Dị lục sơn hải: Kì Linh Đại Việt

Chương 8: Hồi 7: Chiếc Hộp Phong Ấn

Ngoài trời. Mưa lại bắt đầu rơi. Những hạt nước đập lên mái ngói tạo thành âm thanh đều đều. Trong căn nhà gỗ. Không ai lên tiếng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc hộp gỗ trên bàn. Chiếc hộp dài khoảng một gang tay. Bề mặt phủ đầy những ký tự cổ màu đỏ sẫm. Có vài chỗ đã mờ đi theo thời gian. Nhưng vẫn tỏa ra cảm giác kỳ dị khó tả. Bảo càng nhìn càng thấy quen thuộc. Giống như đã từng cầm nó trong tay. Không phải trong đời này. Mà ở đâu đó rất xa xôi. Trong một ký ức không thuộc về cậu. ... "Đây là thứ Ma Da tìm kiếm." Chú Tâm lên tiếng. "Suốt một trăm năm qua." Minh cau mày. "Bên trong có gì?" Chú Tâm lắc đầu. "Ta không biết." "Không ai biết." "Người gác cổng đời đời đều giữ nó." "Nhưng tuyệt đối không được mở." Bảo nhìn chiếc hộp. "Có chìa khóa không?" "Có." "Ở đâu?" Chú Tâm im lặng. Rồi nhìn về phía cậu. "Đã thất lạc từ một trăm năm trước." ... Căn phòng rơi vào yên tĩnh. Một lúc sau. Bảo chậm rãi đưa tay ra. "Đừng." Chú Tâm lập tức lên tiếng. Nhưng đã muộn. Ngay khi đầu ngón tay chạm vào mặt hộp. ẦM! Một luồng ký ức khổng lồ tràn vào đầu cậu. ... Bảo nhìn thấy một đêm mưa. Giống hệt đêm nay. Một người đàn ông trẻ tuổi đang chạy giữa khu rừng. Trên tay ôm chiếc hộp. Phía sau. Hàng chục bóng đen đang truy đuổi. Tiếng gào rú vang vọng khắp núi rừng. Máu nhuộm đỏ mặt đất. Người đàn ông liên tục quay đầu nhìn lại. Trên khuôn mặt đầy thương tích ấy. Là gương mặt giống hệt Bảo. ... "Không được để chúng lấy được..." Người đàn ông thì thầm. Ôm chặt chiếc hộp. "Cho dù phải chết..." ... Ký ức đột ngột chuyển cảnh. Lần này là một hang động khổng lồ. Nằm sâu trong lòng núi. Bên trong có vô số tượng đá cổ xưa. Thần. Quỷ. Yêu. Phật. Những pho tượng kỳ dị chưa từng xuất hiện trong bất kỳ cuốn sách lịch sử nào. Ở trung tâm hang động. Có một cánh cổng đá khổng lồ. Cao hàng chục mét. Bị khóa bằng chín sợi xích đen. Trên cổng khắc bốn chữ cổ. Sơn Hải Chi Môn ... ẦM! Bảo bật ngược ra sau. Hơi thở dồn dập. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Minh vội đỡ em trai. "Có chuyện gì?" Bảo mất vài giây mới nói được. "Em..." "Em thấy một cánh cổng." ... Nghe tới đây. Sắc mặt chú Tâm thay đổi. Lần đầu tiên. Bảo thấy vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt ông. "Cánh cổng thế nào?" Bảo kể lại toàn bộ. Từ hang động. Đến những bức tượng. Đến bốn chữ Sơn Hải Chi Môn. Càng nghe. Sắc mặt chú Tâm càng khó coi. ... "Không thể nào..." Ông lẩm bẩm. "Đó chỉ là truyền thuyết..." Minh hỏi: "Truyền thuyết gì?" Chú Tâm nhìn hai anh em. Một lúc lâu sau mới cất lời. "Trước khi người Việt lập quốc." "Trước cả thời Hùng Vương." "Tương truyền có một thời đại mà yêu quái thống trị đất này." "Núi có yêu." "Sông có quỷ." "Rừng có thần." "Con người chỉ là thức ăn." Bảo cảm thấy da đầu tê dại. ... "Nhưng rồi một biến cố xảy ra." "Một nhóm người đã hợp sức phong ấn những thứ đáng sợ nhất vào sau một cánh cổng." "Từ đó mới có thời đại của loài người." Ông nhìn chiếc hộp. Ánh mắt nặng nề. "Người đời gọi nó là..." "Sơn Hải Chi Môn." ... Căn phòng hoàn toàn yên lặng. Nếu những gì chú Tâm nói là thật. Thì chiếc hộp trên bàn không đơn thuần là một món đồ cổ. Nó liên quan tới một bí mật còn lớn hơn cả Ma Da. ... Đúng lúc đó. Một tiếng gõ cửa vang lên. Cộc. Cộc. Cộc. Ba người lập tức quay đầu. Bầu không khí trong phòng đông cứng. Bởi lúc này đã quá nửa đêm. ... "Có ai đó ngoài kia." Minh nói. Chú Tâm đứng dậy. Chậm rãi bước tới cửa. Tay nắm chặt thanh kiếm gỗ đào. Ông mở hé một khe nhỏ. Rồi đột nhiên khựng lại. ... "Chuyện gì vậy chú?" Bảo hỏi. Không có câu trả lời. Chú Tâm chỉ đứng bất động. Nhìn chằm chằm ra ngoài. ... Vài giây sau. Ông từ từ lùi lại. Khuôn mặt tái nhợt. Giống như vừa nhìn thấy thứ gì đó không nên tồn tại. "Không thể..." Ông thì thầm. "Không thể nào..." ... Bảo nhìn qua khe cửa. Và toàn thân cứng đờ. Ngoài sân. Dưới cơn mưa. Một người đàn ông đang đứng. Áo dài đen. Mặt mũi tái nhợt. Mái tóc ướt sũng. Trên ngực có một lỗ thủng khổng lồ. Nhưng thứ khiến Bảo kinh hãi nhất... Là khuôn mặt. Đó chính là người trong bức ảnh cũ. Người tổ tiên đã chết cách đây hơn một thế kỷ. Người chết đầu tiên của giếng cổ. Người mang cùng tên với cậu. Hắn ngẩng đầu. Mỉm cười. Rồi cất giọng khàn khàn: "Ta đến lấy lại thứ thuộc về mình." Và trong khoảnh khắc ấy. Chiếc hộp gỗ trên bàn rung lên dữ dội. Như đang đáp lại lời gọi của chủ nhân thực sự.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ