Chương 3: Vùng nước đen

Mặt đất run lên từng đợt ngắn dưới chân Evan, không đều, không theo nhịp nào cả. Cậu vấp phải một khối bê tông vỡ nứt từ trước, lồm cồm đứng dậy giữa dòng người đang xô đẩy về phía cổng kiểm soát cuối cùng. Xa xa sau lưng cậu, những cột lửa từ bệ phóng bắt đầu phun lên, nhuộm một góc trời thành màu cam đỏ, nhưng cơn rung dưới chân không khớp với nhịp phóng của các con tàu. Nó đến sớm hơn, dồn dập hơn, rồi bất ngờ ngắt hẳn. "Có thẻ định danh thì đi lối này! Những kẻ khác lùi lại!" Tiếng loa từ những robot an ninh vang lên lạnh lùng, cắt qua tiếng la hét của đám đông bị chặn lại phía sau hàng rào. Có người ném một mảnh gạch về phía robot, trúng vào lớp giáp kim loại, bật ra một tiếng kim loại chói tai. Evan cúi thấp người, lách qua khe hở giữa hai người đàn ông đang giằng co với nhau, giơ tấm thẻ nhựa mang tên Ethan Avery lên trước máy quét ở cửa kiểm soát cuối cùng. Tay cậu run đến mức đầu thẻ cạ vào mép máy hai lần mới đặt đúng vị trí. Một tiếng bíp ngắn. *ETHAN AVERY. XÁC NHẬN.* Cánh cửa thép dày rầm rập trượt sang hai bên, rồi đóng sập lại ngay sau lưng Evan. Tiếng gào thét, tiếng súng điện, tiếng khóc than phía sau bị cắt phăng trong một tích tắc, nhường chỗ cho sự im lặng vô trùng đến rợn người. Không khí trong khoang chờ mát lạnh, sạch sẽ, mùi kim loại sạch lạnh thay cho thứ hỗn hợp khói, nước thải và bụi than đã bám trong mũi cậu suốt bao năm. Cậu đứng chôn chân giữa hành lang sáng trắng, hai tay vẫn còn run, không nhấc chân nổi trong vài giây. Một nhân viên mặc đồng phục xám đẩy nhẹ vai cậu, chỉ tay về phía ống dẫn áp suất. "Đi nhanh lên, boong 04 ở phía này." Evan bị cuốn theo dòng người vào ống dẫn, đưa thẳng lên khoang tàu phổ thông. Cửa khoang trượt đóng lại sau lưng cậu với một tiếng rít êm, gần như không đáng chú ý, ngay sau đó là một đợt rung nhẹ truyền qua sàn tàu. Evan không biết đó là động cơ đang khởi động hay một dư chấn từ mặt đất, không ai trong khoang tỏ ra bận tâm. Loa nội bộ phát một đoạn thông báo đều đều về giờ giấc dùng bữa và quy định an toàn khi cất cánh, giọng người phụ nữ tổng hợp không khác gì giọng vừa vang lên ở quảng trường chợ tạm vài giờ trước. Một đứa trẻ ngồi cạnh Evan đang nhai một thanh lương khô, thản nhiên như thể vừa mới chuyển nhà. Qua ô cửa kính tròn, Evan nhìn xuống. Khu chợ tạm nơi cậu mưu sinh chỉ còn là một chấm đen nhỏ, mờ dần trong lớp khói bụi. Cậu áp tay lên mặt kính lạnh, cố tìm hướng căn lều nơi Ethan đang nằm, nhưng cả vùng đất phía dưới đã nhòe thành một mảng xám đồng nhất. Cậu ngồi thụp xuống sàn, lưng dựa vào thành ghế, hai tay ôm lấy đầu gối. Bàn tay cậu lần vào túi áo, chạm phải một mảnh linh kiện nhỏ bằng đồng mà cậu và Ethan nhặt được chung ở bãi phế liệu năm ngoái, cạnh sắc đã mòn nhẵn vì hai anh em thay nhau cầm nó suốt mấy tháng trời như một trò chơi. "Anh đợi em," Evan thì thầm, siết chặt mảnh kim loại trong lòng bàn tay tới mức cạnh sắc hằn vào da. "Em nhất định sẽ quay lại." Dưới mặt đất, tại căn lều bạt rách nát phía đông chợ tạm, cơn sốt của Ethan không hề thuyên giảm. Cậu nằm co quắp, ý thức trôi nổi giữa mê và tỉnh. Tiếng gầm rú của các con tàu di cư xa dần, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi bị phá vỡ. Ầm. Ầm. Rắc. Một tiếng động trầm đục phát ra từ sâu trong lòng đất. Mặt đất dưới lưng Ethan vặn mình, hất cậu văng khỏi tấm nệm rơm. Cả căn lều sụp xuống quanh cậu. Một dòng nước bùn lạnh buốt từ đường ống vỡ dưới nền đất phun trào, dội thẳng vào mặt cậu. Cái lạnh xuyên qua lớp sương mù của cơn sốt. Ethan ho sặc sụa, phổi bỏng rát, cố chống tay xuống đất để nhổm dậy nhưng khuỵu ngay xuống lại. Cậu bò ra khỏi đống đổ nát bằng hai tay, cào vào đất đá, và khi ngẩng đầu lên, ba tòa nhà chọc trời của Tập đoàn Năng lượng Quốc tế đang nứt toác từ gốc, nghiêng dần rồi đổ sập xuống thành từng lớp bụi khói dày đặc. Từ phía chân trời, một bức tường nước đen ngòm đang tiến vào đất liền. Người xung quanh gào lên, chạy về phía những cửa hầm trú ẩn bê tông dưới lòng đất, xô đẩy nhau chui xuống. Ethan lết tới gần miệng một hầm trú ẩn gần đó, định bò theo. Ngay lúc chống tay xuống bậc thang đầu tiên dẫn xuống hầm, cậu khựng lại. Cửa thông gió nhỏ đặt sát mặt đất bên hông hầm đang phun ra từng tia nước đùn lên từ bên dưới nền đất. Cậu nhìn quanh, những miệng hầm khác cũng vậy, nước rỉ ra quanh viền cửa thép trước khi ai đó kịp đóng nó lại. "Đừng xuống!" Ethan hét lên, giọng khản đặc, đứt quãng vì một cơn ho khiến cậu khuỵu một nhịp, một vệt máu mỏng rịn nơi khóe môi. Cậu chỉ tay về dải đồi phế tích ở rìa phía đông, nơi những khối bê tông nứt vỡ của một công trình xây dở còn xếp thành bậc thang tự nhiên, cao hơn hẳn mặt bằng chung quanh. "Lên chỗ cao! Đi theo tôi!" Không phải ai cũng nghe. Một số người vẫn lao xuống hầm, cánh cửa thép đóng sầm lại sau lưng họ. Vài người khác, đứng gần Ethan, nhìn cậu loạng choạng đứng dậy bằng đôi chân run rẩy, một tay bám vào mảnh tường đổ, rồi nhìn cửa hầm đang rỉ nước, và quyết định chạy theo cậu. Cậu không thể chạy như những người khác. Mỗi bước là một cơn đau xé ngang lồng ngực, có lúc cả thế giới trước mắt nhòe thành vệt xám trắng, cậu ngã, lại lồm cồm bò dậy, tay vẫn vẫy gọi người phía sau. Họ leo lên bằng tay trần bám vào bê tông vỡ, chân rướm máu bám vào từng bậc đá. Ngay khi nhóm người chạy theo Ethan chạm tới bậc cao nhất, một tiếng nổ vang lên phía dưới. Những nóc nhà còn sót lại của khu chợ tạm biến mất dần dưới lớp bọt nước cuộn xoáy. Ánh đèn từ một miệng hầm vừa đóng kín chớp tắt một lần cuối rồi tắt lịm, chìm hẳn xuống dưới mặt nước đang dâng. Ethan gục xuống bên một khối bê tông lớn, ngực phập phồng dữ dội, áo quần ướt sũng vì những giọt mưa lạnh quất xuống liên hồi. Phía dưới cậu, một người đàn ông lớn tuổi đang giúp một đứa bé leo nốt bậc thang cuối, tay run bần bật. Một người phụ nữ khác ngồi bệt xuống đá, gọi tên ai đó trong đám đông vừa lên tới, giọng vỡ ra vì mừng rỡ khi có người đáp lại. Ethan nằm nghiêng, một bên má áp xuống mặt bê tông lạnh, mắt vẫn mở, nhìn một người đàn ông cởi áo khoác của mình, đặt lên vai một đứa trẻ đang run cầm cập bên cạnh.
Chương trước Đã hết chương
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ