Chương 46: HUYẾT KHÍ ĐỘT PHÁ, TU SĨ TRÚC CƠ CỦA TRIỆU GIA
Màn đêm trên Huyết Sát Yêu Cốc như bị nhuộm kín bởi một thứ chất lỏng màu đỏ sậm tanh nồng. Huyết Nhất đứng lơ lửng trên không trung, mái tóc dài thắt bím bay loạn xạ theo từng luồng cuồng phong máu. Sau khi hiến tế ngụm tinh huyết bản mệnh, khí tức của hắn từ nửa bước Trúc Cơ đã ngạnh sinh sinh bước qua cái ngưỡng cửa ngăn cách vạn người kia, tạm thời thăng hoa đến mức Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ.
Áp lực của một vị chân chính Trúc Cơ tu sĩ kinh khủng như thế nào?
Ầm! Ầm! Ầm!
Không khí xung quanh đầm lầy đen kịt vang lên những tiếng nổ ép liên tục do không chịu nổi linh lực áp bách. Bùn đất và nước độc màu máu dưới chân Hoài Bảo bị một lực lượng vô hình ép xuống, lún sâu thêm ba thước, tạo thành một cái hố khổng lồ hình tròn. Toàn bộ sương mù xám tro trong vòng dặm xa xung quanh đều bị chấn tán sạch sẽ.
"Trúc Cơ Kỳ sao..." Hoài Bảo hai chân lún sâu vào vũng bùn lầy, thân hình sừng sững như một ngọn cổ thụ già trước bão giông. Cậu có thể cảm nhận được từng thớ cơ bắp trên cơ thể đang phát ra những tiếng kêu răng rắc trầm trọng chịu đựng. Nếu không nhờ có hai vạn năm ngàn cân cự lực bẩm sinh cùng với linh lực Thiên Đạo bảo hộ, tu sĩ Luyện Khí tầng bốn thông thường lúc này sớm đã bị luồng uy áp Trúc Cơ này ép tới mức xương cốt vỡ vụn, quỳ sụp xuống đất rồi.
"Bảo nhi, không được khinh địch! Tu sĩ Trúc Cơ đã có thể hoàn chỉnh nội nội chuyển hóa linh lực thành thể lỏng, chất lượng linh lực của hắn so với ngươi bây giờ cao hơn gấp mười lần!" Chuông Thủ Nhân ở trong đan điền sắc mặt ngưng trọng đến cực điểm, chiếc chuông cổ xoay tròn không ngừng, phát ra từng hồi ánh sáng vàng kim xua tan đi luồng sát khí ăn mòn từ bên ngoài. "Tên này dùng bí pháp thiêu đốt tuổi thọ và tinh huyết, duy trì được trạng thái này nhiều nhất là nửa canh giờ. Chỉ cần ngươi trụ được nửa canh giờ, hắn tự khắc sẽ tàn phế!"
"Nửa canh giờ sao? Tiền bối, cháu từ nhỏ bẻ củi rèn sắt, chỉ biết tiến chứ không biết lùi!" Hoài Bảo đôi mắt vàng kim rực sáng, một ngọn lửa chiến ý hừng hực bộc phát từ sâu trong đáy mắt. Cậu nắm chặt lấy thanh Thiên Đạo Kiếm, chỉ thẳng mũi kiếm đen tuyền lên trời: "Hơn nữa, cháu muốn xem thử, Trúc Cơ Kỳ thực sự mạnh đến mức nào!"
"Hừ, miệng còn hôi sữa, không biết trời cao đất dày là gì!"
Huyết Nhất gầm lên một tiếng rợn người. Thanh trường kiếm màu huyết dụ trong tay hắn đột ngột vung lên, một dải lụa máu khổng lồ dài tới mười trượng mang theo năng lượng hủy diệt từ trên cao bổ thẳng xuống đầu Hoài Bảo. Đòn này nhanh như chớp giật, mạnh như thái sơn áp đỉnh, căn bản không cho đối thủ bất kỳ cơ hội né tránh nào.
"Kim Chung Hộ Thể! Toàn Lực Kích Hoạt!"
Hoài Bảo thét lớn, linh lực vàng kim trong đan điền tuôn ra như núi lửa phun trào. Chiếc chuông vàng hư ảo to bằng trượng bao bọc lấy toàn thân cậu bỗng chốc đặc quánh lại, trên bề mặt thêu dệt những đường vân thiên đạo huyền奥 rõ mồn một, tỏa ra khí tức bất động minh vương.
OÀNG VÀNG VÀNG!!!
Nhát chém mang theo sức mạnh Trúc Cơ của Huyết Nhất nện thẳng vào đỉnh chiếc chuông vàng hoàng kim. Sóng xung kích kinh hoàng bộc phát, thổi bay toàn bộ nước đầm lầy xung quanh thành một cơn mưa máu rực trời. Mặt đất dưới chân Hoài Bảo triệt để nứt toác, cơ thể cậu bị lực lượng khổng lồ đè ép ghim sâu xuống vũng bùn độc đến tận đầu gối.
Rắc... rắc...
Trên bề mặt chiếc chuông vàng hộ thể vốn dĩ kiên cố vô song, nay cư nhiên xuất hiện một đường vết nứt dài bằng ngón tay!
"Hahaha! Chết đi cho ta!" Huyết Nhất cười điên dại, tay trái bấm quyết, đè mạnh thanh kiếm xuống. Luồng linh lực màu máu càng thêm cuồng bạo, điên cuồng ăn mòn lớp hào quang vàng kim.
"Muốn phá chuông của ta? Còn chưa đủ tư cách đâu!" Hoài Bảo cắn chặt răng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi, nhưng ánh mắt cậu lại càng thêm điên cuồng. Cậu ngạnh sinh sinh rút hai chân ra khỏi vũng bùn lầy, hai tay cầm kiếm từ dưới thấp hất ngược lên, nghênh chiến diện đối diện!