Alice rùng mình. Bóng ma tâm lý quá khứ chực chờ bóp nghẹt lấy dũng khí vừa mới nhen nhóm của cô. Hắn vẫn luôn là kẻ như vậy. Quen thói đoạt lấy mọi thứ bằng sự tàn nhẫn và quyền lực.
Nhưng lần này, cô vung tay lên.
"Bốp!"
Alice hất mạnh tay hắn ra khỏi cằm mình. Lực hất dứt khoát đến mức cổ tay cô đau rát, nhưng cô mặc kệ.
"Tôi không phải là đồ vật của anh! Càng không phải là thứ đồ chơi rách nát để anh thích thì giẫm đạp, thích thì tìm về!"
Giọng cô vang lên lanh lảnh trong đêm vắng, đong đầy sự phẫn nộ uất ức bị dồn nén suốt bảy năm ròng rã. Lồng ngực cô phập phồng kịch liệt.
Darius bị hất tay ra, nhưng hắn không hề nổi điên. Ngược lại, khóe môi hắn từ từ cong lên một đường tà mị, ánh mắt lóe lên sự hứng thú tột độ như một gã thợ săn vừa phát hiện ra con mồi của mình bỗng dưng mọc thêm nanh vuốt.
"Ồ, thú vị đấy. Tôi bắt đầu thích sự bướng bỉnh của em bây giờ rồi. Trông em phản kháng như một con mèo nhỏ giơ vuốt ấy… quyến rũ hơn cái dáng vẻ cúi đầu rụt rè ngày xưa nhiều."
Ngón tay hắn lả lướt vuốt dọc từ cằm xuống sống cổ cô, một cái chạm lạnh lẽo nọc độc khiến Alice kinh hãi co rụt người lại.
"Nhưng dù em có giơ móng vuốt cỡ nào đi chăng nữa… em vẫn mãi mãi là 'Alice mít ướt' của riêng tôi thôi."
Hai chữ *"của tôi "* thốt ra nhẹ bẫng. Nhưng lại nặng tựa ngàn cân, sặc mùi chiếm hữu vặn vẹo bệnh hoạn.
"Đừng có gọi tôi bằng cái tên kinh tởm đó!" Alice hét lên, lùi hẳn sang một bên để thoát khỏi vòng kìm kẹp của hắn. "Tôi không còn là con nhóc yếu đuối cho anh tùy ý chà đạp như ngày xưa nữa!"
Ánh mắt Darius lập tức tối sầm lại. Vẻ cợt nhả trên mặt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo, âm hiểm của một kẻ đang nắm trong tay con bài chí mạng.
"Ồ, mạnh mẽ thật đấy."
Giọng hắn trầm xuống, nhịp điệu kéo lê từng chữ một cách đầy đe dọa. Không khí quanh họ như đặc quánh lại. Gió đêm lùa qua hàng rào sắt rỉ sét, phát ra những tiếng “kẽo kẹt” khô khốc, rợn tóc gáy.
"Nhưng mà này, Alice bướng bỉnh…" Hắn khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười quỷ quyệt. "Gia đình em dạo này đang gặp khó khăn nhỉ? Mẹ em lại còn vừa mới đổ bệnh nằm viện nữa cơ… Chà chà, tình cảnh bi đát thật đấy. Nhưng tình cảm là tình cảm, vay nợ thì vẫn phải trả sòng phẳng chứ nhỉ?"
Alice đứng sững lại như trời trồng.
Trái tim cô nảy lên một nhịp hụt hẫng, lồng ngực đau nhói như bị ai đó dùng búa tạ giáng xuống. Hai tai cô ù đi, máu dồn lên não lùng bùng.
"Anh… anh đang nói cái gì?"
Giọng cô khô khốc, run rẩy, dù đã cố gắng gồng mình nhưng vẫn không giấu nổi sự chấn động kinh hoàng.
Darius khoanh tay trước ngực, nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt sắc như dao bầu.
"Em không biết sao? Hay là bà mẹ kính yêu của mày cố tình giấu? Bố em , cái lão già cờ bạc tệ bạc đó — trước khi cuốn gói bỏ trốn đã từng vay của gia đình tôi một khoản nợ khổng lồ đấy."
Một luồng khí lạnh buốt dọc từ gót chân chạy thẳng lên sống lưng Alice.
Trong khoảnh khắc ấy, đại não cô hoàn toàn trắng xóa.
"Anh nói bậy bạ cái gì thế? Khoản vay nào chứ?!"
Darius nhếch mép cười khẩy. Hắn thong thả thò tay vào túi áo khoác dạ đắt tiền, rút ra một tờ giấy được bọc cẩn thận trong lớp vỏ nhựa mỏng.
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, những dòng chữ in sắc nét, con dấu đỏ chót và những dấu vân tay điểm chỉ hiện lên chói mắt, đỏ tươi như một vết máu khô vấy bẩn lên cuộc đời cô.
"Đây là giấy tờ vay nợ, có đầy đủ chữ ký và điểm chỉ của nguời đàn ông bỏ trốn đó. Theo luật, vợ ông ta tức là mẹ của em đấy , sẽ là người thừa kế khoản nợ này. Nhưng khổ nỗi, bà ấy giờ già yếu, nay ốm mai đau nằm liệt giường thế kia… thì đương nhiên, 'cục nợ' này sẽ danh chính ngôn thuận rơi thẳng xuống đầu em rồi, Alice à."
Từng chữ hắn thốt ra, rơi xuống nhẹ nhàng, nhưng lại nặng nề nghiền nát tâm trí cô.
Alice cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang sụt lở.
Cô giật phăng tờ giấy từ tay hắn. Mắt mở trừng trừng lướt nhanh qua từng dòng chữ in cứng nhắc, vô cảm. Và khi ánh mắt cô chạm đến con số dài ngoằng nằm ở cuối trang giấy… tim cô như bị ai bóp nghẹt đến ngưng thở.
Số tiền đó…
Quá lớn.
Lớn đến mức vượt ngoài trí tưởng tượng của một người làm công ăn lương như cô. Lớn đến mức khiến dạ dày cô quặn thắt lại vì hoảng loạn.
Hơi thở Alice trở nên gấp gáp, đứt quãng.
Cha cô.
Người đàn ông cờ bạc rượu chè đã nhẫn tâm vứt bỏ hai mẹ con cô đi biệt xứ từ khi cô còn chưa đầy năm. Người đàn ông đã để lại cho mẹ cô cả một đời thanh xuân tàn tạ, chật vật nuôi cô khôn lớn giữa những lời đàm tiếu cay nghiệt của miệng đời.
Và bây giờ… ông ta lại tiếp tục giáng xuống đầu cô một bản án tử hình mang tên "nợ nần" sao?
Alice run rẩy kịch liệt, những ngón tay nhỏ bé siết chặt mép giấy đến nhàu nát.
Toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi mà cô chắt bóp đi làm thêm suốt mấy năm qua, may ra chỉ đủ trả được một phần ba số nợ gốc… vậy còn phần còn lại? Cô lấy đâu ra tiền để trả cho chúng?
Hắn có cho cô thời gian để gom góp không?
Hay… đây ngay từ đầu vốn dĩ đã là một cái bẫy hoàn hảo do chính hắn giăng ra, chỉ chờ đợi ngày cô bước chân vào tròng?
----
Darius đứng khoanh tay, đôi mắt hổ phách sắc lẹm như chim ưng đang nhàn nhã quan sát từng thay đổi nhỏ nhất trên gương mặt Alice.
Hắn nhìn thấy rõ sự hoảng loạn, bàng hoàng lóe lên trong đáy mắt cô, nhìn thấy bả vai nhỏ bé kia đang run lên bần bật. Và một thứ cảm giác thỏa mãn méo mó, bệnh hoạn từ từ dâng lên, bành trướng trong lồng ngực hắn.
Không hẳn là vui vẻ.
Cũng không hoàn toàn là sự hả hê tàn độc.
Mà là một thứ khoái cảm đen tối, râm ran chạy dọc sống lưng khi nhận ra: Cô vẫn sợ hãi hắn. Cô không thể nào dùng thái độ thờ ơ, dửng dưng để đối phó với hắn.
Sự tồn tại của hắn, vĩnh viễn là một cái dằm cắm sâu vào da thịt cô.
Alice ngẩng phắt lên, đôi mắt đã đỏ hoe ngập nước. Nỗi sợ hãi bản năng vẫn còn sờ sờ ở đó, nhưng ẩn sâu bên dưới lớp sương mù ấy, là một tia lửa giận dữ đang âm ỉ cháy.
"Anh rốt cuộc muốn gì ở tôi?"
Cô hỏi thẳng.
Không vòng vo. Trực diện và quyết liệt.
Darius hơi khựng lại một nhịp. Sự quật cường bất ngờ này của cô khiến khóe môi hắn từ từ cong lên thành một nụ cười tán thưởng đầy nguy hiểm.
"Muốn gì ư? Thôi nào, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt phòng bị như thế," Hắn chậm rãi cất bước, chất giọng trầm thấp, lạnh lẽo vang lên trong đêm. "Tôi chỉ đang làm đúng bổn phận của một chủ nợ, đến nhắc nhở con nợ về trách nhiệm của mình thôi mà."
Hắn bước lại gần cô hơn một chút. Mùi khói thuốc lá quyện lẫn hương nước hoa đắt tiền phả ra, ngang ngược bức bách bầu không khí xung quanh cô.
"Nhưng em biết đấy, nể tình chúng ta là bạn học cũ... tôi hoàn toàn có thể du di cho em thêm chút thời gian. Thậm chí… tôi có thể rộng lượng xóa luôn một phần khoản nợ khổng lồ kia."
Hắn khẽ cúi người xuống, chống một tay lên bức tường gạch ngay cạnh đầu cô, ép ánh mắt mình ngang tầm với ánh mắt đang chực trào nước của cô.
"Nhưng ở đời không ai cho không ai cái gì cả. Đổi lại... em phải ngoan ngoãn nghe lời tôi."
Lồng ngực Alice lập tức thắt lại. Cổ họng cô nghẹn ứ, nghẹn ngào thốt ra từng chữ đứt quãng:
"Nghe lời… là thế nào?"
Darius không trả lời ngay. Hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài thong thả gỡ tờ giấy nợ khỏi bàn tay đang run rẩy của cô, cẩn thận vuốt lại nếp gấp rồi cất gọn vào túi áo ngực — hệt như một gã bạc bịp đang cất đi quân át chủ bài chí mạng của mình.
"Ở lại thị trấn này." Hắn gằn từng chữ, rõ ràng và đanh thép. "Cắt đứt mọi liên lạc, không bao giờ được quay về thành phố làm việc nữa. Từ nay về sau, em chỉ được phép làm việc cho tôi."
Alice sững sờ. Đôi mắt mở to trân trân nhìn hắn như không dám tin vào tai mình.
Hắn đứng thẳng người dậy, hai tay đút lại vào túi quần, giọng điệu đều đều nhưng ánh mắt lại tối sầm lại, sâu thẳm và đầy rắp tâm chiếm đoạt:
"Gia tộc tôi đang mở rộng chuỗi cửa hàng tiện lợi và siêu thị trên khắp thị trấn này. Tôi đang cần một người quản lý cửa hàng mới. Em có học thức, lại vô cùng chăm chỉ. Rất thích hợp."
Hắn dừng lại một nhịp, khóe môi nhếch lên một đường cong tà mị.
"Và điều quan trọng nhất…" Hắn khẽ nghiêng đầu, sườn mặt góc cạnh lấp lánh dưới ánh đèn đường, "...Em bắt buộc phải sống trong tầm mắt của tôi. Từng giây, từng phút."
Câu nói ấy không còn là sự che giấu vòng vo.
Cũng không mang nửa điểm cợt nhả.
Đó là một lời tuyên án. Một mệnh lệnh độc đoán không cho phép chối từ.
Alice cảm thấy trống ngực mình đánh thình thịch, liên hồi như muốn vỡ tung.
Thì ra là vậy.
Hắn hoàn toàn không cần tiền.
Thứ hắn cần là quyền kiểm soát tuyệt đối.
Hắn mượn tờ giấy nợ dơ bẩn này để tạo ra một sợi dây xích vô hình, quấn chặt lấy cổ cô, trói buộc cô ở lại nơi này. Hắn cần một lý do hợp pháp để danh chính ngôn thuận giam cầm cô trong thế giới bạo chúa của hắn.
"Anh... anh đang dùng món nợ vô lý đó để bức ép tôi?" Cô cất giọng, âm điệu run rẩy liên hồi.
Darius không hề phủ nhận.
Hắn chỉ khẽ nhún vai, mỉm cười nhạt nhẽo.
"Luật chơi rất công bằng, Alice. Em hoàn toàn có quyền lựa chọn."
Hắn giơ một ngón tay lên: "Một, trả đứt toàn bộ số tiền gốc lẫn lãi trong một lần duy nhất."
Rồi hắn giơ thêm ngón thứ hai: "Hoặc hai, ngoan ngoãn chấp nhận điều kiện của tôi."
Hắn quay người, thong thả bước vài bước ra phía cổng sắt hoen rỉ, rồi đột ngột dừng lại.
"Tôi là một người rất kiên nhẫn, tôi không vội đâu, Alice. Nhưng... đội ngũ luật sư và ngân hàng của gia đình tôi thì không có được sự bao dung đó đâu."
Hắn quay đầu lại nhìn cô qua vai. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, đôi mắt màu hổ phách của hắn lóe lên một tia tàn nhẫn, lạnh lẽo đến thấu xương.
"Em nên dùng cái đầu thông minh của mình mà suy nghĩ cho thật kỹ. Nếu vụ này bị làm căng, đưa ra tòa án giải quyết… với tình trạng sức khỏe mong manh hiện tại, tôi e rằng mẹ em sẽ không chịu nổi cú sốc này đâu."
Một đòn chí mạng. Cắn nát điểm yếu cốt tử nhất của cô.
Alice cảm thấy hai đầu gối mình mềm nhũn, suýt chút nữa đã quỵ ngã.
Hắn đang đánh thẳng vào tử huyệt của cô.
Mẹ cô. Gia đình cô. Danh dự cả một đời chắt bóp, giữ gìn của mẹ cô ở cái thị trấn nhỏ bé, đầy rẫy những lời đàm tiếu ác ý này.
Darius đẩy nhẹ cánh cổng sắt. Tiếng bản lề khô dầu kêu lên những tiếng *“ken két”* rợn người giữa màn đêm tĩnh mịch.
"Tôi sẽ cho em ba ngày để suy nghĩ và đưa ra câu trả lời."
Hắn nói, chất giọng điềm nhiên, dửng dưng hệt như vừa chốt xong một bản hợp đồng làm ăn thương mại bình thường.
"Đừng làm tôi phải thất vọng nhé, Alice bé ngoan."
Cánh cổng đóng sầm lại.
Tiếng gót giày da của hắn vang lên đều đặn, xa dần, nhạt dần, rồi cuối cùng bị bóng tối đặc quánh của con hẻm nhỏ nuốt chửng hoàn toàn.
Khi âm thanh ấy triệt để biến mất, khoảng sân trước nhà bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Alice trượt dài theo bức tường, ngồi bệt xuống nền xi măng lạnh ngắt.
Cơ thể cô run lên bần bật, hai hàm răng đánh bò cạp vào nhau. Không phải vì lạnh. Đêm thu hôm nay thực ra gió rất dịu nhẹ. Không khí còn vương vấn hơi ấm của đất ẩm sau vườn và hương hoa dại thoang thoảng bay trong gió.
Vậy mà cô lại cảm thấy rét buốt đến tận tâm can.
Nước mắt cuối cùng cũng tràn ra khỏi khóe mi. Ban đầu chỉ là một giọt, lặng lẽ lăn dài xuống gò má tái nhợt, nóng hổi. Rồi giọt thứ hai, thứ ba thi nhau tuôn trào không cách nào kìm nén. Những giọt nước mắt mặn chát rơi lã chã xuống mu bàn tay đang siết chặt trước ngực, ướt đẫm cả mảng áo mỏng.
Cô vòng tay ôm chặt lấy chính mình.
Hai cánh tay gầy guộc siết chặt quanh thân thể như thể đang tuyệt vọng cố giữ cho bản thân không bị vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Lưng cô áp sát vào bức tường gạch lạnh lẽo, lớp xi măng thô ráp cọ xát vào da thịt đau rát, tàn nhẫn nhắc nhở cô rằng: Tất cả những gì vừa diễn ra không phải là một cơn ác mộng.
Nó là hiện thực. Một hiện thực đẫm máu.
Trong đầu cô, những lời đe dọa của Darius cứ lặp đi lặp lại không ngừng, tựa như một cuốn băng rè bị mắc kẹt:
"...Gia đình em dạo này đang gặp khó khăn nhỉ? Mẹ em lại còn vừa mới đổ bệnh nằm viện nữa cơ… Nhưng vay nợ thì vẫn phải trả sòng phẳng chứ?"
"...Lão già bỏ trốn đó vay, bây giờ người có trách nhiệm trả nợ là mẹ em đấy. Nhưng bà ấy ốm yếu thế kia, thì cục nợ này đương nhiên rơi vào tay em rồi."
"...Trả hết tiền trong một lần. Hoặc chấp nhận điều kiện của tôi."
Từng câu, từng chữ hóa thành những sợi dây thừng vô hình thòng lọng siết chặt quanh cổ, bóp nghẹt đường thở của cô.
Cha cô.
Người đàn ông cờ bạc, tệ bạc ấy đã cuốn gói bỏ đi từ khi cô còn quá nhỏ, nhỏ đến mức trong ký ức của cô gần như không còn lưu lại bất kỳ đường nét nào về khuôn mặt ông ta.
Nhưng cái bóng đen nghiệt ngã mà ông ta để lại thì chưa bao giờ thực sự tan biến. Nó chỉ tạm thời nằm im lìm dưới đáy vực, chực chờ cơ hội trồi lên mặt nước để kéo tuột cuộc đời cô và mẹ xuống bùn lầy.
Alice hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực đau nhói.
Mùi của màn đêm tràn vào buồng phổi — mùi lá cây ải mục, mùi khói bếp củi từ nhà hàng xóm bay sang, mùi ẩm mốc quen thuộc của thị trấn nhỏ.
Tất cả những thứ từng thân thuộc, từng là nơi chốn bình yên che chở cho cô... giờ đây dưới bàn tay của Darius, lại biến thành một chiếc lồng giam bằng sắt kiên cố nhất.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn tột cùng ấy, hình ảnh của Jonathan bỗng nhiên xẹt qua tâm trí cô, rõ nét đến mức khiến cô bật khóc thành tiếng.
Cô nhớ ánh mắt xanh thẳm dịu dàng của anh khi nhìn cô.
Nhớ nụ cười mỉm ấm áp của anh dưới ánh đèn vàng của quầy pha chế Bunny Brew.
Nhớ cái ôm vững chãi, siết chặt lấy cô trong đêm mưa, cùng chất giọng trầm khàn mang theo lời thề độc văng vẳng bên tai:
"Anh thề với sinh mệnh của mình, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra thêm một lần nào nữa..."
Tim Alice quặn thắt, đứt từng khúc ruột.
Cô điên cuồng muốn chạy trốn khỏi đây. Muốn bắt ngay chuyến tàu đêm quay lại thủ đô, chạy ào vào cửa hàng ngập tràn mùi cà phê quen thuộc, nghe tiếng chuông gió leng keng chào đón. Muốn được nhìn thấy anh đứng sau quầy bar, mái tóc bạch kim lấp lánh phản chiếu ánh đèn, mỉm cười dịu dàng dang tay ôm cô vào lòng.
Nhưng giờ đây, cô đã bị kẹt lại.
Bị trói chặt tay chân bởi một món nợ khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
Bị đe dọa, giam cầm bởi bóng ma ác quỷ mà cô đã dùng cả tuổi thơ để khiếp sợ.
Ý nghĩ về mẹ khiến toàn thân cô run lên một lần nữa.
Hình ảnh người phụ nữ khắc khổ, gầy gò nằm mê man trên giường bệnh, mùi thuốc sát trùng nồng nặc vây quanh, tiếng máy đo nhịp tim kêu "tít… tít…" đều đều mỏng manh.
Nếu Darius thật sự dùng thế lực của gia tộc hắn đưa chuyện này ra tòa… Nếu mẹ cô biết được số tiền nợ khổng lồ ấy… áp lực dư luận và sự tuyệt vọng chắc chắn sẽ giết chết bà trước khi bệnh tật kịp làm điều đó.
Alice siết chặt hai bàn tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Cơn đau nhói truyền đến não bộ giúp cô níu giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.
Cô tuyệt đối không thể để mẹ biết chuyện này.
Không thể để đôi vai gầy guộc của bà gánh thêm bất kỳ áp lực nào nữa.
Nhưng cô cũng không thể ngoan ngoãn chui đầu vào rọ, để Darius thao túng, giật dây mình như một con búp bê rách nát.
Trong lòng cô cuộn trào một mớ cảm xúc hỗn độn — sợ hãi, phẫn nộ, uất ức và bất lực. Và bị chôn vùi sâu dưới đáy của mọi cảm xúc ấy, là một nỗi tủi thân tủi phận âm ỉ, rỉ máu.
Tại sao lại luôn là cô?
Tại sao ông trời luôn bất công với cô như vậy?
Tại sao mỗi lần cô trầy da tróc vảy vừa với tay chạm được vào một tia sáng hạnh phúc nhỏ nhoi, thì bóng tối của quá khứ lại nhẫn tâm vươn tay kéo tuột cô chìm lại xuống đáy vực?
Alice ngẩng đầu lên, đôi mắt nhòe lệ ngước nhìn bầu trời đêm.
Những đám mây đen xám xịt lững lờ trôi, che khuất một nửa vầng trăng khuyết. Ánh sáng bàng bạc nhợt nhạt hắt xuống vạn vật, khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo, lạnh lẽo đến gai người.
Cô đưa mu bàn tay thô bạo lau đi những giọt nước mắt trên mặt, hít thêm một hơi thật sâu.
-Jonathan...
Nếu anh biết được chuyện này, anh sẽ làm gì?
Anh chắc chắn sẽ nổi điên lên.
Sẽ phát cuồng muốn bảo vệ cô.
Anh có thể sẽ bất chấp tất cả, lái xe lao thẳng đến đây ngay trong đêm, trực diện sống mái với Darius không một chút do dự.
Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó thôi, tim Alice đã nhói lên quặn thắt.
Cô không muốn.
Tuyệt đối không muốn vì sự yếu kém, đen đủi của bản thân mà kéo người đàn ông rực rỡ, kiêu hãnh như Jonathan lún sâu vào vũng bùn lầy nhơ nhuốc này. Anh đã vì cô mà chịu đựng quá nhiều sự thay đổi và dằn vặt rồi.
Cô cắn chặt môi dưới, nếm được cả vị máu tanh nồng nơi đầu lưỡi.
Cô phải tự mình giải quyết mớ bòng bong này.
Nhưng bằng cách nào đây?
Bán mạng đi làm để trả hết số nợ khổng lồ đó trong một lần? Hoàn toàn là chuyện không tưởng.
Vậy... chấp nhận cúi đầu làm nô lệ, thỏa mãn điều kiện của hắn?
Ở lại cái thị trấn tù túng này, làm tay sai cho hắn, sống nơm nớp lo sợ dưới tầm mắt giám sát bệnh hoạn của hắn mỗi ngày?
Chỉ mới nghĩ đến viễn cảnh đó, dạ dày Alice đã quặn lên một trận buồn nôn dữ dội.
Alice gượng gạo bám tay vào tường đứng lên, bước những bước chân nặng nề, lảo đảo vào trong sân. Tiếng đế giày cọ xát xuống nền gạch vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch. Cô đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ, tiếng bản lề *kẽo kẹt* vang lên, ánh đèn vàng ấm áp từ phòng khách hắt ra đón lấy thân ảnh tiều tụy của cô.
Trong căn buồng phía trong, mẹ cô đang nằm trên giường, nhịp thở đều đặn, mệt nhọc chìm trong giấc ngủ say.
Alice đứng thẫn thờ ngoài cửa phòng mẹ rất lâu. Bàn tay nhỏ bé đặt hờ lên cánh cửa gỗ khép dở, ánh mắt tràn ngập sự xót xa và kiên định.
Cô không được phép sụp đổ.
Dù đang bị đẩy vào chân tường, mắc kẹt trong cơn ác mộng tàn khốc nhất của quá khứ, dù con đường phía trước đen đặc không thấy một tia sáng nào — cô vẫn phải nghiến răng mà đứng vững.