Chương 44: TRẬN CHIẾN ĐẦM LẦY ĐEN, KHAI CHIÊN TRẢM HUYẾT TAM
Ầm! Ầm! Ầm!
Ba luồng áp lực linh lực màu máu kinh người từ trên trời giáng xuống, làm cho mặt nước đen kịt của đầm nước bắn lên những cột sóng cao tới một trượng. Sương độc xung quanh bị luồng khí kình cuồng bạo thổi quét sạch sẽ, lộ ra ba thân ảnh mặc bào huyết dụ, đeo mặt nạ đầu lâu rỉ máu, đứng vây quanh Hoài Bảo theo thế hình tam giác.
"Hoài Bảo, ngươi quả nhiên có chút can đảm, biết chúng ta tới mà không chạy trốn." Huyết Tam bước ra một bước, luồng linh lực Luyện Khí tầng tám đỉnh phong bộc phát hoàn toàn, hóa thành một con mãng xà bằng máu khổng lồ lơ lửng sau lưng hắn, há cái mồm máu đỏ lòm nhìn chằm chằm thiếu niên áo vải.
Hoài Bảo nhìn ba kẻ trước mặt, thần sắc bình thản như mặt nước hồ mùa thu: "Triệu Bất Phàm phái ba người các ngươi tới sao? Một tên nửa bước Trúc Cơ, hai tên Luyện Khí tầng tám đỉnh phong, Triệu gia đúng là coi trọng ta quá mức rồi."
"Biết vậy thì mau chóng quỳ xuống, tự tay dâng lên thanh kiếm sau lưng và công pháp hoàng kim của ngươi, ta hứa sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Huyết Tam gầm nhẹ, tay phải lật một cái, một thanh cự đao rỉ máu to bằng bản tay xuất hiện, sát khí bức người.
"Muốn kiếm của ta? Tự mình tới lấy đi!"
Hoài Bảo lạnh lùng thốt ra một câu. Ngay khi chữ cuối cùng vừa rơi xuống, thân hình cậu đột ngột biến mất tại chỗ. Chiêu thức "Gió Cuốn" kết hợp với hai vạn năm ngàn cân cự lực bộc phát dưới chân, khiến tốc độ của cậu nhanh đến mức tạo thành một chuỗi tàn ảnh vàng đen giữa không trung.
"Cái gì?! Tốc độ này làm sao có thể là Luyện Khí tầng bốn?!" Huyết Tam tâm thần đại chấn. Trong tầm mắt của hắn, một đạo kiếm mang đen tuyền mang theo đại thế mộc mạc bao la đã áp sát đến ngay trước mũi từ bao giờ.
"Ma Huyết Hộ Thể!"
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Huyết Tam dốc toàn lực vung cự đao rỉ máu lên đỡ, đồng thời luồng linh lực màu máu hóa thành một tấm khiên quỷ đầu lâu khổng lồ chắn trước ngực. Hắn không tin, một tên Luyện Khí tầng tám đỉnh phong như hắn lại không đỡ nổi một đòn của một tên nhóc Luyện Khí tầng bốn.
Tuy nhiên, hắn đã hoàn toàn sai lầm. Hắn đã đánh giá thấp trọng lượng của Thiên Đạo Kiếm và cự lực quái thai của Hoài Bảo.
BOONG!!! KENG!!!
Một tiếng nổ chói tai như thiên thạch va chạm vào đại địa vang lên rầm trời. Thanh Thiên Đạo Kiếm nặng ba trăm sáu mươi cân, mang theo luồng linh lực vàng kim rực rỡ và hai vạn năm ngàn cân lực lượng, ngạnh sinh sinh chém thẳng vào cự đao của Huyết Tam.
RẮC!!!
Thanh cự đao cấp bậc Trung phẩm Pháp khí của Huyết Tam ngay lập tức bị chấn gãy thành hai đoạn loảng xoảng. Lưỡi kiếm đen tuyền của Hoài Bảo thế như chẻ tre, mang theo mầm mống Kiếm Ý sắc bén vô song rạch phá tấm khiên quỷ đầu lâu màu máu như cắt một miếng vải rách, rồi chuẩn xác quét ngang qua cổ họng Huyết Tam.
Xoẹt!
Một đường máu đỏ thẫm phun ra từ cổ họng Huyết Tam dưới chiếc mặt nạ đầu lâu. Đôi mắt hắn lộ ra một sự kinh hoàng, tuyệt vọng và bất cam tột độ. Hắn muốn đưa tay lên ôm lấy cổ, nhưng cả thân hình đã vô lực ngã quỵ xuống mặt đầm lầy đen kịt, máu tươi nhuộm hồng một mảng nước độc.
Triệu gia Huyết Vệ – Huyết Tam, tu vi Luyện Khí tầng học tám đỉnh phong, cư nhiên lại bị Hoài Bảo một kiếm chém giết ngay tại chỗ trong vòng một hiệp đấu!
"Lão Tam!!!"
"Khốn kiếp! Tên súc sinh này giấu tu vi thực sự!"
Huyết Nhất và Huyết Nhị chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt sau mặt nạ đầu lâu lập tức đỏ ngầu vì giận dữ và chấn động kinh hoàng. Bọn họ làm sao ngờ được, một tên nhóc Luyện Khí tầng bốn sơ kỳ trong miệng Triệu Bất Phàm lại là một con hung thú đội lốt người, có thể một kiếm trảm sát Luyện Khí tầng tám đỉnh phong một cách dễ dàng như thế này!
"Huyết Nhị, cùng lên! Kết trận 'Huyết Hải Phệ Hồn', đem băm vằm tên tạp chủng này cho ta!" Huyết Nhất gầm lên điên cuồng, luồng linh lực nửa bước Trúc Cơ bộc phát hoàn toàn, xé rách không gian đầm lầy, tạo thành một cơn bão máu kinh hoàng cuốn về phía Hoài Bảo. Trận chiến sinh tử thực sự, bắt đầu bùng nổ dữ dội!