Đôi mắt đỏ như máu lơ lửng giữa tầng mây.
Chỉ một ánh nhìn.
Bảo đã cảm thấy linh hồn mình như bị bóp nghẹt.
Không khí trong khu rừng trở nên nặng nề.
Những tán cây xung quanh rung lên dữ dội.
Chim chóc và thú rừng bỏ chạy tán loạn.
Giống như chúng đang cố trốn khỏi một thiên tai.
Một tồn tại đứng ở đỉnh chuỗi săn mồi.
Một Đại Yêu từng khiến cả vùng đất kinh hãi.
Quạ Tinh.
Minh siết chặt cánh tay em trai.
"Đi thôi!"
Hai anh em lập tức lao vào rừng.
Sau lưng họ, tiếng đập cánh vang lên như sấm động.
ẦM!
Một luồng cuồng phong quét qua.
Hàng chục cây cổ thụ bị bẻ gãy.
Đất đá tung lên khắp nơi.
Bảo ngoái đầu nhìn lại.
Giữa bầu trời đêm.
Một bóng đen khổng lồ đang hạ thấp độ cao.
Mỗi lần đập cánh.
Yêu khí lại lan ra như sóng thần.
Khoảng cách giữa họ và Quạ Tinh đang nhanh chóng bị rút ngắn.
"Không chạy thoát được đâu."
Giọng Minh trở nên khàn đặc.
"Lúc nãy anh đã thử rồi."
"Thứ đó đang đánh hơi em."
Bảo cắn răng.
Trong đầu hiện lên những lời của tổ tiên.
"Người Giữ Cửa không phải để chiến thắng."
"Mà là để sống sót."
Ngay lúc ấy.
Bàn tay phải của cậu nóng lên.
Sơn Hải Ấn phát sáng dưới da.
Một luồng thông tin xa lạ tràn vào tâm trí.
Không phải ký ức.
Mà giống như bản năng.
Bảo bất giác nhìn về phía trước.
Trong mắt cậu.
Khu rừng bỗng thay đổi.
Từng luồng khí màu xám xuất hiện giữa không trung.
Có luồng mạnh.
Có luồng yếu.
Có luồng đang chuyển động.
Có luồng đứng yên.
Cậu thậm chí nhìn thấy những dấu vết yêu khí còn sót lại trên thân cây.
"Đây là..."
Bảo sững người.
Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.
Là tổ tiên.
"Khai Nhãn."
"Ngươi đã nhìn thấy khí."
"Từ giờ trở đi, thế giới trong mắt ngươi sẽ không còn giống người thường nữa."
Bảo đứng khựng lại.
Minh quay đầu.
"Em làm gì thế?"
Nhưng ngay lúc đó.
Bảo nhìn thấy một thứ.
Phía bên trái khu rừng.
Giữa những luồng khí hỗn loạn.
Có một cột sáng màu vàng đang bốc lên tận trời.
Khác hoàn toàn với yêu khí của Quạ Tinh.
Nó mang đến cảm giác cổ xưa.
Trang nghiêm.
Giống như một ngọn hải đăng giữa biển đêm.
"Đi hướng đó!"
Bảo lập tức đổi hướng.
Minh không hiểu chuyện gì.
Nhưng vẫn chạy theo.
Phía sau.
Một tiếng quạ kêu vang trời.
Quạ Tinh đã phát hiện hành động của họ.
ẦM!
Mặt đất phía sau nổ tung.
Một móng vuốt khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Để lại một cái hố sâu hơn ba mét.
Nếu chậm một nhịp.
Hai anh em đã thành thịt nát.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Bảo.
Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận rõ ràng khoảng cách giữa mình và một Đại Yêu.
Không thể chiến thắng.
Ít nhất là hiện tại.
Sau mười phút chạy điên cuồng.
Khu rừng trước mặt đột nhiên mở ra.
Một khoảng đất trống hiện lên.
Ở trung tâm là một ngôi miếu cổ.
Ngôi miếu nhỏ đến mức tưởng như bị thời gian lãng quên.
Tường đá phủ đầy rêu xanh.
Mái ngói đã sụp mất một góc.
Nhưng điều kỳ lạ là xung quanh ngôi miếu.
Không có lấy một cọng cỏ dại.
Như thể nơi đây được một sức mạnh vô hình bảo vệ.
Cột sáng vàng mà Bảo nhìn thấy.
Chính là phát ra từ bên trong.
"Miếu hoang?"
Minh thở dốc.
"Cái này cứu được chúng ta sao?"
Bảo chưa kịp trả lời.
Thì tiếng quạ đã vang lên ngay trên đầu.
Cả hai ngẩng lên.
Bầu trời biến mất.
Bị che khuất bởi đôi cánh khổng lồ.
Quạ Tinh đã đến.
Con mắt thứ ba trên trán nó mở to.
Khóa chặt lấy Bảo.
Lần đầu tiên.
Cậu nhìn thấy rõ khuôn mặt của Đại Yêu.
Dưới lớp lông đen.
Là vô số vết sẹo cổ xưa.
Một trong số đó kéo dài từ đỉnh đầu xuống tận cổ.
Giống như từng bị thứ gì đó bổ mạnh vào.
Vết thương của Thạch Sanh.
Dù đã qua hàng trăm năm.
Nó vẫn còn đó.
Quạ Tinh nhìn chằm chằm vào Bảo.
Rồi cất tiếng nói.
Một giọng nói già nua như vọng từ thời cổ đại.
"Cuối cùng..."
"Ngoại đạo giữ cửa lại xuất hiện."
Bảo chết lặng.
Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy yêu quái nói tiếng người.
Và điều đáng sợ hơn.
Là trong giọng nói ấy không có sự điên loạn.
Chỉ có sự thù hận kéo dài qua nhiều thế kỷ.
Quạ Tinh chậm rãi hạ thấp đầu.
Con mắt thứ ba nhìn thẳng vào Sơn Hải Ấn trên tay Bảo.
"Đưa nó cho ta."
"Ta sẽ để ngươi chết nhẹ nhàng."
Gió đêm gào thét.
Yêu khí cuồn cuộn như sóng biển.
Bảo cảm thấy từng thớ cơ trên cơ thể đang run lên.
Nhưng lần này.
Cậu không lùi bước.
Bàn tay siết chặt Trấn Yêu kiếm.
Ánh sáng vàng nhạt từ Sơn Hải Ấn chậm rãi lan ra.
Trong khoảnh khắc ấy.
Cánh cửa gỗ mục nát của ngôi miếu phía sau lưng hai anh em...
Từ từ mở ra.