Chương 12: Làng cổ

Sương đêm ở dốc Đèo Đỏ không tan mà đọng lại thành từng hạt nước li ti, bám đầy trên lớp vải xước của chiếc áo khoác bò bạc màu. Tiếng động cơ cọc cạch của chiếc xe máy Tàu chao đảo liên hồi khi dấn sâu vào con đường mòn dẫn xuống chân đèo, nơi thung lũng Làng Cổ Mộc Trầm ẩn mình sau những rặng trầm hương ngàn năm. Càng tiến gần về phía làng cổ, mùi nhựa cây nồng nặc quyện với mùi tanh hôi của thịt rữa và vôi cồn xộc thẳng vào mũi. Đèn pha xe máy quét qua hai bên đường, soi rõ những thân cây trầm cổ thụ ngoằn ngoèo như những bộ xương quái thú đang vươn cành lá đen đụa lên bầu trời đêm. Dưới gốc mỗi cây trầm đều được cắm một lá bùa da voi bợt màu nắng mưa, rên rỉ phát ra những tiếng thầm thì rợn người theo từng cơn gió núi. Trần Thế dừng xe trước cánh cổng làng dựng bằng hai cây gỗ trầm đen tuyền gỉ nhựa. Anh gạt chân chống, tháo chiếc mũ bảo hiểm trầy xước đặt lên yên. Vết sẹo dài hằn từ gò má xuống cằm khẽ giật nhẹ không phải vì cái lạnh của đêm sương, mà vì sự hiện diện của luồng Mộc Âm Tà Khí đậm đặc đang bao phủ toàn bộ vùng đất này. Thế rút một điếu thuốc lá rẻ tiền, châm lửa. Đốm lửa đỏ bùng lên soi rõ đôi mắt lạnh lẽo của anh. Mắt trái con mắt Âm Dương Nhãn nheo lại. Qua làn sương mù quánh đặc, toàn bộ Làng Cổ Mộc Trầm hiện ra như một cái trận đồ mê cung khổng lồ, nơi hàng trăm ngôi nhà sàn gỗ đen bị giăng kín bởi những sợi chỉ bùa da voi thắt nút màu huyết dụ. "Tà khí ở đây không cuồng bạo như bùa ngải Nam Bằng, mà ngấm ngầm ăn sâu vào địa mạch như rễ cây trầm..." Thế lẩm nhẩm, thả một hơi khói xám vào khoảng không. Anh thò tay vào túi nải, sờ lên tấm bùa da voi mang con Số 18 vừa thu được từ Quán Trọ Âm Dương. Tấm bùa đang tỏa ra luồng nhiệt nóng rực, liên tục mạch đập nhịp nhàng như đồng điệu với nhịp tim của một kẻ đang ẩn náu sâu bên trong làng cổ. Lạch cạch... lạch cạch... Tiếng bước chân giậm lên lá mục vang lên từ phía sau dãy cổng làng. Một nhóm người mặc trang phục dân tộc cổ màu chàm chậm rãi bước ra. Khuôn mặt ai nấy đều xám xịt như tro tàn, hốc mắt sâu hun hút trôi dạt không chút thần khí. Điều dị thường là trên ngực mỗi người đều cắm một thanh gỗ trầm ngắn bằng ngón tay, từ vết thương không hề chảy máu mà rỉ ra thứ nhựa cây màu đen sánh quánh. "Kẻ mang huyết mạch Trấn Ma... Luyện Mộc Già chưởng môn đã đợi mày từ năm mươi năm trước," một người dẫn đầu cất giọng khô khốc, âm thanh phát ra không phải từ cổ họng mà dường như dội ra từ thanh gỗ trầm cắm trên ngực. "Dẫn đường," Thế đáp gọn, tay phải âm thầm luồn vào túi áo kẹp chặt con dao đồng rỉ xanh ngấm máu. Nhóm xác mộc lẳng lặng quay người, dẫn Trần Thế đi qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của Làng Cổ Mộc Trầm. Dân làng ở đây không ai ra khỏi nhà. Qua những kẽ hở của tường gỗ, Thế nhìn thấy người ta nằm la liệt trên sàn, ngực ai nấy đều bị cắm thanh gỗ trầm tương tự. Bọn họ không còn là người sống hoàn toàn, mà đã bị thuật Ấn Mộc Chi Môn biến thành những bộ "Mộc Nhân Trấn Địa" nhằm tích tụ linh khí nuôi dưỡng tà thuật Thiên Linh Mộc Trầm. Chỉ trong mươi phút, nhóm xác mộc dừng lại trước Thái Âm Điện một tòa kiến trúc ba tầng làm hoàn toàn bằng gỗ trầm hương đen, đứng sừng sững giữa trung tâm làng cổ. Xung quanh Thái Âm Điện là một hồ nước nhỏ chứa đầy thứ dịch nhựa cây đỏ thẫm. Giữa hồ nhô lên một đài tế tròn, nơi đặt một pho tượng Thần Ma bằng gỗ trầm ngàn năm cao ba thước. Pho tượng mang hình hài một người đàn bà tám tay, mỗi bàn tay đều cầm một lá bùa da voi từ số 1 đến số 17! Và đứng trước pho tượng, tay cầm một thanh Mộc Kiếm Trầm Hương màu huyết dụ, chính là Luyện Mộc Già cựu chưởng môn phái Thái Âm Trấn Ma! Luyện Mộc Già quay người lại. Hắn là một ông lão tóc trắng xõa xượi, khuôn mặt tuy nhăn nheo nhưng đôi mắt rực lên hai đốm lửa màu đỏ quạch. Toàn bộ nửa thân dưới của hắn đã hóa thành chất gỗ trầm cứng đao, cắm chặt xuống nền đài tế như rễ một cây cổ thụ! "Trần Thế... Mày đã phá Bảy Cây Đinh Huyết Yếm của tà phái Nam Bằng, thu thập đủ mười bảy lá bùa Thái Âm," Luyện Mộc Già cất tiếng cười ồ ồ chấn động cả hồ nhựa cây. "Nhưng mày có biết tại sao năm xưa tao lại truyền dạy tà thuật cho Thầy Sô và Đạo Nhân Vô Mặt không?" "Vì mày muốn mượn tay bọn chúng nuôi dưỡng Cổ Thần, rồi dùng Lá Bùa Thứ Mười Tám để nuốt chửng linh lực của Cổ Thần cho riêng mình," Thế lạnh giọng, bước lên cây cầu gỗ dẫn ra đài tế. "Thông minh lắm!" Luyện Mộc Già gầm lên. "Bảy cây đinh chỉ là thứ mồi câu! Huyết yếm ba mươi năm qua đã tích tụ đủ oán khí của ba cõi. Đêm nay, khi mày mang Lá Bùa Thứ Mười Tám đến đây, vòng tuần hoàn Thái Âm Trấn Ma sẽ hoàn tất! Tao sẽ lấy thân thể mang huyết mạch Trấn Ma của mày làm vật chứa mới!" XÈO O O O! Luyện Mộc Già giơ cao thanh Mộc Kiếm Trầm Hương! Toàn bộ thứ dịch nhựa cây đỏ thẫm trong hồ bùng nổ, biến thành mười tám vòi rồng bằng nhựa độc lao thẳng về phía Trần Thế! Cùng lúc đó, mười bảy lá bùa da voi trên pho tượng Thần Ma đồng loạt rực sáng, hóa thành mười bảy bóng ma Mộc Binh mang vũ khí bằng gỗ trầm bao vây lấy Thế từ bốn phương tám hướng! "Lập Nhập - Định Khí - Trấn Tam Gian!" Trần Thế không hề lui bước. Anh giậm mạnh chân trái xuống đài tế, cởi phăng chiếc áo khoác bò bạc màu, để lộ tấm lưng trần chằng chiết những vết sẹo quật cường! Hình xăm Cửu Long Trấn Thiên trên lưng anh dưới tác động của tu vi Định Khí cực hạn bùng lên ánh sáng xám bạc rực rỡ! Chín con hỏa long dường như thức tỉnh, gầm rống bò dọc theo các thớ thịt trên hai cánh tay anh. Thế rút lá bùa da voi Số 18 ra, dùng con dao đồng rỉ xanh quệt mạnh qua lòng bàn tay mình. Máu tươi cực dương chứa linh lực Trấn Ma tuôn chảy đẫm lá bùa! "Dĩ Huyết Phá Mộc - Cửu Long Nhập Ấn!" Thế hét lớn, dán thẳng lá bùa số 18 đẫm máu vào ngực mình! BÙM! Một luồng sóng xung kích màu vàng kim bùng phát từ lồng ngực Trần Thế, càn quét qua hồ nhựa cây! Mười tám vòi rồng nhựa độc chạm vào ánh sáng kim sắc liền bị thiêu rụi thành tro bụi xèo xèo. Mười bảy Mộc Binh bao vây xung quanh gào lên đau đớn, thân thể bằng gỗ trầm nứt nẻ ra rồi đổ gục xuống sàn đài tế. "Không thể nào! Mày... mày không dùng lá bùa số 18 để phòng thủ, mà dùng máu Trấn Ma để ép nó kích hoạt toàn bộ linh lực của mười bảy lá bùa còn lại?!" Luyện Mộc Già biến sắc hoảng sợ, hai mắt trợn ngược. "Luyện Mộc Già! Mày phản bội sư môn, biến dân làng thành mộc nhân, tội lỗi của mày âm dương đều không thể dung thứ!" Trần Thế lao lên như một con mãnh thú! Thanh dao đồng ngấm máu cực dương trong tay anh quét qua một đường vòng cung hoàn hảo trong không trung. PHẬT! Lưỡi dao đồng xén ngang qua cổ Luyện Mộc Già! Nhưng thân thể hắn đã hóa gỗ trầm cứng như đá hoa cương. Lưỡi dao đồng chỉ tạo ra một vệt nứt sâu, phun ra vô số thứ nhựa cây màu đen hôi thối chứ không thể chém đứt đầu hắn! "Khặc... khặc... Thân thể tao đã hòa làm một với Thái Âm Điện! Mày không thể giết được tao bằng vũ khí thông thường!" Luyện Mộc Già cười điên dại, nửa thân gỗ dưới đài tế vọt lên những chùm rễ trầm nhọn hoắt đâm xuyên qua hai vai Trần Thế! Cảm giác đau đớn dữ dội truyền khắp cơ thể, máu tươi từ hai vai Thế chảy róc rách xuống thân cây trầm. Vết sẹo trên mặt anh giật lên liên hồi, đỏ rực như than hồng. Mắt trái Âm Dương Nhãn rực lên ngọn lửa màu xanh lục cực hạn! "Thân thể hòa làm một với Thái Âm Điện sao? Vậy thì đi cùng với cái điện này luôn đi!" Thế không rút rễ cây ra, mà tự tay nắm chặt lấy lưỡi Mộc Kiếm Trầm Hương trên tay Luyện Mộc Già! Anh vận toàn bộ tu vi Định Khí và linh lực Cửu Long Trấn Thiên, ép toàn bộ tinh huyết Trấn Ma dồn thẳng vào thanh mộc kiếm! Máu cực dương chạm vào tà mộc ngàn năm như lửa gặp dầu! RẮC... RẮC... BÙM! Ngọn lửa Cửu Long màu vàng óng bùng cháy dữ dội từ thanh mộc kiếm, lan nhanh qua cánh tay gỗ rồi thiêu rụi toàn bộ nửa thân gỗ trầm của Luyện Mộc Già! "A A A A! MÁU CỦA MÀY... MÁU CỦA MÀY LÀ LỬA TỰ NHIÊN!" Luyện Mộc Già gào lên thảm thiết trong ngọn lửa thần ma. Thân thể hắn nhanh chóng bị ngọn lửa Cửu Long thiêu rụi thành từng mảng tro đen. Pho tượng Thần Ma tám tay đằng sau lưng hắn cũng bị sức nổ đập tan thành muôn vàn mảnh vụn! RẦM! BÙM! Khi pho tượng Thần Ma bị phá hủy, toàn bộ Thái Âm Điện và hồ nhựa cây bắt đầu sụp đổ dữ dội. Các thanh gỗ trầm cắm trên ngực dân Làng Cổ Mộc Trầm tự động văng ra, hóa thành tro bụi. Hàng trăm người dân tỉnh lại sau cơn mê dài, nôn ra những ngụm nhựa đen rồi trở lại trạng thái bình thường. Trần Thế bước ra khỏi đống đổ nát của Thái Âm Điện. Chiếc áo khoác bò của anh quấn đầy những vệt gạc mới ngấm máu tươi. Vết thương trên hai vai và lồng ngực giật lên từng chặp, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy vẻ thanh thản. Mười tám lá bùa da voi của phái Thái Âm Trấn Ma đã bị thiêu rụi hoàn toàn. Tà thuật ngâm gỗ ngàn năm dưới chân Đèo Đỏ chính thức bị xóa sổ khỏi nhân gian. Trời dần sáng. Ánh bình minh xé tan lớp sương mù quánh đặc, ban phát những tia nắng ấm áp xuống Làng Cổ Mộc Trầm. Thế bước lại gần chiếc xe máy Tàu cọc cạch đậu bên cổng làng. Anh châm một điếu thuốc lá rẻ tiền, rít một hơi sâu rồi nhả luồng khói xám vào không trung. Gạt chân chống, vặn mạnh tay ga. Chiếc xe nhả khói xám, tiếp tục lao đi trên con đường tỉnh lộ. Trần Thế biết, chặng đường của kẻ "ăn cơm âm phủ" vẫn còn dài. Nhưng với con mắt Âm Dương Nhãn và lòng kiên định của huyết mạch Trấn Ma, bất kỳ tà quỷ nào gieo rắc tai hờn cho nhân gian cũng sẽ phải đền tội dưới lưỡi dao đồng của anh...
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ