Chương 19: THỊNH ĐIỂN TRÊN ĐẢO TƯ NHÂN VÀ LỜI NGHỆN CẦU THÀNH SỰ THỰC
Chuyến chuyên cơ riêng của Cố Thị xé gió lao qua tầng mây, đưa Thu Hương và Cố Lăng Tiêu đáp xuống hòn đảo **Aura** – thiên đường riêng biệt nằm giữa vùng biển Nam Thái Bình Dương.
Đây là nơi Cố Lăng Tiêu đã bí mật mua lại từ hai năm trước và bỏ ra hàng chục triệu USD để cải tạo thành một khu dưỡng sinh sinh thái kết hợp dinh thự hoàng gia. Đêm nay, hòn đảo tĩnh mịch này sẽ trở thành tâm điểm chú ý của toàn bộ giới thượng lưu toàn cầu khi lễ cưới thế kỷ giữa hai người đứng đầu hai tập đoàn tài phiệt Thu Thị và Cố Thị chính thức cử hành.
Sáng sớm, bình minh trên biển nhuộm hồng bờ cát trắng mịn.
Tại gian phòng VIP rộng hơn hai trăm mét vuông nhìn thẳng ra đại dương, Thu Hương ngồi trước gương trang điểm lớn. Đội ngũ chuyên gia làm đẹp hàng đầu Milan đang tỉ mỉ chăm chút từng chi tiết nhỏ cho cô.
Chiếc váy cưới "Hương Bách Cúc" kiệt tác khoác trên vóc dáng mảnh mai tỏa ra ánh sáng lấp lánh như hàng ngàn vì sao hội tụ. Mái tóc đen mượt được búi cao sang trọng, điểm xuyết bằng chiếc vương miện đính kim cương xanh cùng bộ với chiếc nhẫn cầu hôn.
Nữ chính trong gương không còn là cô gái trẻ yếu đuối, hoảng loạn của kiếp trước – kẻ đã gục ngã dưới sự phản bội tàn nhẫn của Trịnh Hoài Nam. Giờ đây, Thu Hương đứng ở đỉnh cao của trí tuệ, quyền lực và sự tự tin. Ánh mắt cô trong trẻo nhưng sâu thẳm, chứa đựng bản lĩnh của một nữ vương đã tự tay định đoạt vận mệnh của chính mình.
"Chủ tịch Thu, cô đẹp tới mức khiến chúng tôi thực sự ngạt thở," Nữ chuyên gia trang điểm chính người Ý thốt lên đầy kinh ngạc, tay cẩn thận cài tà khăn voan mỏng dài ba mét lên tóc cô.
Thu Hương khẽ mỉm cười nhã nhặn. Sự điềm tĩnh của cô khiến những người xung quanh không khỏi thán phục.
"Giai đoạn kiểm tra an ninh toàn hòn đảo đã hoàn tất thưa cô," Trợ lý Thẩm trong bộ suit đen chỉn chu bước vào, ánh mắt ngập tràn vẻ kính trọng. "Toàn bộ khách mời gồm hơn năm trăm chính khách, tỷ phú và lãnh đạo tập đoàn quốc tế đã hạ cánh an toàn. Đội đặc nhiệm hải quân tư nhân của Cố tổng đang tuần tra bán kính năm mươi hải lý xung quanh đảo. Không một ruồi bọ nào có thể lọt qua."
"Rất tốt," Thu Hương gật đầu. Cô đứng dậy, tà váy cưới xòe rộng lướt trên sàn thảm nhung mịn. "Đã đến giờ rồi chứ?"
"Thưa cô, Cố tổng đang chờ cô ở thánh đường bãi biển."
10 giờ sáng. Thánh đường kính ngoài trời trên bờ biển Aura.
Tiếng nhạc giao hưởng cổ điển nhẹ nhàng vang vọng giữa tiếng sóng biển rì rào. Dưới vòm hoa bách cúc trắng và hồng thạch anh trải dài hàng trăm mét, hàng trăm vị khách quý đắt giá nhất thế giới đồng loạt đứng dậy.
Cố Lăng Tiêu đứng ở vị trí lễ đường, thân hình cao lớn vững chãi trong bộ tuxedo đen may đo thủ công. Gương mặt góc cạnh hoàn hảo của anh hôm nay rạng rỡ lạ thường. Đôi mắt đen thẫm – vốn luôn đong đầy sự lạnh lẽo và dã tâm trên thương trường – lúc này chỉ dồn trọn sự chờ đợi si mê về phía lối đi chính.
Cánh cửa thánh đường chậm rãi mở ra.
Thu Hương một mình bước vào thảm đỏ. Cô không cần bất kỳ ai dẫn dắt, bởi chính cô là người đã tự tay đạp bằng dông bão để bước đến vị trí này. Mỗi bước đi của cô đều toát lên khí chất kiêu hãnh, thanh lịch và quyền lực áp đảo.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, Cố Lăng Tiêu khẽ nín thở. Trái tim của vị tổng tài khét tiếng lạnh lùng đập nhanh liên hồi. Anh chủ động bước xuống ba bậc thềm, tiến về phía cô, vươn tay ra trước.
Thu Hương mỉm cười, đặt bàn tay thon dài đeo găng lụa trắng vào lòng bàn tay anh. Cố Lăng Tiêu siết nhẹ, kéo cô lên vị trí trung tâm lễ đường.
Vị cha xứ người Anh mỉm cười nhìn hai người, cất giọng trầm ấm đọc lời tuyên thệ:
"Cố Lăng Tiêu tiên sinh, con có đồng ý nhận Thu Hương tiểu thư làm vợ, nguyện thương yêu, trân trọng, bảo vệ cô ấy dù khi thịnh vượng hay khó khăn, dù khi ốm đau hay khỏe mạnh, cho đến khi cái chết chia lìa?"
Cố Lăng Tiêu không hề do dự. Anh nhìn thẳng vào mắt Thu Hương, giọng nói đanh thép vang vọng khắp thánh đường:
"Con đồng ý. Không chỉ đời này, mà dù trải qua bao nhiêu kiếp sống, cô ấy vẫn là sự lựa chọn duy nhất của con."
Cha xứ mỉm cười quay sang Thu Hương: "Thu Hương tiểu thư, con có đồng ý nhận Cố Lăng Tiêu tiên sinh làm chồng, nguyện cùng anh ấy chia sẻ ngai vàng cuộc đời, kề vai sát cánh qua mọi dông bão, cho đến khi cái chết chia lìa?"
Thu Hương cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh, nơi trái tim cuộn trào một dòng cảm xúc ấm áp chưa từng có. Những ký ức đau thương của kiếp trước hoàn toàn bị xua tan, thay vào đó là hình ảnh người đàn ông này luôn xuất hiện đúng lúc, che chở và tôn trọng mọi quyết định của cô.
"Con đồng ý," Thu Hương cất giọng trong trẻo, kiên định.
"Ta tuyên bố, hai con chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp! Con có thể hôn cô dâu."
Cố Lăng Tiêu lập tức nâng tà khăn voan của Thu Hương lên. Anh vươn tay ôm lấy eo cô, kéo sát cô vào ngực mình. Nụ hôn của anh hạ xuống – ngọt ngào, sâu thẫm và chứa đựng toàn bộ sự trân trọng cùng tình yêu vô bờ bến.
Tiếng pháo hoa rực rỡ bùng nổ trên bầu trời xanh thẳm của đại dương. Tiếng vỗ tay chúc tụng vang dội từ các tỷ phú, chính khách bên dưới. Thu Hương nhắm mắt, tựa sát vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập tim đồng điệu của hai người.
Đêm xuống. Tiệc cưới ngoài trời chuyển sang không gian dạ tiệc lung linh dưới ánh đèn nến và hàng ngàn ngọn đèn pha lê treo trên các cành cây cổ thụ.
Sau khi hoàn tất việc tiếp đón các đối tác quốc tế, Cố Lăng Tiêu dắt tay Thu Hương rời khỏi đám đông ồn ào, tiến về phía ngọn hải đăng ở mỏm đá phía Đông hòn đảo.
Gió biển đêm thổi nhẹ, mang theo vị mặn mòi và không khí trong lành. Thu Hương đã thay sang chiếc đầm dạ hội dạ quang màu xanh ngọc nhẹ nhàng hơn, tựa vào lan can ngọn hải đăng nhìn ra biển đêm sâu thẫm.
Cố Lăng Tiêu bước tới từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, cằm tựa lên bờ vai thon thả của vợ mình: "Có mệt lắm không, Cố phu nhân?"
Từ "Cố phu nhân" qua giọng nói trầm thấp của anh khiến tim Thu Hương khẽ xao xuyến. Cô quay lại, hai tay ôm lấy cổ anh, ánh mắt đong đầy vẻ trêu ghẹo:
"Tôi tưởng Cố tổng đã quen với việc gọi tôi là Thu CEO rồi chứ?"
"Ở công ty, em là Thu CEO – người đồng hành quyền lực của tôi," Cố Lăng Tiêu cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô, giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ. "Nhưng ở đây, em là Cố phu nhân – người sở hữu toàn bộ trái tim và tài sản của Cố Lăng Tiêu này."
Thu Hương bật cười thanh nhã. Cô nhìn viên kim cương xanh lấp lánh trên ngón tay mình dưới ánh trăng, rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông kiêu hùng trước mặt.
"Lăng Tiêu," Thu Hương cất giọng dịu dàng. "Anh có tin vào trọng sinh không?"
Cố Lăng Tiêu ngẩn người trong giây lát. Đôi mắt đen thẫm của anh nhìn sâu vào mắt cô, như muốn thấu hiểu mọi nỗi đau mà cô từng chôn giấu. Anh không hỏi lý do vì sao cô lại đưa ra một câu hỏi kỳ lạ như vậy, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve gò má mịn màng của cô:
"Tôi không quan trọng quá khứ hay những điều huyền bí. Tôi chỉ biết rằng, bất kể em từ đâu đến, dù là kiếp trước hay kiếp này, định mệnh của tôi là phải tìm thấy em và yêu em."
Một câu trả lời hoàn hảo đập tan mọi nghi ngại cuối cùng trong lòng Thu Hương.
Cô mỉm cười rạng rỡ, nhón chân đặt một nụ hôn chủ động lên môi anh: "Cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi."
Cố Lăng Tiêu siết chặt vòng tay, bế bổng cô lên trong tiếng reo khẽ của Thu Hương. Anh sải bước dài tiến về phía căn biệt thự kính ngợp ánh nến lung linh phía xa:
"Đêm nay còn rất dài, Cố phu nhân... Chúng ta hãy bắt đầu chương tiếp theo của cuộc đời mình thôi!"
Dưới ánh trăng bạc và tiếng sóng biển rì rào của đại dương, đại điển hoàn hảo đã khép lại. Nhưng đối với Thu Hương và Cố Lăng Tiêu, đây không phải là điểm kết thúc của một câu chuyện ngôn tình, mà là sự khởi đầu rực rỡ cho một đế chế tài chính hợp nhất và một tình yêu bất tử vượt qua mọi sóng gió!