Chương 11: BỮA TỐI TRÊN ĐỈNH THÀNH PHỐ VÀ BÓNG MA QUỐC TẾ

Đúng 7 giờ 45 phút tối, chiếc xe Bentley màu đen tuyền dừng lại trước sảnh chính của khách sạn 6 sao Grand Imperial – nơi tọa lạc nhà hàng Skyline danh tiếng. Thu Hương bước xuống xe trong chiếc đầm dạ hội lụa màu xanh ngọc lục bảo ôm sát vóc dáng mảnh mai. Mái tóc đen được búi cao tinh tế, để lộ bờ vai thon thả và sợi dây chuyền bạch kim mảnh mai đính một viên kim cương xanh duy nhất. Khí chất cao quý, quyến rũ nhưng đầy uy nghiêm của nữ CEO trẻ tuổi lập tức thu hút mọi ánh nhìn của nhân viên và quan khách tại sảnh. Người quản lý nhà hàng vội vã tiến lại gần, kính cẩn cúi chào: "Thưa Thu tiểu thư, Cố tổng đã bao trọn toàn bộ tầng thượng Skyline đêm nay. Mời cô đi theo đường thang máy riêng." Thu Hương nhẹ nhàng gật đầu. Bước chân cô vững vàng trên thảm đỏ. Tới tầng thượng, một không gian lãng mạn hiện ra dưới bầu trời đêm lấp lánh ngàn sao. Toàn bộ khu vực ngoài trời được trang hoàng bằng hàng ngàn đóa hoa bạch cúc trắng và ánh nến lung linh. Ở vị trí đẹp nhất nhìn ra toàn cảnh sông thành phố rực rỡ đèn hoa, Cố Lăng Tiêu đã đợi sẵn. Anh mặc bộ suit đen cắt may thủ công đỉnh cao, phong thái lịch lãm và sâu thẫm như đêm tối. Khi thấy Thu Hương xuất hiện, ánh mắt anh lóe lên một tia si mê không hề giấu giếm. Cố Lăng Tiêu chủ động bước tới, lịch thiệp kéo ghế cho cô: "Cô đến rất đúng giờ, Thu CEO. Rất vinh hạnh được đón tiếp người đồng hành của tôi." Thu Hương mỉm cười nhã nhặn, tự nhiên ngồi xuống: "Cố tổng cất công chuẩn bị một không gian hoành tráng thế này, nếu tôi đi muộn thì thật thất lễ." Tiếng nhạc vĩ cầm du dương vang lên nhẹ nhàng. Nhân viên phục vụ dâng lên những món ăn tinh tế cùng chai rượu vang đỏ niên đại từ thập niên 90. Cố Lăng Tiêu nâng ly rượu, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng nhìn người phụ nữ trước mặt: "Chúc mừng Hương Lăng International chính thức đi vào hoạt động, và chúc mừng Thu Hương... vì cô đã thực sự bước ra khỏi bóng tối của quá khứ." "Xoảng." Tiếng thủy tinh chạm vào nhau trong trẻo. Thu Hương nhấp một ngụm rượu vang, cảm nhận vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cô nhìn Cố Lăng Tiêu, sự phòng thủ vốn có trong lòng dường như đã mềm đi rất nhiều: "Cố Lăng Tiêu, cảm ơn anh. Nếu không có sự phối hợp và lòng tin của anh trong thương vụ vừa rồi, tôi khó có thể hạ gục Trịnh Hoài Nam một cách triệt để như vậy." "Tôi đã nói rồi, tôi không làm điều đó thuần túy vì lợi ích," Cố Lăng Tiêu đặt ly rượu xuống, ranh giới giữa hai người thu hẹp lại khi anh nghiêng người về phía trước, ánh mắt chân thành đắm đuối. "Từ khoảnh khắc cô đứng trước mặt tôi ở tầng 81 vài tuần trước, tôi đã biết cô không phải là người phụ nữ dễ bị đánh gục. Tôi giúp cô, vì cô đáng giá, và vì... tôi muốn là người duy nhất có quyền đứng bên cạnh cô." Lần này, Thu Hương không né tránh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ bật cười: "Cố tổng bá đạo như vậy, không sợ tôi cảm thấy bị áp lực sao?" "Nếu cô dễ bị đe dọa thì đã không phải là Thu Hương," Cố Lăng Tiêu nhếch môi, nụ cười tràn ngập sức hút quyến rũ. "Chúng ta là hai kẻ săn mồi trên thương trường. Sóng đôi cùng nhau, không ai phụ thuộc vào ai, đó mới là sự kết hợp hoàn hảo nhất." Bữa tối diễn ra trong không khí ấm áp và ăn ý kỳ lạ. Những câu chuyện về chiến lược kinh doanh, định hướng phát triển chuỗi cung ứng logistics quốc tế và cả những góc khuất nhỏ trong cuộc sống được hai người chia sẻ một cách tự nhiên. Giữa họ không chỉ có sự rung động tình cảm đơn thuần, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc của hai tâm hồn thông minh, cùng chung đẳng cấp. 10 giờ tối. Chiếc xe của Cố Lăng Tiêu đưa Thu Hương trở về biệt thự nhà họ Thu. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ bóng dáng của Lâm Mạn và Thu Thảo, căn biệt thự đã trở lại vẻ yên bình, trang nghiêm vốn có. Cố Lăng Tiêu bước xuống xe, ga-lăng mở cửa cho cô. Dưới ánh đèn đường vàng dịu, hai người đứng đối diện nhau. "Tối nay tôi rất vui," Thu Hương ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lấp lánh như ánh sao đêm. Cố Lăng Tiêu vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mây mềm mại bên tai cô, ngón tay vương lại chút hơi ấm trên làn da mịn màng: "Ngủ ngon, Thu CEO. Ngày mai chúng ta sẽ có rất nhiều việc phải làm cho dự án liên doanh mới." Thu Hương gật đầu, quay người bước qua cánh cổng sắt nghệ thuật. Nhưng ngay khi cô vừa đi được vài bước, Cố Lăng Tiêu bất ngờ cất giọng gọi: "Thu Hương." Cô quay lại: "Chuyện gì vậy?" Cố Lăng Tiêu nhìn cô, ánh mắt bỗng trở nên trầm thâm khó đoán: "Dù sắp tới có xảy ra chuyện gì, hãy nhớ rằng tôi luôn đứng về phía cô." Thu Hương hơi khựng lại, trong lòng dấy lên một cảm giác mơ hồ nhưng cô vẫn mỉm cười gật đầu rồi bước vào nhà. Sáng ngày hôm sau. Trụ sở liên doanh **Hương Lăng International** đặt tại tòa tháp tài chính trung tâm chính thức mở cửa làm việc. Là CEO của liên doanh, Thu Hương có mặt từ rất sớm. Không khí làm việc diễn ra vô cùng sôi nổi. Toàn bộ đội ngũ nhân sự tinh anh được tuyển chọn từ Thu Thị và Cố Thị đang hối hả chuẩn bị cho lễ ký kết hợp tác quốc tế đầu tiên với Tập đoàn Cảng biển K&H – đối tác logistics lớn nhất khu vực Đông Nam Á có trụ sở tại Singapore. Đúng 10 giờ sáng, một đoàn xe xa xỉ dừng lại trước sảnh tòa nhà. Bước xuống xe là một người đàn ông ngoại quốc trung niên mang dòng máu lai Á - Âu, mặc bộ suit màu xám ghi lịch lãm. Đi bên cạnh ông ta là một người phụ nữ trẻ tuổi ăn mặc vô cùng thời thượng, gương mặt sắc sảo nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự ngạo mạn. Thư ký vội vã chạy vào phòng làm việc báo tin: "Thưa Tổng Giám đốc, Đại diện Tập đoàn K&H đã đến. Người dẫn đầu là Ngài Richard Kent – Phó Chủ tịch K&H, và đi cùng ông ấy là tiểu thư **Kiều Anh** – Đại diện quỹ đầu tư quốc tế Saint Capital." Thu Hương nhướng mày. Kiều Anh? Cái tên này nghe có vẻ quen thuộc. Cô đứng dậy, khoác chiếc blazer trắng thanh lịch rồi bước ra phòng họp lớn tiếp khách. Khi Thu Hương bước vào phòng họp, Richard Kent lập tức đứng dậy mỉm cười mạo mạo bắt tay: "Xin chào Thu CEO, rất hân hạnh được gặp cô. Bản kế hoạch liên doanh của Hương Lăng thực sự rất ấn tượng." "Rất hân hạnh được hợp tác với Ngài Richard," Thu Hương mỉm cười đáp lễ bằng tiếng Anh chuẩn xác, tự nhiên. Đúng lúc đó, cô gái tên Kiều Anh chậm rãi đứng dậy. Cô ta không bước lại bắt tay, mà khoanh tay trước ngực, ánh mắt soi moi lướt từ đầu đến chân Thu Hương, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai: "Thu tiểu thư quả nhiên tuổi trẻ tài cao. Nhờ scandal tống mẹ kế vào tù và màn biểu diễn đóng giả bạn gái Cố Lăng Tiêu mà thương hiệu của Thu Thị nổi như cồn nhỉ?" Bầu không khí trong phòng họp lập tức chùng xuống. Richard Kent nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở: "Kiều tiểu thư, xin hãy chú ý ngôn từ." Thu Hương không hề tức giận. Cô bước lại gần bàn họp, thong thả tựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh tĩnh nhìn thẳng vào Kiều Anh: "Kiều tiểu thư đây là đại diện cho Quỹ đầu tư Saint Capital hay là đến đây với tư cách tư nhân để đánh giá đời tư của tôi? Nếu là phương án thứ hai, tôi nghĩ phòng họp thương mại này không có chỗ cho cô." Kiều Anh hất cằm, ánh mắt bộc lộ rõ sự ganh tỵ và thù hằn: "Thu Hương, cô đừng tưởng mình nắm được chút cổ phần nhỏ bé ở thành phố này mà đã coi trời bằng vung. Cô có biết mối quan hệ giữa tôi và Cố Lăng Tiêu là gì không? Chúng tôi cùng nhau du học tại Anh năm năm, gia tộc họ Kiều của tôi chính là đối tác chiến lược lâu đời nhất của Cố gia ở thị trường quốc tế! Một kẻ vừa thoát khỏi vũng lầy gia tộc như cô, làm sao đủ trình độ đứng sóng đôi cùng anh ấy trên thương trường toàn cầu?" Thu Hương nhướng mày. Ra là một vị "thanh mai trúc mã" cũ của Cố Lăng Tiêu từ nước ngoài trở về. "Kiều tiểu thư," Thu Hương cất giọng thản nhiên, âm thanh đanh thép vang vọng khắp phòng: "Tôi đứng ở đây là nhờ năng lực điều hành và 75% cổ phần chi phối Thu Thị, chứ không nhờ vào cái danh 'bạn học cũ' của bất kỳ ai. Nếu Quỹ Saint Capital cảm thấy Hương Lăng International không đủ trình độ, các người hoàn toàn có quyền rút vốn ngay lập tức. Tôi không rảnh để ngồi nghe một kẻ thất bại trong tình cảm đến đây xả hờn!" "Cô...!" Kiều Anh tức đỏ mặt, chỉ tay vào Thu Hương. *"Cạch."* Cánh cửa phòng họp đột ngột đẩy ra. Cố Lăng Tiêu trong bộ suit đen uy nghiêm bước vào. Sự xuất hiện của anh tỏa ra áp lực đè bẹp toàn bộ không gian. Kiều Anh thấy Cố Lăng Tiêu bước vào, lập tức đổi sắc mặt, tỏ vẻ nũng nịu tiến lại gần: "Lăng Tiêu! Anh xem cô ta kìa, em vừa mới đến thăm dự án liên doanh mà cô ta đã có thái độ hãnh tiến, vô lễ với em..." Cố Lăng Tiêu không hề nhìn Kiều Anh lấy một giây. Anh bước thẳng qua người cô ta, đi đến bên cạnh Thu Hương, tự nhiên đặt tay lên vai cô, ánh mắt lạnh như băng tuyết quét qua Kiều Anh: "Kiều Anh, ai cho phép cô đến đây làm phiền Tổng Giám đốc của Hương Lăng International?" Kiều Anh khựng lại, vẻ mặt bàng hoàng: "Lăng Tiêu? Em là đại diện của Saint Capital mà! Anh vì một người phụ nữ mới nổi này mà quát em sao?" "Saint Capital chỉ là một trong các nhà đầu tư phụ," Cố Lăng Tiêu cất giọng tàn nhẫn, không chút nể tình. "Nếu cô không thể giữ được sự chuyên nghiệp cơ bản trong công việc, tôi sẽ lập tức yêu cầu Chủ tịch Kiều thay đổi người đại diện. Ở đây, Thu Hương là người có quyền quyết định tối cao. Ý của cô ấy chính là ý của Cố Lăng Tiêu này!" Lời nói đanh thép của Cố Lăng Tiêu như một cái tát gián tiếp đánh thẳng vào mặt Kiều Anh trước mặt toàn bộ đối tác quốc tế. Kiều Anh giậm chân, giận dữ trần nạt: "Cố Lăng Tiêu! Anh sẽ phải hối hận! Anh có biết phe cánh gia tộc ở Châu Âu đang chuẩn bị đối phó với anh không? Mất đi sự hỗ trợ của Kiều gia, anh nghĩ thương vụ logistics này có thể thuận lợi vươn ra thế giới sao?" Nói xong, Kiều Anh hằn học xách túi xách quay lưng bỏ đi. Richard Kent lắc đầu thở dài, lên tiếng xin lỗi: "Rất xui xì vì sự cố này. Thu CEO, chúng ta tiếp tục bàn thảo hợp đồng Chứ?" "Đương nhiên," Thu Hương mỉm cười chuyên nghiệp, quay sang nhìn Cố Lăng Tiêu. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt như muốn nói: *Tôi đã giữ đúng lời hứa luôn đứng về phía cô.* Thu Hương khẽ gật đầu. Sóng gió ở thị trường nội địa đã khép lại, nhưng cuộc chiến lớn hơn ở thương trường quốc tế – nơi có sự can thiệp của các gia tộc tài phiệt lâu đời như Kiều gia – chỉ mới bắt đầu. Nhưng đứng bên cạnh Cố Lăng Tiêu, Thu Hương biết bản thân đã sẵn sàng nghênh chiến!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ