hùng mạnh nhất Cố gia.
Đối diện cô, Trợ lý Thẩm cùng đội ngũ mười sáu chuyên gia phân tích rủi ro hàng đầu thế giới đang im lặng chờ đợi chỉ thị. Gương mặt ai nấy đều hiện rõ sự kính phục xen lẫn hồi hộp. Họ thừa biết, nữ chủ nhân mới của Cố gia không phải là một bông hoa cẩm tú cầu để trưng bày trong tủ kính, mà là một chiến lược gia sắc bén đã từng làm chấn động sàn giao dịch Davos.
"Chủ tịch Thu," Trợ lý Thẩm kính cẩn trình lên một tệp tài liệu dày. "Đây là toàn bộ danh mục đầu tư và tài sản trôi nổi của Quỹ Phượng Hoàng trong mười năm qua. Sau khi thanh lọc bộ máy của Cố Kiến Quốc, chúng ta đã thu hồi được hơn 1,2 tỷ USD tiền vốn bị thất thoát từ các dự án ma."
Thu Hương lật mở từng trang báo cáo, ánh mắt trong trẻo nhưng sâu thẳm lướt qua các con số với tốc độ kinh ngạc. Cô thong thả thả chiếc bút máy cao cấp xuống mặt bàn, âm thanh vang lên thanh thoát giữa không gian yên tĩnh.
"Rất tốt," Thu Hương cất giọng điềm tĩnh, đầy uy lực. "Nhưng thu hồi vốn chỉ là bước đầu. Quỹ Phượng Hoàng dưới thời Cố Kiến Quốc đã trở thành một đầm lầy bảo thủ. Tôi quyết định sẽ tái cấu trúc toàn bộ danh mục: Rút 50% nguồn vốn khỏi các ngành bất động sản truyền thống, dịch chuyển toàn bộ sang hệ sinh thái bán dẫn thế hệ mới, trí tuệ nhân tạo và năng lượng tái tạo của Liên minh Hương Lăng."
Một chuyên gia tài chính lão luyện người Anh khẽ kinh ngạc: "Thưa Cố phu nhân, dịch chuyển 50% nguồn vốn ngầm của một gia tộc là một nước cờ vô cùng mạo hiểm. Các ngân hàng đầu cơ ở Phố Wall có thể sẽ coi đây là một hành động gây hấn đối với trật tự tài chính hiện tại."
Thu Hương nhếch môi, nụ cười kiêu hãnh và thanh lịch tỏa ra sự tự tin tuyệt đối: "Họ coi đó là gây hấn, còn tôi coi đó là sự tái định hình. Nếu Cố gia muốn đứng vững trong mười năm tới, chúng ta không thể tiếp tục sống bằng hào quang quá khứ. Hãy tiến hành ngay lập tức."
"Rõ, thưa Chủ tịch!" Toàn bộ đội ngũ đồng loạt đứng dậy cúi đầu, lập tức rút lui để triển khai mệnh lệnh.
12 giờ trưa. Khách sạn sang trọng riêng biệt nằm ở trung tâm thủ đô.
Cố Lăng Tiêu bước vào gian phòng ăn riêng dành cho hai người. Anh đã cởi bỏ chiếc áo vest công sở, chỉ mặc áo sơ mi đen xắn tay để lộ bắp tay rắn rỏi, toàn thân tỏa ra khí chất nam tính, lạnh lùng nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự dịu dàng khi dừng lại trên bóng hình người vợ xinh đẹp.
Anh bước tới từ phía sau, tự nhiên ôm lấy eo Thu Hương, kéo cô tựa vào ngực mình, đặt một nụ hôn sâu lênและ మరియు và và và và bờ vai thon thả của cô.
"Có mệt lắm không, Cố phu nhân?" Giọng nói trầm thấp của Cố Lăng Tiêu vang lên bên tai cô, mang theo hơi ấm nồng nàn.
Thu Hương xoay người lại, tựa cằm lên ngực anh, đôi mắt lấp lánh nụ cười rực rỡ: "Cải tổ một quỹ tài chính ngầm trăm năm không hề đơn giản, nhưng cảm giác nắm trọn vận mệnh trong tay lại rất tuyệt vời. Còn Cố tổng thì sao? Sáng nay ban điều hành Cố Thị có ai phản đối việc em tiếp quản Quỹ Phượng Hoàng không?"
Cố Lăng Tiêu nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngông cuồng đặc trưng: "Kẻ nào dám phản đối? Bàn tay sắt của em tại họp mặt gia tộc đêm qua đã khiến toàn bộ các lão già trong Hội đồng Quản trị sợ tới mức không dám thở mạnh. Bây giờ trong mắt họ, em mới là 'ông trùm' thực sự đứng sau Cố Thị."
Thu Hương bật cười thanh nhã. Cô vươn tay vuốt lại nếp áo sơ mi cho anh: "Anh cứ khéo tâng bốc em. Em chỉ đang dọn dẹp chướng ngại vật để chúng ta cùng nhau bước lên đỉnh cao mới thôi."
Cố Lăng Tiêu siết chặt vòng tay, ánh mắt trở nên sâu thẳm: "Em không cần dọn dẹp dông bão một mình. Bất kể em muốn đi đâu, làm gì, toàn bộ Cố Thị và Cố Lăng Tiêu này vĩnh viễn là tấm lá chắn vững chắc nhất của em."
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại mã hóa của Cố Lăng Tiêu đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí lãng mạn.
Anh nhíu mày nhận cuộc gọi. Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Trợ lý Thẩm trở nên cực kỳ nghiêm trọng: "Cố tổng, Chủ tịch Thu! Tại Phố Wall vừa xảy ra biến cố lớn. Quỹ Đầu tư **Blackstone-Global** – liên minh tài chính ngầm đứng sau các tập đoàn đa quốc gia ở Mỹ – vừa tung ra một tối hậu thư bí mật gửi cho Liên minh Hương Lăng."
15 phút sau. Phòng đọc sách riêng tại biệt thự.
Màn hình chiếu bảo mật hiển thị bức thư mã hóa mang biểu tượng **Ngôi Sao Bạc** – phù hiệu của *Hội Đồng Bách Ngân*, liên minh các tài phiệt ẩn mình thống trị thị trường tài chính Bắc Mỹ.
Nội dung bức thư cực kỳ ngắn gọn nhưng tràn đầy sự đe dọa:
*"Thu Hương tiểu thư, việc cô thâu tóm thị phần Châu Âu và tái cấu trúc Quỹ Phượng Hoàng đã vượt quá hạn mức cho phép của trật tự tài chính toàn cầu. Trong vòng 72 giờ tới, cô phải có mặt tại New York để ký kết thỏa thuận chia sẻ 50% bản quyền chip bán dẫn thế hệ thứ sáu cho Blackstone-Global. Nếu từ chối, toàn bộ hệ thống giao dịch quốc tế của Hương Lăng International sẽ bị phong tỏa trên quy mô toàn cầu."*
Bầu không khí trong phòng đọc sách hạ xuống độ âm.
Sát khí trong mắt Cố Lăng Tiêu bùng lên mãnh liệt. Đôi mắt đen thẫm của anh lạnh băng như dòng nước băng giá: "Một đám tài phiệt da trắng ngông cuồng. Chúng tưởng rằng Phố Wall có thể thao túng được Liên minh Hương Lăng sao?"
Khác với sự phẫn nộ của chồng, Thu Hương vẫn giữ được sự điềm tĩnh kỳ lạ. Cô thong thả nhấp một ngụm trà Earl Grey, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn kính.
Kiếp trước, khi chưa trọng sinh, cô chỉ biết đến những cuộc tranh đoạt nhỏ nhặt ở thị trường trong nước. Nhưng ở kiếp này, khi đã đứng ở đỉnh cao cùng Cố Lăng Tiêu, cô hiểu rằng đây chính là bài kiểm tra cuối cùng để đưa Hương Lăng bước vào hàng ngũ những đế chế không thể bị đánh gục.
"Blackstone-Global muốn giăng bẫy chúng ta tại New York," Thu Hương lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự sắc bén vô cùng. "Họ nghĩ rằng dùng quyền lực phong tỏa giao dịch quốc tế là có thể ép Thu Hương này phải cúi đầu."
"Em định xử lý thế nào?" Cố Lăng Tiêu nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự tin tưởng.
"Nếu họ đã gửi lời mời," Thu Hương ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên dã tâm và sự kiêu hãnh của một nữ vương. "Vậy thì chuyến đi New York này, chúng ta không thể không đi. Nhưng chúng ta không đến đó để thương lượng hay xin xỏ... Chúng ta đến đó để phá vỡ sự độc quyền của Phố Wall!"
Cô quay sang nhìn Cố Lăng Tiêu, mỉm cười rạng rỡ: "Lăng Tiêu, anh có sẵn lòng cùng em làm một cuộc cách mạng tài chính ngay trên đại bản doanh của đối thủ không?"
Cố Lăng Tiêu nhìn người phụ nữ kiêu hùng trước mặt, trái tim anh rung lên những nhịp đập cuồng nhiệt. Anh bước tới, nắm chặt lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn nồng nàn lên mu bàn tay mềm mại:
"Chỉ cần em muốn, dù là Phố Wall hay bất kỳ đâu trên trái đất này, tôi sẽ cùng em san bằng tất cả!"
24 giờ sau. Chuyên cơ riêng Gulfstream G650 của Cố Thị xé gió lao qua Đại Tây Dương, hướng thẳng về phía New York.
Trong khoang VIP sang trọng, Thu Hương mặc bộ đồ lụa màu mây xám thanh lịch, đang cùng Cố Lăng Tiêu xem xét bản đồ mạng lưới ngân hàng ngầm của Blackstone-Global. Dù phía trước là cuộc chiến cam go nhất với những ông trùm tài chính khét tiếng thế giới, nhưng trong mắt cô không hề có một chút sợ hãi.
Bởi vì bên cạnh cô lúc này không chỉ có trí tuệ kiên cường được tôi luyện qua hai đời sóng gió, mà còn có tình yêu chân thành, vững chãi và sự che chở tuyệt đối của Cố Lăng Tiêu.
Một trận đại chiến tài chính mới tại Phố Wall chính thức vén màn. Và Thu Hương – người phụ nữ bước ra từ đống tro tàn của sự phản bội – sẵn sàng viết nên bản anh hùng ca rực rỡ nhất cho cuộc đời mình!