Chương 4: CÁI TÊN BỊ XÓA BỎ

Ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình chiếc điện thoại xám đâm xuyên qua bóng tối căn phòng. Lâm Tịch siết chặt cuốn sổ da nâu trong tay, từng khớp ngón tay trắng bệch. Cô hít một hơi thật sâu, vươn tay ấn nút nghe. Ống nghe vang lên tiếng rè nhẹ như tiếng gió rít qua khe cửa rỗng, rồi thanh âm lạnh ngắt, vô cảm ấy lại cất lên: "Ghi lại." "Nói đi," Lâm Tịch thì thầm, giọng cô run lên nhưng đầy kiên định. "Ba giờ mười lăm phút sáng. Lô B chung cư cũ Phố Tây. Tầng hầm rò rỉ khí gas. Tàn thuốc cuối cùng." Tạch. Cuộc gọi ngắt phụt. Màn hình lại trở về một màu đen kịt câm lặng. Ngay khoảnh khắc âm thanh ấy tắt dứt, Lâm Tịch đột ngột cảm thấy một cơn choáng váng dữ dội dâng lên trong lòng ngực. Giống như có một bàn tay vô hình thò vào trong hộp thư thoại của não bộ cô, thô bạo giật phăng đi một mảng ký ức. Không có đau đớn thể xác, chỉ có một cảm giác hẫng hẫng tàn nhẫn, như thể một mảnh ghép quan trọng vừa rơi tõm xuống vực sâu vô đáy. Trên màn hình điện thoại cá nhân của Lâm Tịch, một tin nhắn vừa gửi đến từ mười phút trước: “Tịch ơi, đi làm về nhớ khóa cửa kỹ nhé. Dạo này khu nhà mày hay có kẻ trộm lắm đấy!” Lâm Tịch nhìn vào khung chat. Cô nhớ rõ người gửi tin nhắn này là ai. Cô nhớ hai người từng chung sống trong căn phòng trọ chật hẹp suốt bốn năm đại học. Cô nhớ cô gái ấy không ăn được hành tây, thích nuôi mèo tam thể, nhớ từng vết sẹo nhỏ trên ngón tay trỏ của cô ấy khi tập làm bánh. Cô nhớ tất cả những kỉ niệm dán chặt vào đời mình… Nhưng khi ánh mắt cô chạm vào dòng tên hiển thị trên đầu khung chat, bộ não cô hoàn toàn đình trệ. Ba chữ cái ấy... cô không còn đọc được nữa. Hoặc đúng hơn, khái niệm về "tên gọi" của người bạn thân nhất đời cô đã bị xóa sạch hoàn toàn khỏi trí nhớ. Cô biết đó là bạn thân mình, nhưng trong đầu chỉ còn là một khoảng không xám xịt, không cách nào thốt ra nổi một cái tên. Lâm Tịch hoảng loạn đập mạnh tay lên đầu. "Không... Không thể nào... Tên cô ấy là gì? Cô ấy tên là gì?!" Nước mắt uất ức dâng lên tràn mi, nhưng tuyến lệ khô khốc chỉ cho phép cô hít thở những hơi dài nghẹn ngào. Thời gian không chờ đợi ai. Đồng hồ chỉ 1:30 sáng. Lâm Tịch biết mình không thể chần chừ. Một mình cô lao đến chung cư cũ Phố Tây lúc nửa đêm sẽ không thể làm gì nếu không có sự trợ giúp. Cô rút điện thoại cá nhân, bấm dải số vừa được ghi trong cuốn sổ da lúc chiều. Chuông reo đúng một tiếng. "Tôi nghe," Giọng nói trầm ổn, tỉnh táo của Trần Dịch vang lên bên kia đầu dây. Anh dường như chưa từng ngủ. "Bác sĩ Trần... cuộc gọi thứ hai đến rồi." Lâm Tịch run rẩy cất tiếng. "Ba giờ mười lăm phút sáng. Chung cư cũ Phố Tây. Rò rỉ gas tầng hầm." Đầu dây bên kia im lặng trong nửa giây. Không một câu hỏi nghi ngờ, không một lời gặng hỏi nguồn tin. "Tôi qua đón cô. Năm phút nữa xuống cửa." 2:45 sáng. Chiếc xe Sedan màu đen của Trần Dịch xé tan màn đêm, lao nhanh trên con đường thưa thớt bóng người. Đèn đường vàng vọt hắt những vệt sáng kéo dài qua kính chắn gió. "Khu chung cư Phố Tây được xây dựng từ những năm 90," Trần Dịch vừa cầm lái vừa cất giọng bình thản. "Hệ thống ống dẫn gas ở đó đã xuống cấp nghiêm trọng. Nếu rò rỉ gặp tia lửa điện, toàn bộ kết cấu bê tông lão hóa của Lô B sẽ sụp đổ trong vài giây. Ít nhất hai trăm hộ gia đình đang ngủ phía trên." Lâm Tịch ngồi ở ghế phụ, hai tay ôm chặt lấy cuốn sổ da. Cô cúi đầu, vạt tóc xõa che nửa gương mặt xám xịt. "Cô sao thế?" Trần Dịch liếc nhìn cô qua gương phản chiếu. "Tôi... tôi đã mất thêm một thứ," Lâm Tịch thì thầm, giọng nghẹn lại. "Tôi vẫn nhớ mặt cô ấy, nhớ tất cả kỷ niệm giữa chúng tôi... Nhưng tôi không thể nhớ nổi tên cô ấy nữa. Bác sĩ Trần, cảm giác này đáng sợ lắm... Nó giống như người đó vẫn đứng trước mặt tôi, nhưng một phần sự tồn tại của cô ấy trong tôi đã bị giết chết." Trần Dịch siết chặt vô lăng. Ánh mắt anh sa sầm xuống, giấu sau gọng kính đen là một sự dằn xé âm thầm. "Viết xuống," anh chậm rãi nói. "Khi chúng ta giải quyết xong việc này, tôi sẽ giúp cô tìm lại cái tên đó." 3:05 sáng. Chiếc xe dừng lại trước cổng khu chung cư Phố Tây. Tòa nhà Lô B đứng lừng lững trong đêm như một con quái vật bê tông già nua, tối om và lặng câm. Trần Dịch rút chiếc thẻ ngành y tế pháp y và giấy ủy nhiệm kiểm tra an toàn khẩn cấp — thứ anh đã chuẩn bị sẵn trên đường đi. Anh bước nhanh tới phòng bảo vệ gác cổng, dùng chất giọng uy quyền và lạnh lùng khiến viên bảo vệ ca đêm giật mình tỉnh giấc, vội vã dẫn hai người xuống tầng hầm. Vừa bước xuống cầu thang dẫn vào hầm gửi xe, một mùi gas nồng nặc đến xộc mũi đã bao trùm lấy không khí. "Kỳ lạ thật, sao tự nhiên mùi nặng thế này..." Viên bảo vệ lầm bầm, tay mò mẫm rút từ trong túi ra chiếc bật lửa vỏ kim loại, định bật lên để soi đường vào khu vực cầu dao tổng. "ĐỪNG BẬT!" Lâm Tịch gào lên, lao tới đập mạnh vào tay viên bảo vệ. Chiếc bật lửa văng ra xa, rơi xuống sàn bê tông kêu keng một tiếng chói tai. Viên bảo vệ ngơ ngác giận dữ: "Cô làm cái trò gì đấy?!" "Nồng độ gas trong hầm đã đạt mức nguy hiểm!" Trần Dịch lao đến, giữ chặt tay viên bảo vệ, giọng nói đanh thép như thép nguội. "Nhìn kìa!" Dưới ánh đèn pin cầm tay của Trần Dịch, tại góc hầm Lô B, một đường ống dẫn gas chính đã bị nứt một đường dài. Khí nén bên trong đang phụt ra còi còi, tạo thành những làn sóng nhiệt mờ ảo trong không khí. Đúng 3:14 sáng. Chỉ cần một tia lửa nhỏ từ chiếc bật lửa của viên bảo vệ, toàn bộ tầng hầm này sẽ biến thành một quả bom khổng lồ. Trần Dịch không hề nao núng. Anh lập tức hướng dẫn viên bảo vệ chạy lên khóa van tổng ngoài đường lớn và bấm chuông báo cháy toàn khu vực, đồng thời kéo Lâm Tịch lùi nhanh ra khỏi khu vực nguy hiểm. 3:15 sáng. Tiếng chuông báo cháy chói tai vang lên khắp các hành lang Lô B. Hàng trăm người dân choàng tỉnh giấc, nháo nhào sơ tán ra khoảng sân rộng. Năm phút sau, hai xe chữa cháy hú còi lao tới, lực lượng cứu hộ nhanh chóng phong tỏa và xử lý sự cố rò rỉ. Không có vụ nổ nào xảy ra. Hai trăm hộ gia đình bình an vô sự dưới cái lạnh của đêm muộn. 4:30 sáng. Bên chiếc xe đen đậu cách xa đám đông hỗn loạn, Lâm Tịch ngồi trên bệ đá ven đường, thân hình nhỏ bé co ro trong chiếc áo măng tô. Trần Dịch bước tới, đưa cho cô một lon cà phê nóng. Cô nhận lấy, cảm nhận hơi ấm lan qua lòng bàn tay, nhưng tuyệt nhiên không hề ngửi thấy mùi thơm hay vị đắng quen thuộc. "Toàn bộ đường ống đã được niêm phong," Trần Dịch đứng tựa lưng vào thành xe, nhìn những ánh đèn nhấp nháy của xe cứu hỏa phía xa. "Cô lại vừa cứu sống hơn năm trăm người đấy, cô phóng viên." Lâm Tịch không cười. Cô mở cuốn sổ da màu nâu ra, đặt lên đùi. Cô cầm bút, nhưng đầu bút đồng thau đè xuống mặt giấy trắng tinh lại run rẩy không thể hạ nét. "Tôi... tôi không biết phải viết tên cô ấy thế nào," Lâm Tịch ngước lên nhìn Trần Dịch, đôi mắt trống rỗng đến đau lòng. "Tôi biết cô ấy là bạn thân nhất của tôi. Nhưng tôi không thể viết..." Trần Dịch lẳng lặng lấy chiếc điện thoại cá nhân của Lâm Tịch trên ghế xe, mở danh bạ, tìm đến số điện thoại vừa gửi tin nhắn lúc đêm. Anh nhìn dòng tên hiển thị trên màn hình: Hạ Chu. Trần Dịch cúi người, lấy chiếc bút máy từ tay Lâm Tịch. Bằng những nét chữ cứng cáp, thẳng tắp của một bác sĩ, anh viết vào trang sổ thứ hai: - Cuộc gọi thứ 002: Đã cứu 500 người tại Chung cư Phố Tây. - Đã mất: Tên người bạn thân nhất (Hạ Chu). Lâm Tịch nhìn hai chữ "Hạ Chu" trên trang giấy. Cô lấy ngón tay vuốt nhẹ lên vết mực còn chưa khô. Trong đầu cô, hai chữ ấy hoàn toàn xa lạ, như một từ tiếng nước ngoài cô chưa từng học qua. Sự kết nối giữa khái niệm "bạn thân" và cái tên "Hạ Chu" đã vĩnh viễn bị cắt đứt. Trần Dịch đưa trả chiếc bút cho cô, giọng nói của anh chìm xuống giữa tiếng gió đêm: "Hạ Chu. Nhớ lấy cái tên này. Dù bộ não cô xóa bỏ nó, cuốn sổ này sẽ giữ lại cho cô." Lâm Tịch ngước nhìn người đàn ông trước mặt. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bóng dáng cao ráo của Trần Dịch đổ dài trên mặt đường. Anh không an ủi cô bằng những lời dối trá ngọt ngào, nhưng sự hiện diện điềm tĩnh và lý trí của anh lại trở thành điểm tựa duy nhất giữ cô không bị quật ngã trước sự gặm nhấm đáng sợ của định mệnh. "Bác sĩ Trần," Lâm Tịch khẽ cất tiếng, ngón tay siết chặt mép sổ. "Nếu một ngày nào đó... tôi quên mất tên anh thì sao?" Trần Dịch nhìn cô, đôi mắt sau tròng kính sâu thẫm như đêm đen. "Tôi sẽ tự giới thiệu lại với cô. Dù là lần thứ một trăm."
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ