Evan lao đi xuyên qua bóng tối đặc mùi lưu huỳnh, hai chân trần dẫm nát những vũng nước thải hôi thối dọc lối mòn giữa các dãy lều bạt. Cậu thở hồng hộc, ngực đau nhói mỗi lần hít vào, nhưng không chậm lại. Một tấm bạt che mưa giăng ngang lối đi va vào vai cậu, hất tung một lớp bụi than mù mịt. Cậu gạt nó sang bên, tiếp tục chạy, giẫm qua một đống dây cáp cũ ai đó bỏ lại giữa đường, suýt vấp ngã, lấy lại thăng bằng bằng hai bước dài.
Từ phía bệ phóng trung tâm, tiếng còi báo động đầu tiên đã rúc lên, xa xăm nhưng đều đặn như một lời đếm ngược. Ánh đèn pha từ mấy tháp canh quét ngang bầu trời phía xa, cắt qua lớp khói bụi thành những vệt sáng mờ đục. Evan luồn qua khe hẹp giữa hai vách tôn, nơi từng là lối tắt cậu và Ethan hay dùng để tránh đám trẻ lớn hơn hay bắt nạt ở khu chợ linh kiện.
Cậu lao vào căn lều bạt rách nát dựng tạm bên bờ tường đổ, xô mạnh tấm bạt che cửa sang một bên. Bên trong, Ethan nằm co quắp trên chiếc nệm rơm bốc mùi ẩm mốc, tấm chăn mỏng đắp trên người run lên theo từng nhịp thở ngắt quãng. Môi anh khô nứt, gò má hóp sâu, một vệt mồ hôi loang trên trán dán chặt mấy sợi tóc vào da. Cây đèn dầu nhỏ đặt cạnh nệm đã cạn, chỉ còn một đốm lửa yếu ớt lập lòe.
"Ethan! Anh trúng vé rồi!" Evan quỳ sụp xuống cạnh nệm, lay vai anh. "Em thấy tận mắt, mã số của anh hiện trên màn hình. Mình đi thôi, em cõng anh."
Cậu luồn một tay xuống dưới lưng Ethan, tay kia đỡ dưới đầu gối, gắng sức nâng anh dậy. Ethan bật ho, cơn ho rung cả lồng ngực, một bàn tay bấu chặt vào cánh tay Evan để giữ thăng bằng. Evan nghiến răng, dồn sức nhấc anh lên khỏi nệm được nửa gang tay thì Ethan trượt khỏi tay cậu, đổ sụp xuống lại, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng rít nhỏ trong cổ họng. Evan không bỏ cuộc. Cậu đổi thế, quỳ một chân xuống, luồn cả hai tay qua nách anh, gắng kéo Ethan ngồi dậy dựa vào vai mình. Lần này Ethan trượt hẳn khỏi tay cậu ngay khi vừa nhấc khỏi mặt nệm, cả người đổ nghiêng sang một bên, một tiếng rên đau đớn bật ra giữa hai hàm răng nghiến chặt.
"Bỏ ra." Ethan đẩy tay em ra, giọng khản đặc. "Em không cõng nổi anh qua tới bệ phóng đâu, Evan. Nhìn chân anh đi."
Evan nhìn xuống. Hai bàn chân Ethan sưng phù, da tím bầm quanh mắt cá, một vết xước cũ đã mưng mủ gần gót chân trái.
"Vậy em dìu anh! Từng bước một cũng được! Đường ra bệ phóng có xe kéo hàng, mình xin đi nhờ, hoặc em vác anh trên lưng, chậm cũng được!"
"Không kịp." Ethan lắc đầu, mắt nhắm nghiền một lúc rồi mở lại, nhìn thẳng vào em. "Còi sắp hú hồi thứ hai rồi. Qua đó là cổng đóng, không ai được vào nữa, kể cả người có tên trên danh sách."
Evan ngồi thụp xuống nền đất, tay vẫn nắm lấy cổ tay anh, không buông. Bên ngoài, tiếng còi đổi nhịp, ngắn hơn, dồn dập hơn. Ethan thọc tay run rẩy vào túi áo, rút ra một chiếc thẻ định danh nhựa đen sờn cạnh, xoay nó dưới ánh sáng lờ mờ hắt qua khe lều.
"Cầm lấy." Ethan dúi tấm thẻ vào tay em. "Tên trên thẻ là Ethan Avery. Nhưng từ hồi mình còn nhỏ, hồ sơ khu ổ chuột đã gộp chung hai đứa làm một, em biết rồi đấy, cái máy quét ở trạm kiểm soát, đèn xanh cho cả hai mà chỉ hiện một tên. Người của Ủy ban lúc nãy chỉ lấy nguyên hồ sơ cũ đó, không quét lại lần nào."
"Không." Evan giật tay lại, tấm thẻ suýt rơi khỏi lòng bàn tay. "Không được, vé của anh, tên của anh..."
"Anh không biết mình còn bao lâu." Ethan ngắt lời, không lớn tiếng. "Nhưng em nhìn anh đi."
Evan không nói được gì. Anh nói tiếp, chậm hơn, từng chữ như phải gắng sức mới bật ra khỏi cổ họng khô khốc.
"Họ sẽ giữ anh ở khu cách ly ngay khi quét thân nhiệt. Với tình trạng này, anh không thể lên chuyến. Còn ở đây ít nhất còn có em."
"Vậy em ở lại với anh." Evan nắm chặt hai vai Ethan. "Em không đi một mình đâu."
"Đừng nói câu đó." Ethan siết lấy cổ tay em, lực từ bàn tay gầy guộc ấy mạnh hơn Evan tưởng. "Em còn khỏe. Đi đi. Một đứa phải sống."
Tiếng còi báo động bên ngoài chuyển sang hồi liên tục, gấp gáp. Đâu đó ngoài lều, một giọng loa phóng thanh vang lên, méo tiếng vì khoảng cách, nhắc lại giờ đóng cổng còn mười lăm phút. Evan ngồi bất động, tấm thẻ nằm trong lòng bàn tay nóng ran, mồ hôi từ ngón tay cậu thấm dần vào mặt nhựa cũ.
"Nhớ hồi mình còn nhặt linh kiện ở chợ không." Ethan nói, giọng dịu hẳn, gần như thì thầm. "Em từng bảo sau này học giỏi sẽ thành kỹ sư, lái được cả tàu vũ trụ, về đón anh đi coi sao Hỏa. Lúc đó anh cười, bảo em nói phét."
"Em không nói phét." Evan nắm lấy tay anh, siết chặt. "Anh phải đợi em. Anh hứa đi."
"Anh hứa." Ethan gật đầu, khóe miệng nhếch lên, không hẳn là một nụ cười trọn vẹn.
Loa phóng thanh ngoài kia lại vang lên, lần này gần hơn, giọng người thật chứ không còn là bản ghi âm, quát tháo ai đó còn nán lại gần khu vực hàng rào phía tây.
"Đi đi, Evan." Ethan buông tay em ra.
Evan cúi xuống, áp trán mình vào trán anh trai một lúc, cảm nhận cái nóng hầm hập truyền qua da. Cậu đứng dậy, tay run run đeo tấm thẻ vào cổ. Cậu lùi ra cửa lều hai bước, nhìn Ethan lần cuối, rồi quay hẳn người, chạy đi.
Cậu chạy qua những dãy lều tối om, qua đám đông đang dồn về phía cổng an ninh, chen lấn giữa những người lớn cao hơn mình cả cái đầu. Tới cổng, một hàng rào chắn bằng thép trượt ngang lối đi, hai bên là cột trụ gắn thiết bị quét sinh trắc học, ánh đèn xanh nhạt hắt lên mặt những người đang xếp hàng. Evan lách vào giữa dòng người, đặt lòng bàn tay lên mặt kính lạnh ngắt của cột quét khi tới lượt.
Một tiếng bíp ngắn. Màn hình nhỏ phía trên hiện dòng chữ.
*ETHAN AVERY. BOONG 04.*
Người lính đứng cạnh cột quét liếc lên màn hình, rồi liếc sang khuôn mặt Evan. Anh ta khựng lại nửa giây, ánh mắt lướt qua vệt bùn trên áo cậu, xuống đôi chân trần đầy vết xước, rồi quay lại nhìn dòng chữ trên màn hình một lần nữa. Cánh tay anh ta vẫn đặt trên báng súng điện bên hông. Sau cùng anh ta bước sang bên, kéo thanh chắn lên, hất cằm ra hiệu cho Evan đi qua.
Evan bước qua vạch kẻ trắng dưới chân cổng, tiếng còi báo động phía sau lưng dần chìm vào tiếng động cơ rền rĩ vọng ra từ bệ phóng phía trước. Cậu không ngoái lại.
Trong lều, Ethan nằm nghiêng người, một tay bấu vào mép nệm rơm. Tấm bạt che cửa còn khẽ lay động vài nhịp rồi đứng yên hẳn, không còn ai chạm vào nó nữa. Cậu đưa tay áp lên trán mình, ngón tay run rẩy chạm vào lớp da nóng rực, rồi để tay rơi xuống nệm, mắt nhắm lại, hơi thở nông và đều hơn trong bóng tối đặc quánh của căn lều.