Jonathan lao đi như một con thú điên dại qua những dãy hành lang dài dằng dặc, loằng ngoằng như mê cung của khu hộp đêm.
Đầu óc anh quay cuồng. Mùi hóa chất cay xé vẫn còn vương vấn trong không khí, xộc thẳng vào cuống phổi khiến lồng ngực anh bỏng rát. Những giọt mồ hôi lạnh túa ra trên vầng trán tái nhợt, chảy dọc theo thái dương, mằn mặn nơi khóe môi đang rỉ máu.
Anh đạp tung cửa của từng căn phòng VIP. Lực đạp mạnh đến mức những cánh cửa gỗ va đập vào tường tạo ra những tiếng “rầm rầm” chát chúa vang
vọng khắp tầng lầu.
Nhưng đáp lại anh, chỉ là những không gian trống rỗng, lạnh lẽo. Tiếng nhạc jazz xập xình vẫn vọng ra từ các phòng bar, tiếng cười nói lả lơi của những bóng ma dạ hội vẫn tiếp diễn, nhưng tuyệt nhiên không có dấu vết của Alice. Không có Darius.
Một ngọn lửa phẫn nộ tột độ bùng lên, thiêu rụi toàn bộ lý trí của Jonathan.
Thằng khốn đó đã mang cô đi rồi! Cảm giác bất lực và sợ hãi hóa thành một tảng đá ngàn cân đè nát trái tim anh, bóp nghẹt từng nhịp hô hấp. Anh gầm lên một tiếng xé ruột gan, vung nắm đấm nện thẳng vào bức tường thạch cao bên cạnh.
RẦM! Một lỗ hổng vỡ vụn xuất hiện. Lớp sơn bong tróc lả tả, những vệt nứt chân chim lan rộng trên vách tường. Máu từ mu bàn tay anh ứa ra đầm đìa, nhưng lúc này, sự đau đớn thể xác chẳng mảy may thấm tháp vào đâu so với nỗi kinh hoàng đang cắn xé tâm can anh.
"DARIUS! Mày đừng hòng trốn thoát!" Anh gầm gừ, giọng khàn đặc, đục ngầu sát khí vang dội trong không gian. "Đụng đến cô ấy... tao thề sẽ xé xác mày ra thành trăm mảnh!"
Anh quay phắt lại, sải những bước dài chạy thẳng về phía khu vực thang máy. Đôi giày da đắt tiền nện những bước dồn dập, tuyệt vọng trên lớp thảm đỏ sẫm. Trí thông minh sắc bén của một kẻ lăn lộn thương trường nhanh chóng phân tích tình hình: Darius vác theo một người chắc chắn không thể đi cầu thang bộ thoát hiểm quá xa, hắn bắt buộc phải sử dụng thang máy nội bộ để di chuyển xuống hầm hoặc lên tầng cao nhất.
Một tia sáng logic chợt lóe lên trong đầu anh. Tầng thượng. Những kẻ ngạo mạn, quyền lực như hắn luôn thích xây dựng "tổ kén" của mình ở vị trí cao nhất để bao quát tất cả.
Thang máy vừa mở cửa, Jonathan lập tức lao vào, ngón tay run rẩy nhấn mạnh nút tầng cao nhất. Ánh đèn vàng nhạt trong cabin hắt xuống, phản chiếu qua lớp gương một khuôn mặt tàn tạ, đẫm mồ hôi và máu, nhưng ánh mắt lại điên cuồng, quyết tuyệt hơn bao giờ hết.
"Làm ơn, Alice... hãy cố đợi anh." Anh lẩm bẩm, cắn nát môi dưới đến rỉ máu. "Anh đến ngay đây."
Chiếc thang máy từ từ di chuyển lên cao. Mỗi một giây trôi qua đối với anh lúc này đều giống như một sự đày đọa bị thiêu trên giàn hỏa thiêu. Những con số điện tử nhấp nháy trên bảng điều khiển tựa như những nhát búa tạ liên tiếp nện thẳng vào ngực anh. Tim anh đập thình thịch loạn nhịp, một dự cảm bất an, đen tối cuộn trào như sóng thần chực chờ dìm chết anh.
"Ding" . Cuối cùng thang máy cũng dừng lại. Cánh cửa kim loại từ từ mở ra.
Khác hoàn toàn với sự ồn ào dâm ô của những tầng dưới, hành lang tầng thượng hiện ra dài hun hút, tối tăm và vắng lặng một cách chết chóc. Không có tiếng nhạc. Không có âm thanh cười nói. Chỉ có sự tĩnh mịch nặng nề, đặc quánh như một tấm khăn liệm che phủ một hiện thực tàn khốc.
Jonathan lao ra khỏi thang máy, chạy như bay dọc theo hành lang. Ánh sáng từ những ô cửa sổ thông gió hắt vào, tạo thành những vệt sáng dài nham nhở trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Mùi hương trầm ngọt ngấy, rẻ tiền lẩn khuất trong không khí hoàn toàn bất lực trước cơn thịnh nộ của người đàn ông.
Ở cuối dãy hành lang, đập vào mắt anh là một căn phòng hoàn toàn tách biệt. Nó có thiết kế sang trọng, xa hoa và phô trương hơn tất cả những căn phòng VIP khác, ngang nhiên chiếm lĩnh toàn bộ khu vực đẹp nhất của tầng lầu. Cánh cửa gỗ sồi kép được chạm khắc tinh xảo, tay nắm bằng đồng thau sáng bóng toát lên thứ uy quyền của chủ nhân nơi này.
Linh cảm mãnh liệt mách bảo anh: Đây chính là căn cứ địa riêng tư của Andrian Darius. Hắn và Alice chắc chắn đang ở trong đó!
Jonathan lao tới vặn mạnh tay nắm cửa. Bất động. Cửa đã bị khóa trái từ bên trong bằng hệ thống khóa mật mã điện tử.
"Mở cửa ra! DARIUS! MỞ CỬA!" Anh gào lên điên dại, dùng cả thân hình vạm vỡ lao vào tông mạnh, đấm đá huỳnh huỵch lên cánh cửa gỗ sồi. Tiếng va đập “rầm rầm” vang lên liên hồi, nhưng cánh cửa cách âm dày cả tấc vẫn kiên cố đứng trơ trơ, hoàn toàn vô dụng trước sức mạnh thể chất của một thú nhân.
Jonathan thở hồng hộc, ép bản thân phải hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tỉnh táo. Đôi mắt xanh lam sắc lẹm đảo nhanh khắp hành lang để tìm một phương án đột nhập khác. Và rồi, ánh mắt anh dừng lại ở một ô cửa sổ thông gió nằm cách đó vài mét. Nhìn qua lớp kính, anh phát hiện ra căn phòng VIP kia có một ban công khá rộng nhô ra ngoài không trung.
Nếu từ cửa sổ này, trèo bám ra bên ngoài tường tòa nhà... hoàn toàn có thể tiếp cận được ban công đó.
Không một giây do dự, Jonathan mở tung cửa sổ, lấy đà trèo hẳn ra ngoài.
Gió đêm mùa thu ở độ cao tầng bốn thốc tới dữ dội, quất thẳng vào mặt anh lạnh buốt như dao cắt, làm mái tóc bạch kim bay rối loạn. Mùi sương đêm hòa lẫn với mùi khói bụi thị thành từ xa xăm xộc vào mũi. May mắn thay, kiến trúc của hộp đêm này được thiết kế theo phong cách tân cổ điển, vì thế trên bề mặt tường bao ngoài có một đường gờ chỉ trang trí bằng đá nhô ra... chỉ rộng vừa đúng bằng nửa bàn chân người.
Nhìn xuống phía dưới là một vực sâu hun hút. Những ánh đèn đường nhỏ xíu mờ ảo, những chiếc xe hơi đang nối đuôi nhau di chuyển trông bé tí như những món đồ chơi. Chỉ cần sẩy chân một bước, cái giá phải trả chính là tan xương nát thịt.
Một cơn chóng mặt thoáng chốc lướt qua não bộ, nhưng Jonathan lập tức nghiến răng gạt bỏ nó.
Đứng trước sự an nguy của Alice, sinh mạng của anh lúc này rẻ rạt chẳng đáng một xu.
Anh áp sát người vào tường, nhích từng bước một trên gờ đá chật hẹp. Mười ngón tay rướm máu bám chặt vào các khe nứt, các mỏ neo trang trí nhô ra khỏi bề mặt bê tông thô ráp. Cảm giác sắc bén của đá cứa vào da thịt đau nhói, nhưng anh không hề nao núng. Gió lớn liên tục quật vào người khiến cơ thể cao lớn của anh chao đảo, nhưng Jonathan dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp của một thú nhân đã qua
rèn luyện quân đội để giữ thăng bằng tuyệt đối.
Sắp đến nơi rồi. Khoảng cách đến lan can ban công chỉ còn lại một mét.
Jonathan lấy đà, dùng sức bật mạnh người lên không trung. Anh dứt khoát vươn hai tay, tóm gọn lấy mép lan can bằng sắt mỹ thuật, rồi dùng lực cơ tay kéo bổng cơ thể lên. Bằng một cú xoay vòng hoàn hảo và gọn gàng, Jonathan đã đáp đất vững chãi trên nền ban công của căn phòng VIP.
Anh thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng trái tim lập tức bị treo ngược lên tận cổ họng khi phải đối mặt với rào cản cuối cùng.
Cửa kính ban công trong suốt kéo kín mít, được che chắn bởi một lớp rèm vải nhung dày cộm nên anh hoàn toàn không thể nhìn thấy bất kỳ động tĩnh gì bên trong. Anh rón rén bước tới, áp sát mặt vào kính, cố gắng tìm một khe hở nhỏ nhoi để quan sát... nhưng chỉ thấy những mảng sáng tối đỏ ối mờ nhòe hắt ra.
Đúng lúc đó...
"BỐP! XOẢNG!"
Một tiếng động va đập cực mạnh phát ra từ bên trong, theo sau là tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng, dội thẳng vào lớp cửa kính cách âm khiến nó khẽ rung lên. Và rồi, một mép rèm nhung vô tình bị giật bung ra một khoảng nhỏ, tạo thành một khe hở định mệnh...
Và rồi, qua khe hở mong manh của tấm rèm nhung, Jonathan nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng nhất trong suốt hai mươi chín năm cuộc đời.
Tim anh như bị ai đó dùng tay không bóp nát, ngừng đập hoàn toàn trong giây lát.
Bên trong căn phòng đỏ ối, Alice đang lảo đảo lùi bước. Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh trên người cô đã bị xé rách tả tơi, thảm hại bám hờ trên cơ thể đang run lên bần bật. Làn da trắng ngần mà anh từng cẩn trọng nâng niu, giờ đây chi chít những dấu cắn mút xanh tím, tàn nhẫn trải dọc từ gáy xuống tận bờ vai và vòm ngực.
Trên khuôn mặt nhỏ bé của cô, năm dấu ngón tay đỏ lựng in hằn rõ rệt đến chói mắt — minh chứng cho một cú tát trời giáng. Khóe môi cô rách toạc, máu tươi ứa ra ròng ròng, trượt dọc xuống chiếc cằm thon gọn, nhỏ tong tong xuống vùng ngực trần, tạo thành những vệt đỏ loang lổ đầy ám ảnh trên nền da thịt.
Đôi mắt nâu trong trẻo ngày nào giờ đây mở to, giàn giụa nước mắt, ngập tràn sự hoảng loạn, bất lực và tuyệt vọng tột cùng. Cô lảo đảo lùi dần về phía ban công, dường như đã bị dồn đến bước đường cùng.
Alice giật phăng tấm rèm cửa, định tìm đường lao ra ngoài ban công để gieo mình xuống dưới. Nhưng khoảnh khắc tấm rèm vừa được kéo bung ra... cô khựng lại.
Đôi mắt đẫm lệ của cô mở to sững sờ khi bất ngờ bắt gặp khuôn mặt của người đàn ông mà cô đã điên cuồng gào thét gọi tên trong vô vọng. Jonathan.
Cô đứng chôn chân tại chỗ. Nước mắt không ngừng trào ra, lăn dài trên gò má sưng tấy, hòa lẫn với máu tươi mặn chát. Ánh nhìn của cô hướng về phía anh qua lớp kính thủy tinh dày cộp — một ánh nhìn chất chứa sự tủi nhục, đau đớn, xót xa, nhưng lại đong đầy một sự da diết, cầu cứu mãnh liệt. Cô ngây ngốc nhìn anh, tựa như đang nghi ngờ sự hiện diện của anh chỉ là một ảo ảnh hư vô sinh ra từ ảo giác trước lúc cận kề cái chết.