Chương 24: SÓNG GIÓ CỐ GIA VÀ MÀN RA MẮT CỦA NỮ CHỦ NHÂN

Sau khi giải quyết êm đẹp rắc rối do Tần gia gây ra tại Thượng Hải, chuyến xe trở về thủ đô của Cố Lăng Tiêu và Thu Hương mang theo không khí chuyển giao quyền lực hứa hẹn nhiều dông bão. Cố gia – gia tộc tài phiệt đứng đầu toàn quốc – không chỉ sở hữu tiềm lực kinh tế thâu tóm nhiều ngành công nghiệp cốt lõi mà còn là một "trường đấu" thu nhỏ của những âm mưu gia tộc. Dù Cố Lăng Tiêu đã nắm giữ ghế Tổng tài Cố Thị nhiều năm, nhưng chiếc ghế Chủ tịch Hội đồng Gia tộc cùng quyền quản lý "Quỹ Phượng Hoàng" – nguồn lực tài chính ngầm trị giá hàng chục tỷ USD của gia tộc – vẫn nằm trong tay Cố lão gia tử, người vừa tròn 80 tuổi và đang chuẩn bị rút lui về hậu trường. Sáng sớm, chiếc Rolls-Royce Phantom đỗ lại trước cổng chính của Cố Gia Trang – một quần thể biệt thự cổ kính rộng hàng chục héc-ta nằm tựa lưng vào dãy núi phía Bắc thủ đô. Thu Hương bước xuống xe trong bộ áo dài cách điệu lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích, khoác thêm chiếc áo măng-tô dáng dài màu kem. Mái tóc đen tuyền được ghim nhẹ bằng trâm ngọc bích sang trọng. Khí chất đài các, tự tin và ánh mắt trong trẻo nhưng chứa đựng sự sắc bén của một nhà lãnh đạo tầm cỡ giúp cô hoàn toàn lấn lướt bầu không khí trầm mặc, uy nghiêm của đại gia tộc. Cố Lăng Tiêu bước tới, tự nhiên nắm lấy bàn tay cô, các ngón tay đan chặt vào nhau. Bàn tay anh ấm áp, truyền cho cô sự vững chãi tuyệt đối. "Đừng lo lắng, hôm nay mọi kẻ muốn ngáng đường em ở Cố gia đều sẽ phải hối hận," Cố Lăng Tiêu cất giọng trầm thấp, mắt nhìn cô đầy sủng ái. Thu Hương mỉm cười thanh nhã, ánh mắt hiện lên vẻ điềm tĩnh: "Em chưa bao giờ biết lo lắng khi đứng trước những kẻ thích dùng mưu hèn kế bẩn. Lăng Tiêu, chúng ta vào thôi." Đại sảnh Cố Gia Trang rực rỡ ánh đèn pha lệ. Hôm nay là ngày họp mặt gia tộc định kỳ hàng năm, quy tụ hơn năm mươi thành viên nòng cốt của các nhánh thứ cùng dàn cố vấn tài chính cao cấp. Sự xuất hiện của Cố Lăng Tiêu và Thu Hương lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Những tiếng thì thầm bàn tán vang lên dồn dập. Không ít ánh mắt soi mói, ghen tị và cả địch ý đổ dồn về phía Thu Hương – người phụ nữ không chỉ thâu tóm trái tim của vị tổng tài lạnh lùng nhất Cố gia mà còn vừa tạo nên cú địa chấn tài chính 25 tỷ USD tại Davos. Ở vị trí chủ tọa, Cố lão gia tử ngồi trên chiếc ghế gỗ sưa chạm khắc rồng. Tuy tóc đã bạc phơ nhưng đôi mắt ông vẫn quắc thước, đầy uy nghiêm. Ngồi ngay bên trái ông là Cố Kiến Quốc – chú nhị của Cố Lăng Tiêu, người luôn thèm khát chiếc ghế đứng đầu gia tộc và kiểm soát Quỹ Phượng Hoàng. "Lăng Tiêu, Thu Hương, hai con ngồi đi," Cố lão gia tử cất giọng trầm ồn, gõ nhẹ gậy trúc xuống sàn. Ngay khi hai người vừa ngồi xuống, Cố Kiến Quốc đã vội vã lên tiếng, nụ cười trên mặt giả tạo đến cực điểm: "Chúc mừng Lăng Tiêu và cháu dâu vừa gặt hái thành công ở Châu Âu. Tuy nhiên, lão gia tử, hôm nay là kỳ họp gia tộc quyết định người tiếp quản Quỹ Phượng Hoàng. Theo gia quy trăm năm qua, người nắm giữ quỹ phải là người thuần túy cống hiến cho Cố gia. Cháu dâu Thu Hương dù sao cũng là Chủ tịch Thu Thị, nắm giữ Liên minh Hương Lăng. Việc giao quyền lực gia tộc cho một người ngoài quản lý, liệu có quá rủi ro cho Cố gia chúng ta không?" Lời nói của Cố Kiến Quốc lập tức nhận được sự hưởng ứng từ các thành viên nhánh thứ. Họ lo sợ sự kết hợp giữa Cố Lăng Tiêu và Thu Hương sẽ khiến quyền lực tập trung hoàn toàn vào tay hai người, triệt hạ mọi lợi ích của các nhánh còn lại. Bầu không khí trong đại sảnh trở nên vô cùng căng thẳng. Cố Lăng Tiêu sa sầm mặt mày, luồng áp lực đè nặng tỏa ra khiến những người xung quanh nín thở. Anh định cất lời chấn chỉnh, nhưng Thu Hương đã nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên tay anh. Cô đứng dậy, thần thái tự nhiên, kiêu hãnh bước ra giữa đại sảnh. "Cậu nhị," Thu Hương cất giọng trong trẻo, lưu khoát, từng từ từng chữ phát ra đều mang lực nặng ngàn cân. "Cậu nói tôi là 'người ngoài'? Vậy xin hỏi, kể từ khi tôi kết hôn với Lăng Tiêu và thành lập Liên minh Hương Lăng, giá trị vốn hóa của Cố Thị trên thị trường quốc tế đã tăng bao nhiêu phần trăm?" Cố Kiến Quốc khựng lại, không đáp được. Thu Hương nhếch môi, nụ cười chứa đựng sự tự tin áp đảo: "Tôi xin trả lời thay cậu: Tăng 42%! Riêng thương vụ tại Davos vừa qua đã mang về cho Cố Thị quyền khai thác 30% thị phần năng lượng mới tại Bắc Âu – điều mà các thế hệ trước của Cố gia chưa từng làm được. Tôi mang danh nghĩa Chủ tịch Thu Thị, nhưng mọi lợi ích tài chính tôi tạo ra đều gắn liền với danh xưng Cố phu nhân." Cô quay sang nhìn thẳng vào Cố lão gia tử, ánh mắt chân thành nhưng kiên định: "Ông nội, gia quy của Cố gia là để bảo vệ sự phát triển trường tồn của gia tộc, chứ không phải cái cớ để những kẻ thiếu năng lực núp bóng phòng thủ. Quỹ Phượng Hoàng mười năm qua dưới sự quản lý của nhánh thứ hai chỉ đạt tỷ suất lợi nhuận trung bình 4%/năm – còn thấp hơn lãi suất ngân hàng. Đó gọi là 'cống hiến' sao?" "Cô... cô vu khống!" Cố Kiến Quốc tức đến tím tái mặt mày, đứng bật dậy chỉ tay vào Thu Hương. "Tôi có vu khống hay không, bản báo cáo kiểm toán độc lập này sẽ nói lên tất cả," Thu Hương thong thả lấy từ trong túi xách ra một tệp tài liệu, do Trợ lý Thẩm chuyển trực tiếp cho cố vấn pháp lý của lão gia tử. "Trong ba năm qua, cậu nhị đã âm thầm rút hơn 800 triệu USD từ Quỹ Phượng Hoàng để đầu tư vào các dự án bất động sản ma tại Đông Nam Á nhằm trục lợi cá nhân." Toàn bộ đại sảnh chấn động! Các thành viên gia tộc ồ lên kinh ngạc. Cố Kiến Quốc ngã khuỵu xuống ghế, mặt xám như tro tàn, không thể thốt lên lời nào để bào chữa. Cố lão gia tử đập mạnh gậy trúc xuống sàn, cơn giận dữ hiện rõ trên gương mặt uy nghiêm: "Cố Kiến Quốc! Gan ngươi to bằng trời rồi! Lập tức phong tỏa toàn bộ tài khoản của nhánh thứ hai, giao cho bộ phận pháp lý xử lý theo gia quy!" Sau khi Cố Kiến Quốc bị lực lượng vệ sĩ đưa ra ngoài trong sự tuyệt vọng, Cố lão gia tử nhìn Thu Hương bằng ánh mắt hoàn toàn thay đổi. Không còn sự nghi ngại hay dò xét, thay vào đó là sự thán phục và tin tưởng tuyệt đối dành cho cháu dâu. "Tốt! Rất tốt!" Lão gia tử gật đầu cất giọng hào sảng. "Cố gia chúng ta có được một nữ chủ nhân tài trí, quyết đoán và sắc bén như Thu Hương, chính là phước báu của gia tộc!" Lão gia tử đứng dậy, lấy ra chiếc ấn ngọc cổ tượng trưng cho quyền lực tối cao của Quỹ Phượng Hoàng, trang trọng trao vào tay Thu Hương: "Từ hôm nay, ta chính thức giao toàn bộ Quỹ Phượng Hoàng và quyền quản lý gia tộc cho Thu Hương. Tất cả thành viên Cố gia, ai dám bất kính với Cố phu nhân, lập tức gạch tên khỏi gia!" "Chúng tôi xin tuân mệnh lão gia tử! Chúc mừng Cố phu nhân!" Hàng chục thành viên gia tộc đồng loạt đứng dậy cung kính cúi đầu trước Thu Hương. Đêm xuống. Biệt thự riêng của hai người nằm trên đỉnh đồi Cố Gia Trang. Ánh trăng thu vắt ngang qua khung cửa kính phòng ngủ, rọi xuống không gian yên bình. Thu Hương đã thay sang chiếc đầm ngủ bằng lụa satin mềm mại, đứng tựa vào ban công nhìn xuống toàn cảnh quần thể kiến trúc Cố gia lung linh dưới ánh đèn. Một vòng tay vững chãi ôm lấy cô từ phía sau. Cố Lăng Tiêu vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương bách cúc thanh khiết quen thuộc trên cơ thể vợ mình. "Đêm nay, em thực sự đã chinh phục toàn bộ Cố gia," Cố Lăng Tiêu cất giọng khàn khàn, nụ hôn dịu dàng hạ xuống bờ vai thon thả của cô. Thu Hương xoay người lại, hai tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt lấp lánh nụ cười rực rỡ: "Em không làm vì Cố gia, em làm vì anh. Em muốn tất cả mọi người phải hiểu rằng, Cố Lăng Tiêu anh chọn em không phải là một sự thỏa hiệp, mà là sự lựa chọn hoàn hảo nhất." Cố Lăng Tiêu nhìn người phụ nữ trong lòng, trái tim cuộn trào một dòng cảm xúc mãnh liệt. Anh bế bổng cô lên, tiến về phía chiếc giường lớn ngợp ánh nến dịu nhẹ: "Vậy thì đêm nay, để tôi đền đáp lại sự 'lựa chọn hoàn hảo' này của em..." Thu Hương nhắm mắt, tựa sát vào ngực anh, cảm nhận tình yêu nồng nàn và trọn vẹn. Từ bóng tối kiếp trước bước ra ánh sáng, cô đã không chỉ đòi lại tất cả những gì thuộc về mình, mà còn cùng người đàn ông mình yêu đứng trên đỉnh cao quyền lực tối thượng. Con đường phía trước còn dài, nhưng với sự đồng hành kiên định của Cố Lăng Tiêu, mỗi chương tiếp theo trong cuộc đời cô đều sẽ là một trang sử hoàng kim rực rỡ!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ