Chương 20: KỲ NGHỈ MẬT NGỌT VÀ LỜI MỜI TỪ ĐẾ CHẾ BẮC ÂU

Nắng mai dịu nhẹ của vùng biển Nam Thái Bình Dương xuyên qua lớp rèm lụa mỏng, rọi những vệt sáng vàng óng ánh lên không gian sang trọng của căn biệt thự kính. Thu Hương cựa mình, cảm nhận được vòng tay ấm áp, vững chãi vẫn ôm trọn eo cô từ phía sau. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc thoang thoảng làm lòng cô tràn ngập cảm giác bình yên đến kỳ lạ. Đã rất lâu rồi – từ kiếp trước đầy thù hận cho đến những tháng ngày gồng mình chiến đấu ở kiếp này – cô mới có được một giấc ngủ sâu và thảnh thơi đến vậy. Khẽ xoay người lại, Thu Hương bắt gặp đôi mắt đen thẫm của Cố Lăng Tiêu đang nhìn cô chằm chằm. Anh đã thức dậy từ lúc nào, ánh mắt đong đầy sự nuông chiều và si mê vô hạn. "Chào buổi sáng, Cố phu nhân," Cố Lăng Tiêu cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, giọng nói buổi sáng hơi khàn khàn đầy quyến rũ. Thu Hương mỉm cười, giơ tay chạm nhẹ vào bờ vai rắn rỏi của anh: "Cố tổng không định thức dậy đi làm sao? Tôi nhớ không nhầm thì sáng nay tập đoàn có cuộc họp cổ đông trực tuyến." Cố Lăng Tiêu siết chặt vòng tay, kéo cô sát vào ngực mình hơn: "Lần đầu tiên trong mười năm qua, tôi cho phép mình nghỉ phép. Toàn bộ ban điều hành đã nhận được thông báo: Trong một tuần tới, ngoại trừ những việc liên quan đến sự sống còn của tập đoàn, không ai được phép làm phiền kỳ nghỉ mật ngọt của chúng ta." Thu Hương bật cười nhã nhặn, sự ấm áp lan tỏa khắp tâm trí. Một người cuồng công việc khét tiếng như Cố Lăng Tiêu lại vì cô mà gạt bỏ mọi bộn bề thương trường sang một bên. Những ngày tiếp theo trên đảo Aura trôi qua như một giấc mơ ngọt ngào. Không còn những cuộc họp căng thẳng, không còn những cạm bẫy đấu trí hay những âm mưu gia tộc hào môn, Thu Hương cùng Cố Lăng Tiêu tận hưởng trọn vẹn quãng thời gian riêng tư. Họ cùng nhau dạo bước trên bãi cát trắng mịn lúc hoàng hôn, ngắm nhìn rặng san hô dưới lòng đại dương bằng du thuyền hai thân, và thưởng thức những bữa tối lãng mạn dưới ánh nến rực rỡ bên bờ biển. Tuy nhiên, với bản chất của những nhà lãnh đạo xuất sắc đứng trên đỉnh cao thương trường, dòng máu nhiệt huyết và dã tâm nhạy bén chưa bao giờ hoàn toàn nguội lạnh trong họ. Vào buổi chiều ngày thứ năm của kỳ nghỉ, khi đang ngồi ở ban công nhìn ra đại dương bao la, Thu Hương thong thả nhấp một ngụm trà hoa cúc. Chiếc máy tính bảng trên bàn khẽ sáng lên, hiển thị thông báo một tệp tài liệu mã hóa đặc biệt vừa được gửi tới hộp thư cá nhân của cô. Người gửi: **Gia tộc Rothschild-Nordic (Đế chế Tài chính Bắc Âu)**. Thu Hương khẽ nhướng mày. Đây là một gia tộc tài phiệt ẩn mình lâu đời nhất Châu Âu, sở hữu mạng lưới ngân hàng ngầm và các quỹ đầu tư công nghệ sinh học quy mô hàng trăm tỷ USD. Kiếp trước, Thu Thị thậm chí còn không đủ tầm để tiếp xúc với tầng lớp đỉnh cao này. Đúng lúc đó, Cố Lăng Tiêu bước ra từ phòng đọc sách, trên tay cũng cầm một bản báo cáo vừa được chuyển qua đường dây mật. "Em cũng nhận được thư từ Gia tộc Rothschild-Nordic rồi sao?" Cố Lăng Tiêu bước tới, thong thả ngồi xuống đối diện cô. "Đúng vậy," Thu Hương ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên sự sắc bén vốn có. "Họ gửi lời mời chúng ta tham dự Hội nghị thượng đỉnh Tài chính Davos sắp tới tại Thụy Sĩ. Nhưng điều kỳ lạ là, họ không chỉ mời với tư cách Cố Thị hay Thu Thị riêng lẻ, mà là đại diện cho **Liên minh Thương mại Hương Lăng International**." Cố Lăng Tiêu nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngông cuồng và đầy thấu thị: "Tin tức đại hôn của chúng ta và việc hạ gục thành công Quỹ Saint Capital ở Châu Âu đã khiến các gia tộc cổ xưa ở Bắc Âu phải gạt bỏ sự coi thường đối với giới tài phiệt mới nổi ở Châu Á. Họ nhận ra sự kết hợp giữa Cố Thị và Thu Thị không đơn thuần là một cuộc hôn nhân hào môn, mà là sự trỗi dậy của một thế lực tài chính mới đủ sức làm thay đổi trật tự toàn cầu." Thu Hương vuốt ve chiếc nhẫn ngọc lục bảo trên tay. Cô hiểu rất rõ, ở vị trí càng cao, gió bão sẽ càng lớn. Việc đánh gục Trịnh Hoài Nam và Kiều gia chỉ là bước đệm để cô đòi lại công lý cho bản thân. Còn mục tiêu thực sự của cô ở kiếp này – đứng ngang hàng với những đế chế tài chính lớn nhất thế giới – giờ đây mới chính thức bắt đầu. "Lăng Tiêu, anh nghĩ họ muốn gì ở chúng ta?" Thu Hương lên tiếng hỏi, đôi mắt trong trẻo tựa như dòng nước mùa thu. "Mảnh đất năng lượng mới và chip bán dẫn thế hệ thứ sáu mà Thu Thị và Cố Thị đang nắm giữ bản quyền," Cố Lăng Tiêu bình thản đáp. "Các gia tộc Bắc Âu nắm giữ dòng tiền, nhưng chúng ta nắm giữ công nghệ cốt lõi của tương lai. Họ muốn hợp tác để chia phần bánh, hoặc... tìm cách thâu tóm nếu chúng ta bộc lộ kẽ hở." Thu Hương bật cười thanh nhã, thần thái tự tin đến kinh ngạc: "Muốn thâu tóm Thu Hương này sao? E rằng họ đã đánh giá thấp năng lực của chúng ta rồi. Nếu họ đã mở lời mời, vậy thì chuyến đi Thụy Sĩ này, chúng ta nhất định phải đi." Cố Lăng Tiêu nhìn người phụ nữ trước mặt, trái tim anh rung lên một nhịp đập mãnh liệt. Đây chính là người phụ nữ mà anh yêu nhất – không bao giờ hài lòng với những gì đang có, luôn giữ vững khí chất kiêu hãnh và sẵn sàng đón nhận mọi thử thách ở quy mô toàn cầu. "Được, tôi sẽ đi cùng em," Cố Lăng Tiêu nắm lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn nồng nàn lên mu bàn tay mềm mại. "Dù là Bắc Âu hay bất kỳ đâu trên thế giới, chỉ cần em muốn, chúng ta sẽ cùng nhau chinh phục." Hai ngày sau. Chuyến chuyên cơ riêng rời đảo Aura, đáp xuống sân bay quốc tế Zurich, Thụy Sĩ. Thời tiết Thụy Sĩ bắt đầu chìm vào mùa đông. Những bông tuyết đầu mùa rơi nhẹ trên đường phố cổ kính. Chiếc xe Maybach chống đạn màu đen sang trọng đưa Cố Lăng Tiêu và Thu Hương đến thẳng khách sạn Grand Hotel Les Trois Rois – nơi dừng chân của các nguyên thủ quốc gia và giới tỷ phú hàng đầu. Thu Hương bước xuống xe trong chiếc áo khoác măng-tô lụa cashmere màu kem kết hợp cùng khăn quàng cổ thêu tay tinh tế. Dù thời tiết lạnh giá, khí chất thanh cao, sang trọng và đôi mắt sắc bén của cô vẫn khiến mọi ống kính truyền thông quốc tế có mặt tại sảnh khách sạn phải liên tục bấm máy. "Xem kìa! Đó chính là nữ Chủ tịch trẻ tuổi nhất Châu Á vừa thâu tóm chuỗi cung ứng của Saint Capital!" "Bên cạnh cô ấy là Cố Lăng Tiêu – ông trùm tài chính khép kín của Cố Thị!" "Sự kết hợp của hai người họ thực sự là một cơn địa chấn!" Những tiếng bàn tán khen ngợi vang lên xung quanh. Thu Hương mỉm cười lịch thiệp, tự nhiên khoác tay Cố Lăng Tiêu bước vào đại sảnh. Tại phòng Suite dành cho Tổng thống, Trợ lý Thẩm và đội ngũ cố vấn quốc tế đã chờ sẵn. "Chủ tịch Thu, Cố tổng," Trợ lý Thẩm kính cẩn báo cáo. "Tối nay, người đứng đầu gia tộc Rothschild-Nordic – Công tước Alexander – sẽ tổ chức một bữa tiệc kín tại lâu đài cổ vùng ngoại ô Zurich. Toàn bộ khách mời chỉ giới hạn trong mười hai người đứng đầu các tập đoàn tài phiệt lớn nhất thế giới." Thu Hương gật đầu, thong thả đi tới bên cửa kính nhìn ra dòng sông Rhine thơ mộng đang phủ đầy tuyết trắng. "Công tước Alexander là một kẻ cáo già trên thương trường," Thu Hương lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực. "Tối nay không đơn thuần là một bữa tiệc xã giao, mà là một cuộc thử nắn gân. Ông ta muốn xem hai vợ chồng chúng ta có đủ tư cách ngồi chung mâm với những đế chế lâu đời hay không." Cố Lăng Tiêu bước tới từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, cất giọng trầm thấp vững chãi: "Vậy thì hãy cho ông ta thấy, thế hệ mới của chúng ta không đến đây để xin một chỗ ngồi... mà là để viết lại luật chơi!" Thu Hương quay lại nhìn anh, hai đôi mắt gặp nhau, phản chiếu sự thấu hiểu tuyệt đối và dã tâm mãnh liệt. Một chương mới trên đấu trường quốc tế chính thức mở ra. Và lần này, với sự đồng hành kiên định của Cố Lăng Tiêu, Thu Hương sẵn sàng biến mọi âm mưu và thử thách thành bệ phóng đưa đế chế Hương Lăng lên đỉnh cao mới!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ