Chương 17: CHUẨN BỊ THỊNH ĐIỂN, BÓNG MA TỪ QUÁ KHỨ
Thông tin đại hôn giữa Cố Lăng Tiêu và Thu Hương như một vệt sáng chói lọi phủ khắp các mặt báo. Nhưng đằng sau hào quang rực rỡ ấy, guồng quay công việc của hai tập đoàn không hề chậm lại. Với Thu Hương, việc kết hôn không phải là điểm dừng để lui về làm một phu nhân hào môn, mà là sự bắt đầu của một liên minh vững chắc hơn bao giờ hết.
Tại trụ sở Thu Thị, không khí làm việc diễn ra gấp rút. Toàn bộ ban điều hành đều đang chạy đua với thời gian để hoàn tất việc tái cấu trúc các công ty con trước khi lễ cưới diễn ra.
Thu Hương ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc nhẫn ngọc lục bảo trên ngón tay áp út phản chiếu ánh sáng nhẹ nhàng. Đôi mắt cô lướt qua từng trang báo cáo tài chính, thần thái điềm tĩnh và vô cùng sắc bén.
"Chủ tịch Thu," Trợ lý Thẩm mở cửa bước vào, đặt lên bàn một chiếc thiệp mời bọc nhung đỏ thêu chỉ kim tuyến. "Thiệp cưới mẫu cuối cùng đã được nhà thiết kế hàng đầu Paris hoàn thiện. Cố tổng nhắn rằng cô hãy duyệt qua, nếu có chi tiết nào chưa vừa ý, bên thiết kế sẽ sửa lại ngay trong ngày."
Thu Hương cầm chiếc thiệp lên, nhẹ nhàng miết qua dòng chữ mạ vàng lấp lánh mang tên hai người. Khóe môi cô khẽ cong lên: "Nói với bên thiết kế là tôi rất hài lòng. Cố tổng đang ở đâu?"
"Thưa cô, Cố tổng đang cùng ban pháp lý quốc tế chốt hợp đồng sáp nhập tuyến vận tải biển phía Bắc. Anh ấy dặn chiều nay sẽ trực tiếp đưa cô đến nhà may để thử chiếc váy cưới chính thức."
Thu Hương gật đầu, cất chiếc thiệp vào ngăn kéo. Đúng lúc cô định quay lại với đống tài liệu thì điện thoại trên bàn vang lên một nhịp rung bất thường. Đó là số điện thoại riêng biệt mà chỉ một vài người trong lực lượng an ninh thân tín của cô mới biết.
Cô nhấn nút nghe, giọng nói bên kia hạ thấp hết mức: "Chủ tịch Thu, kẻ mà cô yêu cầu theo dõi ở Trại giam số 3 vừa có biến động. Trịnh Hoài Nam... vừa xin gặp đại diện pháp lý mới."
Ánh mắt Thu Hương lập tức sa sầm xuống. Cái tên Trịnh Hoài Nam tưởng chừng đã hoàn toàn chìm vào dĩ vãng sau khi bị kết án, nhưng cô chưa bao giờ nới lỏng sự cảnh giác đối với kẻ đã từng dồn mình vào đường chết ở kiếp trước.
"Đại diện pháp lý mới là ai?" Thu Hương lạnh lùng hỏi.
"Là một luật sư đến từ công ty luật quốc tế có trụ sở tại Singapore. Điều kỳ lạ là khoản phí bảo hộ pháp lý khổng lồ này không xuất phát từ tài sản đã bị phong tỏa của Trịnh gia, mà được chuyển đến từ một tài khoản ẩn danh ở Thụy Sĩ."
Thu Hương nhíu mày. Trịnh gia đã sụp đổ hoàn toàn, tài sản bị tịch thu, phe cánh nội địa bị quét sạch. Một kẻ thân tàn ma dại trong tù như Trịnh Hoài Nam thì còn giá trị gì để một thế lực ẩn danh ở Thụy Sĩ phải rót tiền giải cứu?
"Tiếp tục bám sát," Thu Hương ra lệnh, giọng điệu kiên định. "Kiểm tra kỹ toàn bộ danh sách những người từng tiếp xúc với hắn trong vòng một tháng qua. Bất kỳ chi tiết nhỏ nào cũng không được bỏ sót."
Tắt điện thoại, Thu Hương đứng dậy đi về phía cửa kính sát đất của văn phòng. Thành phố bên dưới nhộn nhịp và rực rỡ, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một gợn sóng ngầm. Cô biết rõ, sự sụp đổ của Kiều gia ở Châu Âu có thể đã chạm đến lợi ích của những "con cá lớn" ẩn mình sâu hơn trong mạng lưới tài chính ngầm quốc tế. Trịnh Hoài Nam có lẽ chỉ là một quân cờ tàn được ai đó nhặt lại để chuẩn bị cho một ván cờ mới.
4 giờ chiều. Viện thiết kế thời trang cao cấp Haute Couture.
Không gian sang trọng được bao phủ bởi ánh sáng vàng ấm áp và mùi hương hoa bách cúc thoang thoảng. Cố Lăng Tiêu đã đến từ sớm. Anh mặc bộ suit xám xịt cởi cúc cổ lịch lãm, ngồi trên ghế sofa da thong thả đọc tài liệu. Khi nghe tiếng bước chân của Thu Hương, anh lập tức ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng thường ngày tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng nguyên sơ nhất.
"Em đến rồi," Cố Lăng Tiêu đứng dậy, bước tới tự nhiên nắm lấy tay cô. Anh nhận ra thoáng tư mờ trong mắt cô, khẽ nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì làm em bận tâm sao?"
Thu Hương không giấu anh. Cô thong thả ngồi xuống sofa, hạ giọng kể lại thông tin vừa nhận được từ trại giam.
Cố Lăng Tiêu nghe xong, đôi mắt đen thẫm khẽ nheo lại, một luồng sát khí thoáng xuyệt qua. Anh thong thả rót cho cô một ly nước ấm, cất giọng trầm vững:
"Tài khoản từ Thụy Sĩ sao? Sau khi Kiều Chấn Thiên bị ngã ngựa, tàn dư của Quỹ Saint Capital và phe đối lập trong Cố gia ở Châu Âu vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt. Chúng muốn mượn tay Trịnh Hoài Nam – kẻ nắm rõ một số bí mật thương mại cũ của Thu Thị – để tìm ra kẽ hở pháp lý nhằm đâm một nhát sau lưng chúng ta trước ngày đại hôn."
Thu Hương nhìn anh, ánh mắt khôi phục lại sự sắc bén vốn có: "Chúng tưởng rằng dùng một quân cờ đã hỏng là có thể làm xáo trộn thế cục sao? Nếu chúng muốn diễn kịch, tôi sẽ chống mắt lên xem Trịnh Hoài Nam còn bài tẩy gì."
Cố Lăng Tiêu nắm chặt lấy bàn tay cô, nụ hôn nhẹ nhàng đậu xuống ngón tay cô: "Mọi việc ở bên ngoài cứ giao cho tôi và đội an ninh xử lý. Việc duy nhất em cần làm đêm nay... là chuẩn bị trở thành cô dâu xinh đẹp nhất của tôi."
Đúng lúc đó, bức rèm lụa lớn của phòng thử đồ được kéo sang hai bên. Nhà thiết kế chính kính cẩn bước ra, cúi chào hai người: "Cố tổng, Thu Chủ tịch, chiếc váy cưới chính thức đã hoàn thiện. Mời Thu tiểu thư vào thử ạ."
15 phút sau.
Cánh cửa phòng thử đồ chậm rãi mở ra.
Cố Lăng Tiêu đứng dậy, và khoảnh khắc nhìn thấy Thu Hương bước ra, người đàn ông luôn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối trên mọi chiến trường tài chính lại hoàn toàn ngẩn ngơ.
Thu Hương khoác lên mình chiếc váy cưới lụa satin màu trắng tinh khôi, được đính hàng ngàn viên kim cương nhỏ lấp lánh như dải ngân hà. Thiết kế trễ vai tôn lên bờ vai thon thả và chiếc cổ thiên nga kiêu hãnh. Phần chân xòe nhẹ theo phong cách hoàng gia, tà váy dài quét đất thêu tay hình hoa bách cúc vươn lên mạnh mẽ.
Không có vẻ ủy mị hay mỏng manh của những cô dâu thông thường, Thu Hương trong bộ váy cưới vừa mang vẻ đẹp lộng lẫy, vừa tỏa ra khí chất của một nữ vương quyền lực, sẵn sàng cùng anh trị vì một đế chế.
"Thế nào? Có chỗ nào cần chỉnh sửa không?" Thu Hương nhẹ nhàng bước đến trước mặt anh, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Cố Lăng Tiêu vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, kéo cô lại sát gần mình. Ánh mắt anh đong đầy sự si mê và trân trọng đến tột cùng:
"Hoàn hảo. Em đẹp đến mức khiến tôi muốn cất giấu em đi, không muốn cho bất kỳ ai khác nhìn thấy."
Thu Hương bật cười thanh nhã, tay đặt lên ngực anh, cảm nhận nhịp đập tim đều đặn và mạnh mẽ: "Cố tổng, anh càng ngày càng biết cách nói lời ngọt ngào rồi đấy."
"Tôi chỉ nói sự thật," Cố Lăng Tiêu cúi đầu, đặt một nụ hôn sâu thẫm lên môi cô.
Sự ngọt ngào lan tỏa trong không gian yên tĩnh. Bất kể sóng gió ngoài kia có chực chờ bùng nổ, bất kể những bóng ma từ quá khứ như Trịnh Hoài Nam có muốn ngoi lên, Thu Hương biết rằng đứng bên cạnh người đàn ông này, cô sở hữu bản lĩnh và sức mạnh đủ để san bằng tất cả.
Đêm đó, tại một góc tối của phòng giam biệt lập.
Trịnh Hoài Nam ngồi trên bệ đá, gương mặt tàn hại, hốc hác vì những ngày tháng tù tội. Trước mặt hắn là vị luật sư người Singapore vừa đưa ra một bản hợp đồng bảo mật.
"Trịnh tiên sinh," Vị luật sư cất giọng lạnh băng. "Thế lực phía sau sẵn sàng đưa ông ra khỏi đây và cấp cho ông một thân phận mới tại Nam Mỹ. Điều kiện duy nhất là ông phải giao ra toàn bộ mã khóa truy cập vào tài khoản ngầm chứa hồ sơ kiểm toán cũ của Thu Thị mà ông từng lén sao chép."
Trịnh Hoài Nam ngẩng đầu, đôi mắt vằn vện tia máu hiện lên sự uất hận và điên loạn: "Thu Hương... Cố Lăng Tiêu... Các người tưởng rằng có thể giẫm lên xác tôi để bước vào lễ đường sao? Được! Tôi sẽ đưa mã khóa, chỉ cần các người khiến người phụ nữ đó phải thân bại danh liệt!"
Bóng đen của âm mưu lại một lần nữa phủ xuống. Nhưng ở phía bên kia thành phố, ngọn tháp tài chính Hương Lăng vẫn rực rỡ ánh đèn, sẵn sàng nghênh đón mọi dông bão sắp tới.