Chương 16: TỰ DO TRÊN ĐỈNH CAO VÀ LỜI CẦU HÔN DƯỚI ÁNH SAO

Đêm ngoại ô tĩnh mịch, chiếc Rolls-Royce lăn bánh êm ái rời khỏi vùng đồi Cố Gia Trang viện. Ánh đèn đường lùi dần về phía sau như những vệt sáng kéo dài giữa màn đêm. Trong xe, không gian chìm vào sự yên lặng dễ chịu. Thu Hương nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính, tà áo sườn xám thêu họa tiết chim phượng hoàng khẽ rủ xuống. Bàn tay cô vẫn nằm trọn trong lòng bàn tay ấm áp, vững chãi của Cố Lăng Tiêu. "Đang nghĩ gì vậy?" Cố Lăng Tiêu cất giọng trầm thấp, ngón tay nhẹ nhàng siết lấy những ngón tay thon dài của cô. Thu Hương quay lại, khóe môi hiện lên một nụ cười nhã nhặn: "Tôi đang nghĩ, Cố tổng vì tôi mà công khai đe dọa tước bỏ đặc quyền tài chính của các nhánh phụ Cố gia trước mặt Lão phu nhân, không sợ ngày mai nội bộ tập đoàn sẽ xáo trộn sao?" Cố Lăng Tiêu nhếch môi, ánh mắt phủ một lớp sương lạnh nhưng ngập tràn vẻ ngông cuồng của một vị đế vương: "Dòng họ Cố gia đã quen sống nhờ vào sự che chở của Cố Thị quá lâu. Họ tưởng rằng cái danh 'gia phong' có thể đè bẹp được quyết định của tôi. Chút xáo trộn nhỏ đó, không đủ để làm lung lay đế chế này, càng không thể chạm đến em." Anh nghiêng người, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Ánh mắt đen thẫm của anh nhìn xoáy vào đôi mắt trong trẻo của Thu Hương: "Hơn nữa, em không hề cần tôi che chở. Màn đáp trả của Thu CEO tối nay... đủ để khiến Bà Cố hiểu rằng em không phải là kẻ dễ bị bắt nạt." Thu Hương bật cười nhẹ. Quả thực, trải qua một đời nếm trải đắng cay và phản bội, cô không còn là cô gái nhu nhược dễ bị thao túng bởi những cái danh "danh gia vọng tộc". Cô bước vào Cố gia không phải để cầu xin sự công nhận, mà để khẳng định vị thế bình đẳng của một người đồng hành. "Lăng Tiêu, cảm ơn anh," Thu Hương nói, giọng điệu chân thành và dịu dàng. "Nhưng chúng ta không về biệt thự Thu Thị sao?" Cô nhận ra chiếc xe không đi về hướng trung tâm thành phố mà đang tiến lên ngọn núi cao nhất khu ngoại ô – nơi có đài quan sát thiên văn và khu biệt thự nghỉ dưỡng riêng tư của Cố Lăng Tiêu. "Đêm nay em đã chiến đấu đủ rồi," Cố Lăng Tiêu nắm tay cô đưa lên môi, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mu bàn tay mềm mại. "Tối nay, tôi muốn đưa em đến một nơi chỉ có hai chúng ta." 20 phút sau, chiếc xe dừng lại trước khuôn viên biệt thự kính trên đỉnh núi. Nơi đây cách xa những ồn ào, tính toán của thương trường và những tranh đoạt quyền lực hào môn. Từ ban công rộng lớn nhìn xuống, toàn bộ thành phố hiện ra như một dải thiên hà rực rỡ đèn hoa dưới bầu trời đêm ngàn sao. Gió núi thổi nhẹ, mang theo hương thơm mát lạnh của cỏ cây. Cố Lăng Tiêu cởi áo khoác suit cá nhân, nhẹ nhàng khoác lên bờ vai thon thả của Thu Hương. "Nơi này thật đẹp," Thu Hương đứng tựa vào lan can kính, hít một hơi sâu không khí trong lành. "Đây là nơi tôi thường đến mỗi khi cần đưa ra những quyết định quan trọng," Cố Lăng Tiêu bước tới đứng bên cạnh cô, cùng dõi mắt nhìn về phía ánh sáng thành phố. "Nhưng hôm nay, lần đầu tiên tôi đưa một người khác đến đây." Thu Hương quay sang nhìn anh. Dưới ánh trăng bạc, gương mặt góc cạnh hoàn hảo của Cố Lăng Tiêu trở nên mềm mại hơn thường ngày. Sự sắc bén, lạnh tàn trên thương trường hoàn toàn nhường chỗ cho sự chân thành và thâm tình tuyệt đối. "Thu Hương," Cố Lăng Tiêu lên tiếng, giọng nói trầm ấm vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Kiếp trước... ý tôi là, trong quá khứ của em, có thể em đã chịu nhiều tổn thương và phản bội. Em tự xây lên một lớp vỏ bọc kiên cố để bảo vệ chính mình, tự tay đòi lại công lý và vươn lên đỉnh cao." Thu Hương khựng lại, tim khẽ nhói lên một nhịp. Anh chưa bao giờ hỏi sâu về lý do vì sao cô lại thay đổi đột ngột sau một biến cố, nhưng anh luôn thấu hiểu sự đề phòng và nỗi đau giấu kín trong lòng cô. "Tôi tôn trọng sự tự lập và dã tâm của em," Cố Lăng Tiêu xoay người đối mặt với cô, đôi tay đặt lên hai bên vai cô một cách vững chãi. "Tôi không muốn làm chiếc bóng che khuất ánh sáng của em, cũng không muốn biến em thành người phụ nữ chỉ biết đứng sau lưng tôi. Tôi muốn là điểm tựa để em có thể thỏa sức bay cao hơn nữa." Nói rồi, Cố Lăng Tiêu chậm rãi quỳ một gối xuống sàn gỗ. Từ trong túi áo, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh đen. Khi chiếc hộp mở ra, viên kim cương màu xanh ngọc lục bảo quý hiếm tỏa sáng lung linh dưới ánh trăng – chiếc nhẫn được thiết kế riêng mang tên **"Hương Bách Cúc"**. Thu Hương đơ người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt trong trẻo lấp lánh những giọt nước mắt xúc động mà cô cố nén giữ từ lâu. "Thu Hương, em đã chinh phục được Thu Thị, đánh gục Trịnh gia, và cùng tôi làm chủ liên doanh quốc tế. Nhưng ở vị trí cao nhất đó, em có đồng ý chia sẻ ngai vàng thương trường và cuộc đời còn lại cùng tôi không?" Cố Lăng Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt đong đầy sự si mê và trân trọng. "Làm Cố phu nhân hợp pháp, làm người duy nhất làm chủ trái tim Cố Lăng Tiêu này?" Gió núi như ngừng thổi trong khoảnh khắc ấy. Thu Hương nhìn người đàn ông bá đạo, khét tiếng lạnh lùng trên toàn bộ thị trường Châu Á - Châu Âu, lúc này lại chân thành và quỳ gối trước mặt cô. Kiếp trước, cô ngã xuống trong vũng máu và sự phản bội của Trịnh Hoài Nam. Kiếp này, cô trùng sinh trở lại, dùng trí tuệ để đòi lại tất cả, và định mệnh đã đền bù cho cô một người đàn ông sẵn sàng vì cô mà chống lại cả thế giới. Lớp vỏ bọc phòng thủ cuối cùng trong trái tim Thu Hương hoàn toàn tan biến. Cô mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn nhẹ trên gò má xinh đẹp. Thu Hương chủ động đưa bàn tay thon dài của mình ra trước mặt anh: "Cố Lăng Tiêu... anh có biết việc trở thành người đồng hành của tôi sẽ rất mệt mỏi không? Tôi sẽ không dừng lại ở Hương Lăng International đâu." Cố Lăng Tiêu bật cười sảng khoái. Anh nâng bàn tay cô lên, dứt khoát đeo chiếc nhẫn kim cương xanh vào ngón tay đeo nhẫn của cô: "Tôi mong chờ cả đời này được 'mệt mỏi' cùng em!" Cố Lăng Tiêu đứng dậy, vươn tay kéo Thu Hương vào lòng mình. Anh cúi đầu, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu thẫm, nồng nàn và tràn ngập sự chiếm hữu ngọt ngào. Thu Hương nhắm mắt, vòng tay qua cổ anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn ấy. Dưới bầu trời đêm ngàn sao rực rỡ trên đỉnh thành phố, hai tâm hồn kiêu hãnh và mạnh mẽ nhất đã hoàn toàn hòa quyện làm một. Sáng ngày hôm sau. Một trận địa chấn truyền thông mới lại bùng nổ trên tất cả các trang báo tài chính lớn nhất thế giới: **"THÔNG BÁO CHÍNH THỨC: TẬP ĐOÀN CỐ THỊ VÀ THU THỊ TUYÊN BỐ ĐẠI HÔN! TỔNG GIÁM ĐỐC CỐ LĂNG TIÊU VÀ CHỦ TỊCH THU HƯƠNG SẼ CHÍNH THỨC KẾT HÔN VÀO THÁNG SAU!"** Tin tức này không chỉ đập tan mọi nghi ngờ về sự xáo trộn nội bộ Cố gia mà còn đẩy giá cổ phiếu của cả hai tập đoàn tăng vọt lên mức kỷ lục trong lịch sử. Cổ đông, đối tác quốc tế và giới kinh doanh đồng loạt gửi lời chúc tụng đến cặp đôi quyền lực nhất thương trường. Tại văn phòng Chủ tịch Thu Thị, Thu Hương ngồi trước bàn làm việc, ngón tay áp út lấp lánh viên kim cương xanh. Kiều Anh và những âm mưu gia tộc đã trở thành quá khứ. Trước mắt cô là một tương lai rực rỡ của đế chế tài chính hợp nhất và một hạnh phúc đích thực do chính cô nắm giữ. Cô cầm bút ký tên vào bản kế hoạch mở rộng thị trường toàn cầu, khóe môi cong lên một nụ cười rực rỡ: "Sóng gió đã qua, và kiệt tác của cuộc đời tôi... mới chỉ vừa bắt đầu!"
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ