Chương 18: BÃI MÌN BẢO HIỂM VÀ ĐÒN DỤ CÁ VÀO LƯỚI

Sáng hôm sau, bầu không khí tại trụ sở Thu Thị im ắng một cách bất thường. Những tia nắng sớm chiếu qua lớp kính sát đất của văn phòng Chủ tịch, làm phản chiếu ánh ngọc lục bảo lấp lánh trên ngón tay áp út của Thu Hương. Thu Hương ngồi tựa vào ghế da, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn gỗ cẩm lai. Trước mặt cô là hai màn hình máy tính đang hiển thị dòng dữ liệu kiểm toán nội bộ của Thu Thị từ 3 năm trước – thời điểm Trịnh Hoài Nam còn đảm nhận vị trí Giám đốc Tài chính. "Chủ tịch Thu," Trợ lý Thẩm gõ cửa bước vào, gương mặt hiện rõ sự nghiêm trọng. "Bộ phận an ninh mạng vừa phát hiện một lượng địa chỉ IP lạ xuất xứ từ Singapore đang cố gắng truy cập vào hệ thống máy chủ sao lưu cũ của Thu Thị. Mục tiêu của chúng chính là tệp tài liệu kiểm toán bị mã hóa năm đó." Thu Hương nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo: "Trịnh Hoài Nam quả nhiên đã khai ra mã khóa. Nhưng hắn không hề biết rằng, cái gọi là 'hồ sơ kiểm toán mật' mà hắn âm thầm sao chép năm xưa... thực chất chỉ là một cái bẫy do chính tôi giăng sẵn trước khi dồn hắn vào tù." Trợ lý Thẩm ngẩn người, kinh ngạc nhìn nữ chủ nhân của mình. Thu Hương thong thả đứng dậy, bước đến bên cửa kính nhìn xuống thành phố. Kiếp trước, Trịnh Hoài Nam đã dùng chính những lỗ hổng tài chính giả do hắn tự tạo ra để vu khống và đẩy Thu Thị vào con đường phá sản. Sau khi trọng sinh trở lại, việc đầu tiên cô làm không phải là xóa sạch những dấu vết đó, mà là dùng kỹ thuật mã hóa hai lớp để "gói" toàn bộ bằng chứng giả thành một tập hồ sơ tài chính mật hoành tráng, khiến Trịnh Hoài Nam tưởng rằng mình đang nắm giữ tử huyệt của cô. "Thế lực đằng sau Trịnh Hoài Nam muốn mượn tập hồ sơ này để tạo ra một scandal vi phạm quy định tài chính quốc tế cho Thu Thị ngay trước lễ cưới, đúng không?" Thu Hương cất giọng thản nhiên, hoàn toàn làm chủ cục diện. "Đúng vậy thưa cô," Trợ lý Thẩm nhanh chóng đáp. "Nếu tập hồ sơ này bị rò rỉ cho Ủy ban Chứng khoán Quốc tế (SEC), cổ phiếu của Thu Thị và Cố Thị sẽ lập tức bị đình chỉ giao dịch để điều tra. Lễ cưới giữa cô và Cố tổng chắc chắn sẽ bị hoãn lại." "Một đòn gậy ông đập lưng ông khá bài bản," Thu Hương mỉm cười sắc bén. "Nếu chúng đã muốn lấy, vậy thì hãy mở đường cho chúng lấy." "Ý cô là..." "Mở cổng kết nối phụ, cố tình để lộ kẽ hở an ninh trong 15 phút. Cho phép tài khoản từ Singapore đó tải toàn bộ tập hồ sơ bị mã hóa về," Thu Hương quay lại, dứt khoát ra lệnh. "Đồng thời, kích hoạt mã độc định vị ngầm tích hợp bên trong tệp tin. Tôi muốn biết chính xác kẻ đứng sau tài khoản Thụy Sĩ đó là ai!" Cùng lúc đó, tại văn phòng Tập đoàn Cố Thị. Cố Lăng Tiêu ngồi trong phòng làm việc ngập tràn ánh nắng. Trên bàn anh là bản đồ phân bổ lực lượng bảo vệ cho lễ cưới sang trọng sắp diễn ra tại hòn đảo tư nhân ở Thái Bình Dương. Khi điện thoại bảo mật vang lên, Cố Lăng Tiêu nhấc máy, giọng nói lạnh lùng áp đảo: "Nói." "Cố tổng, bên phía Thu Thị đã bắt đầu hành động. Thu Chủ tịch chủ động mở cổng an ninh để đối phương tải dữ liệu giả về," Đội trưởng an ninh quốc tế báo cáo. "Ngoài ra, chúng tôi đã xác minh được danh tính thực sự của vị 'luật sư Singapore' vừa tiếp xúc với Trịnh Hoài Nam." "Là người của ai?" Cố Lăng Tiêu nheo mắt, sát khí bùng lên. "Là cựu Giám đốc Chiến lược của Saint Capital – kẻ từng là tay trong của Kiều Chấn Thiên tại Châu Âu. Sau khi Kiều gia sụp đổ, hắn đã liên kết với một số cổ đông bị sa thải của Cố Thị để thành lập một quỹ đầu tư ma tại Singapore, nhằm trả thù cô Thu Hương." Cố Lăng Tiêu nhếch môi tạo thành một đường cong tàn nhẫn: "Tàn dư Kiều gia cộng với Trịnh Hoài Nam... một lũ chuột chắt nghèo nàn lại muốn lay chuyển cây cổ thụ sao?" Anh đứng dậy, cầm lấy áo khoác suit: "Thông báo cho Bộ Pháp lý chuẩn bị hồ sơ khởi kiện tội xâm nhập hệ thống an ninh mạng cấp độ quốc tế. Lần này, tôi không chỉ muốn chúng mất trắng tài sản, mà còn phải dành phần đời còn lại trong tù cùng Trịnh Hoài Nam!" 12 giờ trưa, tại một khách sạn 5 sao ở Singapore. Tên cựu Giám đốc Saint Capital - giờ đây trong gã trông vô cùng phờ phạt - đang nhìn thanh dung lượng tải xuống trên màn hình máy tính báo hoàn tất 100%. Gã gạt phắt ly rượu whiskey trên bàn, nở nụ cười điên loạn: "Hoàn thành rồi! Thu Hương, Cố Lăng Tiêu, các người nghĩ mình đã thắng ở Châu Âu sao? Với đống hồ sơ gian lận tài chính này, tôi sẽ khiến lễ cưới của hai người biến thành thảm họa thương trường!" Gã lập tức nhấp chuột mở tệp tin mật ra, gõ chuỗi mã khóa mà Trịnh Hoài Nam đã cung cấp. Tuy nhiên, thay vì những con số kiểm toán bất hợp pháp của Thu Thị, màn hình máy tính của gã đột ngột chuyển sang màu đen tuyền. Một dòng chữ đỏ rực cùng biểu tượng phượng hoàng của Thu Thị xuất hiện ngay chính giữa màn hình: **"XIN CHÀO, CỰU GIÁM ĐỐC LÂM. CẢM ƠN ÔNG ĐÃ KÍCH HOẠT HỆ THỐNG ĐỊNH VỊ VÀ TỰ ĐỘNG CHUYỂN TOÀN BỘ TÀI KHOẢN NGẦM CỦA ÔNG CHO CỤC ĐIỀU TRA TỘI PHẠM TÀI CHÍNH QUỐC TẾ (INTERPOL)."** "CÁI GÌ?!" Gã bàng hoàng hoảng loạn, điên cuồng đập bàn phím nhưng toàn bộ hệ thống máy tính và điện thoại của gã đã bị khóa chặt. "Rầm!" Cánh cửa phòng khách sạn bị đạp tung. Một toán cảnh sát quốc tế Singapore phối hợp cùng lực lượng an ninh đặc nhiệm của Cố Thị lao vào, chĩa súng thẳng vào đầu gã: "Lâm Kiến Quốc, ông bị bắt vì tội xâm nhập mạng trái phép, rửa tiền quốc tế và âm mưu phá hoại tài chính!" Gã ngã khuỵu xuống sàn nhà, ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng. Gã không thể tin được rằng, từ lúc Trịnh Hoài Nam nhận được lời đề nghị giải cứu trong tù cho đến khi gã tải tệp tin này về, toàn bộ quá trình đều nằm trọn trong kịch bản đảo chiều của Thu Hương và Cố Lăng Tiêu! 4 giờ chiều, tại Trại giam số 3. Trịnh Hoài Nam ngồi trong phòng hỏi đay, hai tay bị khóa chặt vào bàn sắt. Cánh cửa phòng mở ra, nhưng người bước vào không phải là vị luật sư hứa đưa hắn sang Nam Mỹ, mà là Thu Hương. Thu Hương mặc bộ đồ công sở màu xanh lam thanh lịch, phong thái kiêu hãnh và điềm tĩnh như một nữ vương. Cô thong thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn. "Thu... Thu Hương?!" Trịnh Hoài Nam giật mình, mắt trợn ngược. "Sao cô lại ở đây?! Luật sư của tôi đâu?!" Thu Hương nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại, khóe môi khẽ nhếch lên: "Luật sư của ông? Hay là cựu Giám đốc Lâm của Saint Capital? Hắn vừa bị Cảnh sát Singapore dẫn giải về trụ sở Interpol rồi." Lời nói của Thu Hương như một cú đấm ngàn cân nện thẳng vào ngực Trịnh Hoài Nam. Hắn đơ người, toàn thân run rẩy dữ dội: "Không... Không thể nào! Hắn đã hứa sẽ đưa tôi ra khỏi đây... Hắn có cả triệu USD ở Thụy Sĩ..." "Trịnh Hoài Nam, ông sống hai đời tàn ác nhưng trí tuệ lại chẳng tăng lên được chút nào," Thu Hương dựa lưng vào ghế, cất giọng lạnh băng. "Ông nghĩ một kẻ sắp thân bại danh liệt như hắn thực sự muốn cứu ông sao? Hắn chỉ muốn dùng ông làm con mồi hy sinh để cắn Thu Thị một miếng trước khi chết mà thôi." Cô lấy từ trong túi ra một tấm thiệp cưới mạ vàng cao cấp, thong thả đặt lên mặt bàn sắt trước mặt hắn: "Tôi đến đây hôm nay không phải để trả thù hay sỉ nhục ông. Tôi chỉ muốn cho ông nhìn thấy tấm thiệp này. Tháng sau, lễ cưới của tôi và Cố Lăng Tiêu sẽ diễn ra. Còn ông... sẽ phải bồi thường thêm 10 năm tù vì tội tiếp tay cho tội phạm quốc tế." Trịnh Hoài Nam nhìn tấm thiệp cưới lộng lẫy mang tên **Cố Lăng Tiêu & Thu Hương**, rồi nhìn người phụ nữ tỏa sáng rực rỡ trước mặt. Nỗi uất hận, hối hận và sự điên loạn cuộn trào trong lồng ngực khiến hắn gào lên thảm thiết: "Thu Hương! Cô là đồ quỷ dữ! Cô đã dàn xếp tất cả từ trước đúng không?! Cô cố tình để tôi sao chép đống tài liệu giả đó!" Thu Hương đứng dậy, không thèm ngoảnh đầu nhìn lại kẻ đang gào khóc trong tuyệt vọng đằng sau: "Là do dã tâm và sự tham lam của ông tự đưa ông vào ngõ tăm tối này. Hãy dành phần đời còn lại trong tù để sám hối đi!" Bước ra khỏi cổng trại giam, bầu trời chiều ngợp ánh hoàng hôn vàng óng rực rỡ. Một chiếc Rolls-Royce màu đen đã chờ sẵn bên đường. Cố Lăng Tiêu bước xuống xe, tự tay mở cửa cho cô, ánh mắt đong đầy sự cưng chiều và tự hào: "Giải quyết xong bóng ma cuối cùng rồi sao?" Thu Hương bước lên xe, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm vững chãi và mùi hương trầm dịu nhẹ: "Không còn bóng ma nào có thể cản đường chúng ta nữa." Cố Lăng Tiêu nắm chặt lấy tay cô, nụ hôn dịu dàng đậu xuống mái tóc mềm mại: "Vậy thì, Thu CEO... tuần sau chúng ta phải bay ra đảo tư nhân để chuẩn bị cho lễ cưới rồi." Thu Hương ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười rạng rỡ và ngọt ngào nở trên môi. Mọi sóng gió, âm mưu và trả thù từ kiếp trước đã hoàn toàn khép lại. Một chương mới rực rỡ của cuộc đời, nơi cô đứng trên đỉnh cao thương trường cùng người đàn ông mình yêu nhất, chính thức bắt đầu!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ