Chương 14: ĐẢO CHIỀU SÓNG GIÓ, ĐÒN TẤN CÔNG DIỆN RỘNG

Sáng sớm hôm sau, chiếc du thuyền *The Crown* cập cảng quốc tế. Mới 7 giờ sáng, cả thị trường tài chính Châu Á lẫn Châu Âu đã bị chấn động bởi một thông tin chấn động phát ra từ văn phòng đại diện Kiều Thị tại Luân Đôn. Bản thông cáo báo chí khẩn cấp báo hiệu: **"Gia tộc Kiều Thị tuyên bố phong tỏa dòng vốn thanh khoản 500 triệu USD của Cố Thị tại các ngân hàng Thụy Sĩ, đồng thời yêu cầu Hội đồng Quản trị Cố Thị mở cuộc bỏ phiếu bất nhiệm Cố Lăng Tiêu khỏi vị trí Điều hành Thị trường Châu Âu."** Chỉ trong vòng chưa đầy hai giờ đồng hồ, tin tức này tràn ngập các trang nhất của Bloomberg và Financial Times. Trên các diễn đàn kinh tế, làn sóng tranh cãi bùng nổ dữ dội. Nhiều chuyên gia nhận định đây là đòn hiểm hóc của Kiều gia nhằm bóp chết dự án liên doanh *Hương Lăng International* vừa mới thai nghén, đồng thời chặt đứt vây cánh quốc tế của Cố Lăng Tiêu. Tại trụ sở liên doanh Hương Lăng International, không khí trong phòng họp tầng 35 căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng đủ bùng nổ. "Tổng Giám đốc Thu," Trợ lý Thẩm - người được Cố Lăng Tiêu điều động hỗ trợ Thu Hương - gấp gáp báo cáo, "Cổ phiếu của Cố Thị trên sàn giao dịch London đã giảm 4,2% ngay khi mở cửa. Một số nhà đầu tư nhỏ lẻ đang hoảng loạn tháo chạy. Kiều Chấn Thiên đang âm thầm mua gom nhằm nâng tỷ lệ chi phối!" Thu Hương ngồi ở vị trí Chủ tọa, bộ suit màu xám ghi ôm sát vóc dáng mảnh mai nhưng khí chất lạnh lùng áp đảo cả phòng họp. Cô không hề có nửa điểm hoảng loạn, ngón tay thon dài gõ nhẹ theo nhịp đều đặn trên mặt bàn kính. "Thanh khoản của Hương Lăng International hiện tại thế nào?" Thu Hương cất giọng thản nhiên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Trợ lý Thẩm. "Thưa cô, khoản giải ngân đầu tiên 400 triệu USD từ Quỹ Miramar của Phu nhân Elizabeth đã cập tài khoản bảo chứng vào 6 giờ sáng nay. Nguồn lực nội địa của Thu Thị hoàn toàn an toàn," Trợ lý Thẩm nhanh chóng đáp. "Rất tốt," Thu Hương nhếch môi, một nụ cười vừa rực rỡ vừa ngập tràn dã tâm hiện lên nơi khóe mắt. "Kiều Chấn Thiên tưởng rằng đóng băng 500 triệu USD ở Thụy Sĩ là có thể ép Cố Lăng Tiêu vào đường cùng. Ông ta quên mất rằng, trong cuộc chiến tài chính, kẻ nào bộc lộ toàn bộ bài tẩy trước là kẻ thua cuộc!" Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở. Cố Lăng Tiêu bước vào trong dáng vẻ thong dong, tay cầm một tập hồ sơ tài liệu được niêm phong mật của Ngân hàng Trung ương Anh. Phong thái của anh tự tin và uy nghiêm đến mức khiến mọi sự lo lắng của các cổ đông có mặt lập tức tan biến. Anh đi thẳng đến bên cạnh Thu Hương, tự nhiên tựa một tay lên lưng ghế của cô, hạ giọng hỏi dịu dàng: "Thu CEO, em đã sẵn sàng cho đòn phản công chưa?" Thu Hương ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt hai người giao nhau đầy ăn ý: "Tôi chỉ chờ quân bài tẩy của Cố tổng mà thôi." Cố Lăng Tiêu mỉm cười, ném tập hồ sơ lên giữa bàn họp. "Trợ lý Thẩm, phát tài liệu này cho toàn bộ truyền thông quốc tế và gửi trực tiếp một bản đến Ủy ban Giám sát Tài chính Anh quốc," Cố Lăng Tiêu lạnh lùng ra lệnh, giọng nói đanh thép vang vọng: "Thông báo chính thức: Cố Thị khởi kiện Kiều Thị vì hành vi thao túng giá cổ phiếu và lạm dụng quyền hạn cổ đông ngầm. Đồng thời, công khai việc Cố Thị hiện đã nắm giữ 32% cổ phần biểu quyết của Quỹ Hoàng gia Anh – đơn vị mẹ đang nắm quyền kiểm soát 60% tài sản của Kiều gia!" *"Cái gì?!"* Các thành viên ban điều hành trong phòng họp đồng loạt bật dậy, mắt trợn ngược vì bàng hoàng! 32% cổ phần của Quỹ Hoàng gia Anh! Điều đó có nghĩa là Cố Lăng Tiêu không những không bị bóp nghẹt tài chính, mà anh còn có quyền phủ quyết toàn bộ các quyết định kinh doanh của chính Kiều gia tại Châu Âu! "Cố tổng... anh đã âm thầm thâu tóm Quỹ Hoàng gia Anh từ khi nào?!" Một cổ đông kỳ cựu run rẩy cất tiếng. "Từ ba tháng trước, khi Kiều Chấn Thiên bắt đầu có dấu hiệu móc nối với phe phản đối trong Cố gia," Cố Lăng Tiêu nhếch môi khinh bỉ. "Tôi chưa bao giờ đặt cược vận mệnh của tập đoàn vào lòng tin của bất kỳ gia tộc nào." Thu Hương đứng dậy, khí chất nữ vương bùng nổ. Cô tiếp lời Cố Lăng Tiêu, dứt khoát phân công nhiệm vụ: "Tất cả bộ phận chú ý! Ngay bây giờ, dùng toàn bộ nguồn tiền thanh khoản từ Quỹ Miramar và dòng tiền dự trữ của Thu Thị để mua quét sạch toàn bộ lượng cổ phiếu Kiều Thị đang bị các nhà đầu tư Châu Âu xả bán trên sàn giao dịch London! Chúng ta sẽ cùng Cố Thị nuốt chửng 10% cổ phần trôi nổi của Kiều gia trong ngày hôm nay!" Một đòn "gậy ông đập lưng ông" kinh điển! Kiều Chấn Thiên muốn dùng truyền thông để đè giá cổ phiếu Cố Thị, nhưng Thu Hương và Cố Lăng Tiêu lại mượn chính đà hoảng loạn đó để tập kích ngược vào sườn của Kiều gia! Cùng lúc đó, tại dinh thự xa hoa của Kiều gia ở ngoại ô Luân Đôn. "Xoảng! Bốp!" Tiếng đồ sứ đắt tiền rơi vỡ tan tành liên tiếp vang lên trong phòng làm việc của Kiều Chấn Thiên. Gương mặt gã chủ tịch Kiều gia xám xịt như tro tàn, hai tay run rẩy bám chặt lấy cạnh bàn làm việc. Trên màn hình máy tính lớn trước mặt ông ta, chỉ số cổ phiếu của Kiều Thị đang lao dốc không phanh với sắc đỏ rực lửa. "Chủ tịch! Không xong rồi!" Trưởng bộ phận pháp lý của Kiều gia lao vào phòng, mặt cắt không còn một giọt máu: "Cục Quản lý Tài chính Anh vừa ra lệnh tạm dừng giao dịch cổ phiếu của chúng ta để điều tra hành vi thao túng thị trường! Đồng thời... Đại diện Quỹ Hoàng gia Anh vừa thông báo mở cuộc họp khẩn cấp vào chiều nay để xem xét tư cách Chủ tịch của ông!" "Tại sao?! Quỹ Hoàng gia Anh tại sao lại can thiệp?!" Kiều Chấn Thiên gào lên trong uất nghẹn. "Là... là Cố Lăng Tiêu!" Người trưởng bộ phận run rẩy đáp. "Hắn ta chính là cổ đông lớn nhất vừa mua lại toàn bộ trái phiếu chuyển đổi của Quỹ Hoàng gia Anh! Hắn đã nắm quyền kiểm soát ngầm từ lâu rồi!" Kiều Anh đứng bên cạnh nghe xong thì ngã khuỵu xuống sofa, toàn thân run rẩy vì kinh hoàng. Cô ta không thể tin được người đàn ông mình theo đuổi suốt 5 năm, người mà cô ta tưởng rằng có thể dễ dàng thao túng bằng thế lực gia tộc, lại sở hữu sức mạnh thâm sâu và tàn nhẫn đến mức này! "Cha... làm sao bây giờ? Chúng ta... chúng ta mất trắng rồi sao?" Kiều Anh khóc lóc thảm thiết. "Nữ nhân ngu ngốc!" Kiều Chấn Thiên vung tay tát mạnh vào mặt Kiều Anh, mắt trợn ngược vì giận dữ: "Nếu không phải tại mi dại chuột vuốt râu hùm, chọc vào con mụ Thu Hương đó, thì Cố Lăng Tiêu đã không ra đòn tuyệt tình đến mức này! Tất cả là tại mi!" 4 giờ chiều, tại trụ sở Hương Lăng International. Bảng điện tử chứng khoán quốc tế đóng cửa phiên giao dịch trong sự ngỡ ngàng của toàn bộ giới tài chính cầu. Cổ phiếu Cố Thị không những bật tăng trở lại 8% mà cổ phiếu Kiều Thị lại bị thâu tóm mất 12% quyền biểu quyết bởi liên minh Thu Thị - Cố Thị. Đòn phong tỏa 500 triệu USD của Kiều gia tại Thụy Sĩ trở thành một trò hề thất bại cay đắng khi Ủy ban Tài chính Thụy Sĩ chính thức hủy bỏ lệnh phong tỏa do phát hiện gian lận thủ tục. Trận chiến ngắn ngủi nhưng thảm khốc tại thị trường Châu Âu đã khép lại với chiến thắng toàn diện thuộc về Thu Hương và Cố Lăng Tiêu! Trong văn phòng Chủ tịch ngợp ánh nắng chiều, Thu Hương thong thả rót hai ly trà bách cúc thơm dịu. Cô đưa một ly cho Cố Lăng Tiêu đang đứng tựa vào cửa kính. "Chúc mừng Cố tổng, một trận đánh tuyệt đẹp," Thu Hương nâng ly trà, ánh mắt lấp lánh niềm vui chiến thắng. Cố Lăng Tiêu nhận lấy ly trà, nhưng thay vì uống, anh đặt nó xuống bàn rồi vươn tay kéo nhẹ Thu Hương vào lòng mình. Lần này, Thu Hương không hề né tránh hay chống cự. Cô ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập tim đều đặn và hơi ấm quen thuộc. "Thu Hương," Cố Lăng Tiêu cúi đầu, nụ hôn dịu dàng đậu xuống trán cô, giọng nói thấp đượm sự si mê và trân trọng: "Cảm ơn em đã sát cánh bên tôi. Trận chiến Châu Âu này, nếu không có sự nhạy bén và dòng tiền quyết đoán của em, tôi đã phải mất ít nhất ba tháng mới dọn dẹp xong Kiều gia." "Chúng ta là đối tác, chẳng phải sao?" Thu Hương ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười rạng rỡ như đóa đóa bách cúc nở rộ. "Không chỉ là đối tác," Cố Lăng Tiêu nhìn sâu vào đôi mắt trong trẻo của cô, ngón tay thon dài khẽ vuốt nhẹ làn môi mềm mại: "Em là người phụ nữ duy nhất đời này tôi muốn bảo vệ, muốn cùng đứng trên đỉnh cao quyền lực." Thu Hương khẽ mỉm cười. Những hoài nghi và tổn thương từ kiếp trước hoàn toàn bị xóa bỏ bởi sự chân thành và che chở tuyệt đối của người đàn ông trước mặt. Cô chủ động nhón chân, đặt một nụ hôn khẽ như cánh hoa lướt qua trên môi anh: "Cố Lăng Tiêu, vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần đi... Hành trình tiếp theo của chúng ta sẽ còn rất dài đấy!" Cố Lăng Tiêu ngơ ngác trong giây lát trước sự chủ động của cô, rồi ánh mắt anh chợt tối sầm lại vì khát khao. Anh siết chặt eo cô, cúi đầu đáp lại nụ hôn ấy bằng một sự sâu thẳm, nồng nàn và cuồng nhiệt như muốn nuốt chửng mọi sóng gió ngoài kia. Dưới ánh hoàng hôn vàng óng rực rỡ chiếu qua kính tháp tài chính, hai bóng hình hòa làm một. Sóng gió gia tộc và kẻ thù đã bị dẹp tan, một trang mới rạng rỡ của tình yêu và đế chế tài chính Hương Lăng chính thức mở ra!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ