Chương 45: HUYẾT HẢI PHỆ HỒN TRẬN, NGHỊCH CẢNH CHIẾN ĐẤU

ẦM ẦM ẦM!!! Theo tiếng thét điên cuồng của Huyết Nhất, toàn bộ khu vực đầm lầy đen kịt trong vòng bán kính trăm thước bỗng nhiên sôi sục dữ dội. Luồng linh lực nửa bước Trúc Cơ của hắn kết hợp với linh lực Luyện Khí tầng tám đỉnh phong của Huyết Nhị tạo thành một trận pháp phong tỏa vô cùng quỷ dị. Nước đầm lầy màu đen nhanh chóng biến thành một màu đỏ rực của máu, những tiếng khóc than, oán hận của vô số linh hồn bị bọn họ sát hại trước đây vang vọng khắp không gian, tạo thành một luồng áp lực tinh thần khủng khiếp đánh thẳng vào thức hải của Hoài Bảo. "Tên nhóc kia! Nếm thử 'Huyết Hải Phệ Hồn Trận' của Triệu gia ta đi! Dưới trận pháp này, tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ nếu không cẩn thận cũng sẽ bị ăn mòn thần hồn, linh lực tiêu tán sạch sẽ! Chết đi!" Huyết Nhất đứng ở vị trí mắt trận trên không, hai tay kết ấn phức tạp, điều khiển hàng vạn con con dơi bằng máu từ dưới đầm lầy bay lên, lao vun vút về phía Hoài Bảo. Hoài Bảo đứng yên trên một phiến đá cô độc giữa đầm máu. Luồng áp lực tinh thần từ tiếng khóc than của trận pháp ập tới, muốn xé rách linh hồn cậu. Nhưng ngay khi luồng sát khí kia vừa chạm vào đại não, chiếc Chuông Thiên Đạo trong thức hải của cậu bỗng nhiên tự động phát ra một tiếng ngân vang chính đại quang minh. BOONG!!! Một vòng sóng âm màu vàng kim từ đỉnh đầu Hoài Bảo lan tỏa ra xung quanh. Tiếng khóc than oán hận của trận pháp trong chớp mắt bị tiếng chuông vàng thiên đạo tiêu diệt sạch sẽ như bóng tối tan biến trước ánh bình minh. Thần hồn của Hoài Bảo bất nhiễm một chút bụi trần, đôi mắt hoàng kim rực rỡ sắc nét vô cùng dưới màn đêm sương máu. "Muốn dùng thần hồn công kích đối phó ta sao? Các ngươi chọn sai đối tượng rồi!" Hoài Bảo cười lạnh một tiếng. Tuy nhiên, áp lực linh lực của trận pháp vẫn đang ngạnh sinh sinh đè nặng lên cơ thể cậu, làm cho tốc độ di chuyển bị giảm đi ba phần. Hàng vạn con dơi bằng máu mang theo độc tố ăn mòn cực mạnh đã lao đến ngay sát người. "Kim Chung Hộ Thể – Đại!" Hoài Bảo quát lớn, chiếc chuông vàng hoàng kim khổng lồ xuất hiện, bao bọc lấy toàn thân cậu. Bùm! Bùm! Bùm! Bùm! Hàng vạn con dơi bằng máu đập mạnh vào thành chuông vàng, nổ tung thành những quầng lửa máu rực trời, nhưng lớp phòng ngự của Chuông Thiên Đạo chỉ khẽ rung rinh, hoàn toàn bảo vệ Hoài Bảo an toàn bên trong. "Huyết Nhị, ở phía sau!" Nhờ vào thần thông Thiên Đạo Thính Địa dưới chân, Hoài Bảo đột ngột nghe được mạch linh lực của Huyết Nhị đang lén lút di chuyển dưới lòng đầm lầy máu, ý đồ muốn trồi lên đánh lén từ phía sau lưng cậu. Hoài Bảo xoay người lại, không một chút do dự, hai tay nắm chặt chuôi thanh Thiên Đạo Kiếm nặng ba trăm sáu mươi cân, mượn đại thế của chiêu thức thứ ba "Lá Rụng Quy Căn" chém mạnh xuống mặt nước đầm lầy ngay phía sau lưng. "LÁ RỤNG QUY CĂN! PHÁ CHO TA!" OÀNG VÀNG VÀNG!!! Một đường kiếm mang màu đen vàng rực rỡ dài tới ba trượng xé rách mặt đầm lầy máu làm hai nửa mượt mà, để lộ ra khoảng bùn đất đen kịt bên dưới sâu mười thước. Huyết Nhị đang ẩn nấp bên dưới chưa kịp trồi lên liền nhìn thấy một đạo kiếm mang mang theo đại thế bao la của vạn vật quy căn chém thẳng xuống đầu mình. "Không thể nào! Làm sao hắn biết được vị trí của ta?!" Huyết Nhị kinh hãi thét lên tuyệt vọng. Hắn dốc toàn lực vung hai thanh đoản đao lên chống đỡ, đồng thời kích hoạt toàn bộ hộ thể linh lực của Luyện Khí tầng tám đỉnh phong đến mức tối đa. RẮC!!! RẦM!!! Dưới sức nặng ba trăm sáu mươi cân của thần binh và hai vạn năm ngàn cân cự lực bạo liệt của Hoài Bảo, mọi sự phòng ngự của Huyết Nhị đều biến thành trò hề. Hai thanh đoản đao vỡ vụn thành trăm mảnh, lưỡi kiếm đen tuyền ngạnh sinh sinh chém dọc từ đỉnh đầu của Huyết Nhị xuống tận thắt lưng. Phụt! Thân hình Huyết Nhị bị chém đôi thành hai nửa đối xứng hoàn hảo, máu tươi và nội tạng đổ ập xuống vũng bùn lầy đen kịt. Kẻ thứ hai của Triệu gia Huyết Vệ – Huyết Nhị, bại vong! "Lão Nhị!!!" Huyết Nhất đứng trên không trung nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này, cả người như muốn điên dại. Hai vị sư đệ cùng vào sinh ra tử với hắn mười năm qua, cư nhiên chỉ trong vòng chưa đầy nửa nén nhang đã bị một tên nhóc Luyện Khí tầng bốn sơ kỳ chém giết như chặt dưa thái rau! "Hoài Bảo! Tên súc sinh kia! Ta phải đem hồn phách của ngươi luyện thành nến xác, thiêu đốt vạn năm trong địa ngục của Triệu gia!" Huyết Nhất đôi mắt sau mặt nạ đầu lâu hoàn toàn biến thành một màu đỏ rực của máu điên cuồng. Hắn cắn đầu ngón tay trung chỉ, phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh lên thanh trường kiếm màu huyết dụ trong tay, luồng khí tức nửa bước Trúc Cơ bỗng nhiên bùng nổ mạnh mẽ, ngạnh sinh sinh đột phá rào cản, tạm thời đạt tới sức mạnh của tu sĩ Trúc Cơ kỳ sơ kỳ thực sự! Một luồng sát cơ hủy thiên diệt địa khóa chặt lấy thân hình thiếu niên áo vải bên dưới đầm lầy máu. Trận chiến quyết định giữa Hoài Bảo và tên sát thủ mạnh nhất của Triệu gia, chính thức bước vào hồi kết kinh hoàng!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ