Chương 13: ĐÊM HỘI THƯỢNG LƯU VÀ LỜI KHIÊU CHIẾN TỪ CHÂU ÂU
Tiếng sóng biển rì rào vỗ nhẹ vào mạn chiếc du thuyền năm sao xa xỉ *The Crown*, đang thong thả lướt trên vùng biển quốc tế. Đêm nay, tại đây diễn ra Dạ tiệc Tài chính Thường niên Châu Á - Châu Âu, nơi quy tụ hàng trăm tỷ phú, nhà đầu tư cùng những đại diện gia tộc tài phiệt khét tiếng nhất thế giới.
Sau thắng lợi giòn giã từ hợp đồng 1,2 tỷ USD với Quỹ Miramar, Thu Hương và Cố Lăng Tiêu trở thành tâm điểm chú ý ngay khi vừa bước chân vào khán phòng chính.
Thu Hương sánh bước bên Cố Lăng Tiêu trong bộ đầm dạ hội lụa cao cấp màu đen tuyền xẻ tà táo bạo nhưng không kém phần thanh lịch. Mái tóc đen vấn cao để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần cùng bờ vai thon thả. Khí chất điềm tĩnh, tự tin cùng ánh mắt sắc bén của nữ CEO trẻ tuổi làm lu mờ hoàn toàn những tiểu thư hào môn xung quanh.
"Đó là Thu Hương sao? Người vừa tự tay đưa cả Lâm Mạn lẫn Trịnh Hoài Nam vào tù rồi thâu tóm toàn bộ Thu Thị?"
"Không chỉ vậy đâu, cô ta còn cùng Cố Lăng Tiêu đá văng Saint Capital để bắt tay với Quỹ Miramar đấy. Một người phụ nữ không hề đơn giản!"
Những tiếng thì thầm thán phục vang lên từ khắp các góc phòng tiệc. Thu Hương nhấp một ngụm champagne, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong thanh nhã. Cô nhìn sang Cố Lăng Tiêu – người đàn ông đang mặc bộ Tuxedo đen cắt may hoàn hảo, phong thái uy nghiêm áp đảo toàn bộ giời thượng lưu.
"Cố tổng, có vẻ như sự xuất hiện của chúng ta đêm nay làm không ít người mất ngủ," Thu Hương khẽ nói, giọng điệu mang theo chút trêu chọc.
Cố Lăng Tiêu nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đen thẫm đong đầy sự cưng chiều giấu kín: "Chỉ cần em muốn, tôi có thể khiến họ cả đời này cũng không ngủ yên được."
Thu Hương khẽ mỉm cười. Nhưng sự bình yên chưa kéo dài được bao lâu thì từ phía trung tâm khán phòng, một đám đông bắt đầu dãn ra, nhường đường cho một người đàn ông trung niên mang dòng máu lai đang chậm rãi bước tới.
Ông ta mặc bộ suit nhung đỏ đắt đỏ, trên tay đeo chiếc nhẫn gia bảo đính viên ngọc bảo bọc vàng cổ điển – biểu tượng của **Gia tộc Rothschild - Kiều Thị** tại Châu Âu. Đi sau ông ta không ai khác chính là Kiều Anh và một nhóm vệ sĩ cao lớn.
"Lăng Tiêu, lâu rồi không gặp," Người đàn ông cất giọng trầm đục bằng tiếng Pháp lịch thiệp, nhưng ánh mắt nhìn Cố Lăng Tiêu lại vô cùng lạnh lẽo.
Đây chính là **Kiều Chấn Thiên** – Chủ tịch đương nhiệm của Kiều gia tại Anh quốc, người nắm giữ 15% cổ phần ngầm của Cố Thị tại thị trường Châu Âu!
Cố Lăng Tiêu không hề bất ngờ. Anh thong thả đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm đáp trả: "Chủ tịch Kiều, ông cất công từ Luân Đôn sang đây, chỉ để chào hỏi tôi thôi sao?"
Kiều Chấn Thiên nhếch môi cười nhạt, gạt qua Cố Lăng Tiêu để dời ánh mắt sắc như dao cạo về phía Thu Hương:
"Đây chắc hẳn là Thu tiểu thư? Quả nhiên là một đóa hoa có gai của thương trường Việt Nam. Tuy nhiên..." Kiều Chấn Thiên hạ thấp giọng, sự uy hiếp bộc lộ không giấu giếm: "...hoa đẹp đến mấy mà trồng nhầm vườn thì cũng sớm bị bão quật tàn tạ mà thôi."
Thu Hương không hề nao núng. Cô tiến lên một bước, thẳng lưng đối diện với cái nhìn áp đảo của người đứng đầu Kiều gia:
"Chủ tịch Kiều quá lời rồi. Đóa hoa có gai hay không không phụ thuộc vào vườn trồng, mà phụ thuộc vào việc kẻ định hái nó có đủ bản lĩnh để không bị đâm máu chảy đầm đìa hay không."
Lời đáp trả đanh thép, thông minh của Thu Hương làm Kiều Chấn Thiên ngẩn người một giây. Ông ta nheo mắt, sát khí xuyệt qua trong đồng tử. Kiều Anh đứng bên cạnh uất hận nghiến răng: "Cha! Cô ta dám vô lễ với cha như vậy sao?!"
Kiều Chấn Thiên giơ tay ra hiệu cho con gái im lặng, rồi quay sang nhìn Cố Lăng Tiêu bằng giọng điệu lạnh băng:
"Lăng Tiêu, hội đồng cổ đông Châu Âu của Cố Thị đã họp vào sáng nay. Việc cậu tự ý hủy hợp tác với Saint Capital và đưa một doanh nghiệp nội địa như Thu Thị vào chuỗi logistics quốc tế đã vi phạm điều khoản kiểm soát rủi ro. Bắt đầu từ tuần sau, Kiều gia sẽ chính thức kích hoạt điều khoản phong tỏa tài sản liên khoản của Cố Thị tại ngân hàng Thụy Sĩ!"
"Ồ?" Cố Lăng Tiêu nhướng mày, nụ cười trên môi càng thêm tàn nhẫn: "Ông nghĩ cái lệnh phong tỏa vô căn cứ đó có thể làm khó được tôi sao?"
"Có làm khó được hay không, tuần sau cậu sẽ biết," Kiều Chấn Thiên nâng ly rượu hướng về phía hai người, giọng nói tràn ngập sự đe dọa: "Thương trường Châu Âu không đơn giản như mấy trò tiểu nhân của Trịnh gia đâu. Chúc hai người tận hưởng nốt đêm tiệc yên bình này."
Nói xong, Kiều Chấn Thiên cùng Kiều Anh kiêu ngạo quay lưng đi về phía khu vực VIP.
Bầu không khí xung quanh Thu Hương và Cố Lăng Tiêu trầm xuống.
Thu Hương nhíu mày suy nghĩ. Kiều gia là một gia tộc lâu đời ở Anh quốc, mạng lưới tài chính của họ cắm sâu vào các ngân hàng Thụy Sĩ và Quỹ Tiền tệ Châu Âu. Nếu Kiều Chấn Thiên thực sự liên kết với phe chống đối trong Cố Thị để phong tỏa dòng tiền quốc tế, dự án liên doanh Hương Lăng International sẽ rơi vào khủng hoảng thanh khoản trầm trọng.
"Đang lo lắng sao?" Giọng nói trầm ấm của Cố Lăng Tiêu vang lên bên tai, ngắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Thu Hương ngẩng đầu nhìn anh: "Kiều Chấn Thiên không giống Trịnh Hoài Nam. Ông ta nắm trong tay nguồn lực tài chính thực sự. Nếu ngân hàng Thụy Sĩ đóng băng tài khoản khoản liên ứng..."
"Thu Hương," Cố Lăng Tiêu nắm lấy tay cô, ngón tay anh đan chặt vào ngón tay cô, truyền sang một sức mạnh kiên định đến kỳ lạ. "Em nghĩ 5 năm qua tôi mở rộng Cố Thị sang Châu Âu mà không có quân bài tẩy nào sao?"
Thu Hương chớp mắt: "Ý anh là..."
Cố Lăng Tiêu nhếch môi, áp sát tai cô thì thầm: "Kiều Chấn Thiên cho rằng ông ta nắm giữ 15% cổ phần của Cố Thị tại Châu Âu là có thể thao túng hội đồng. Nhưng ông ta không biết rằng, 30% cổ phần của chính Kiều gia tại Quỹ Hoàng gia Anh... hiện tại đã nằm trong tay tôi từ ba tháng trước!"
Thu Hương hít một hơi khí lạnh, mắt mở to vì kinh ngạc!
Thì ra ngay từ trước khi Kiều gia ra tay, Cố Lăng Tiêu đã âm thầm cắm một nhát dao chí mạng vào ngay trái tim tập đoàn của họ! Kẻ ngông cuồng tưởng mình là thợ săn như Kiều Chấn Thiên thực chất chỉ là một con mồi nằm trong tầm ngắm của Cố Lăng Tiêu từ lâu!
Sự nể phục và tin tưởng trong lòng Thu Hương dành cho người đàn ông này lại tăng lên một tầm cao mới. Cô nhìn anh, nụ cười rạng rỡ và sắc bén trở lại trên môi:
"Ra là Cố tổng đã giăng sẵn bẫy. Vậy thì tuần sau... chúng ta sẽ cho Kiều gia một bất ngờ lớn chứ?"
"Tùy em quyết định, Thu CEO," Cố Lăng Tiêu nâng bàn tay cô lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay mềm mại. "Tôi chỉ phụ trách cung cấp vũ khí, còn người ra đòn kết liễu... chính là em."
11 giờ đêm, dạ tiệc kết thúc.
Trở về phòng suite hạng sang trên du thuyền, Thu Hương đứng trước ban công lộng gió, ngắm nhìn đại dương mênh mông chìm trong màn đêm đen thẫm.
Kiếp trước, cô chỉ là một mảnh đời bất hạnh bị người ta chà đạp và hủy hoại. Kiếp này, cô không chỉ tự tay dọn dẹp kẻ thù cũ, mà còn đang đứng ở trung tâm của những cuộc chiến tài chính đỉnh cao toàn cầu, sóng đôi cùng người đàn ông mạnh mẽ nhất.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên sau lưng. Cố Lăng Tiêu bước ra, tự tay khoác chiếc áo khoác lông vũ ấm áp lên vai cô.
"Đang nghĩ gì vậy?" Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, hơi thở trầm hương bao bọc lấy không gian.
Thu Hương không đẩy anh ra. Cô dựa lưng vào lồng ngực vững chãi của anh, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời xa:
"Tôi đang nghĩ, thương trường quốc tế này rộng lớn như vậy, nhưng chỉ cần có anh bên cạnh, tôi không còn sợ bất kỳ sóng gió nào nữa."
Cố Lăng Tiêu siết chặt vòng tay, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống mái tóc mềm mại của cô: "Tôi sẽ luôn ở đây. Cho dù là Châu Âu hay bất cứ đâu, tôi sẽ cùng em san bằng tất cả."
Gió biển thổi qua, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa bách cúc và vị mặn mòi của đại dương. Cuộc chiến với Kiều gia tại Châu Âu đã chính thức mở màn, và Thu Hương – với tư cách là nữ chủ nhân của Hương Lăng International – đã sẵn sàng bước lên ngai vàng thương trường quốc tế!