Hành trình di chuyển từ thung lũng Sương Mù nguyên sơ về thủ đô Zotopia sầm uất kéo dài gần trọn một ngày đường. Nhưng đối với Eliot và Lyra, đó không phải là một chuyến đi mệt mỏi, mà là một cuộc viễn chinh kỳ thú mở ra một chân trời hoàn toàn mới lạ.
Chiếc SUV bọc thép màu đen tuyền lướt êm ru trên những dải đường cao tốc rải nhựa phẳng lỳ — một khái niệm hoàn toàn vô danh đối với tâm trí của hai đứa trẻ. Ở thị trấn Sương Mù, đường đi chỉ là những vệt đất nện xen lẫn sỏi đá gồ ghề; mỗi lần có xe ngựa lộc cộc đi qua là bụi cuốn lên mù mịt như sương mù. Còn ở đây, mặt đường đen bóng trải dài tít tắp đến tận chân trời, chia cắt bởi những vạch sơn phản quang trắng muốt chạy vùn vụt dưới bánh xe. Mùi nhựa đường mới và mùi da thuộc từ nội thất xe hòa quyện, tạo nên một thứ hương vị xa lạ nhưng đầy kích thích.
Lyra quỳ hẳn lên đệm da, dán tịt cái mũi nhỏ xíu vào lớp kính chống đạn màu trà, đôi mắt đen láy mở to hết cỡ, không ngừng chớp chớp. Con bé cảm nhận được sự rung động nhè nhẹ của động cơ, êm ái như một bài hát ru.
"Ba ơi! Cái gì khổng lồ mà làm cho mặt đất có màu đen thui thế ạ?"
"Đó là nhựa đường, công chúa nhỏ ạ. Người ta đun chảy và trải nó lên mặt đất để xe cộ chạy êm ái hơn." Jonathan ngồi bên cạnh, vòng tay che chở cho con bé, kiên nhẫn đáp. Giọng anh trầm ấm, vang lên giữa tiếng máy xe rì rầm.
"Nhựa đường là cái gì ạ?"
"Nó là một hỗn hợp vật liệu đặc biệt, được chưng cất từ dầu mỏ sâu dưới lòng đất. Con ngồi nãy giờ có thấy xe chạy êm ru, không bị xóc nảy chút nào không?"
Lyra nhún nhún cái mông nhỏ trên lớp đệm da êm ái, cảm nhận sự mượt mà không chút rung lắc, rồi gật đầu cái rụp đầy khoái chí. "Đúng thật ạ! Êm re hệt như con đang ngồi trên cái đệm bông gòn của bà ngoại luôn!"
Eliot ngồi ở hàng ghế đối diện thì điềm tĩnh hơn, nhưng dưới đáy mắt xanh thẳm di truyền từ cha, cậu nhóc cũng không thể giấu nổi sự tò mò sục sôi. Thằng bé chỉ ngón tay nhỏ nhắn ra ngoài cửa sổ, nơi những cột đèn cao áp vùn vụt lùi lại phía sau. Ánh nắng chiều phản chiếu qua lớp kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh.
"Ba ơi, mấy cái cột sắt cao nghều đó để làm gì ạ?"
"Để treo đèn đó con trai. Buổi tối, khi mặt trời lặn, những cái bóng đèn khổng lồ trên đỉnh cột sẽ tự động bật sáng, soi rõ cả con đường dài hàng trăm cây số."
"Tự động bật sáng luôn ạ? Không cần có người cầm đuốc trèo lên châm lửa sao?" Eliot tròn mắt ngạc nhiên, giọng đầy hoài nghi.
"Không cần đâu con. Nó hoạt động bằng điện." Jonathan nhẹ nhàng giải thích, mắt anh lấp lánh niềm vui khi thấy con trai say mê khám phá.
"Điện là một loại phép thuật hả ba?"
Jonathan bật cười sảng khoái, ánh mắt anh lấp lánh một thứ ánh sáng rực rỡ của sự viên mãn. Đây là lần đầu tiên trong suốt quãng đời ba mươi năm, anh được thực sự làm một người cha — được kiên nhẫn giải thích cho giọt máu của mình về cách thế giới vận hành, được đắm chìm trong sự ngây ngô và tiếng cười giòn tan của chúng. Anh từ tốn giải thích từng khái niệm một: từ bóng đèn điện, đến những chiếc xe hơi bóng loáng chạy ngược chiều, và cả những tòa cao ốc chọc trời bằng kính cường lực đang dần hiện ra lờ mờ nơi đường chân trời. Mỗi câu trả lời của anh như một viên gạch xây nên cây cầu nối liền thế giới nhỏ bé của các con với thế giới rộng lớn ngoài kia.
Alice ngồi kề sát bên anh, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Cô lẳng lặng quan sát Jonathan — mái tóc bạch kim chói lóa hơi rối vì tựa vào thành ghế, đôi mắt lục bảo tràn ngập sự cưng chiều và nhẫn nại. Hình ảnh ấy khiến lồng ngực cô ấm sực lên một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô thầm nghĩ, đây chính là khoảnh khắc mà cô từng ước ao trong những đêm cô độc ở thung lũng: được thấy anh làm cha, được thấy anh yêu thương những đứa trẻ của họ.
"Anh có mệt không đấy?" Cô khẽ hích vai anh, trêu chọc, nhưng giọng nói đầy yêu thương. "Phải làm tổng đài viên trả lời mười vạn câu hỏi vì sao của hai đứa nhóc tỳ từ sáng đến giờ."
"Mệt gì chứ? Anh đã phải trả giá bằng ba năm chờ đợi để được nghe những câu hỏi này đấy." Anh siết chặt tay cô, nghiêng đầu thì thầm. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, như một lời hứa. "Được nghe con gọi 'Ba ơi', được nói cho chúng biết thế giới ngoài kia rộng lớn thế nào... đó là giấc mơ xa xỉ nhất mà anh từng ao ước." Giọng anh nghẹn lại ở cuối câu, và Alice cảm nhận được những cảm xúc dâng trào trong lồng ngực anh.
Ở băng ghế cuối, bà Maria đang ôm Lyra — con bé đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật sau khi cạn kiệt năng lượng vì quá tò mò. Eliot cũng bắt đầu lim dim, cái đầu nhỏ nặng trịch tựa hẳn vào vai bà ngoại. Bà Maria ngước mắt nhìn bóng lưng của con gái và con rể, khóe môi già nua khẽ vẽ lên một nụ cười hàm tiếu. Một nụ cười xoa dịu đi mọi muộn phiền của một người mẹ đã dành nửa đời người để cầu nguyện cho hạnh phúc của con cái. Bà lặng lẽ lau khóe mắt cay cay, mùi hương bột mì quen thuộc trên tà áo bà như một lời nhắn nhủ về những tháng năm nhọc nhằn đã qua.
Ngồi ở ghế lái phía trước, trợ lý Lee tập trung vần vô lăng trong im lặng tuyệt đối. Thi thoảng, qua kính chiếu hậu, hắn bắt gặp khung cảnh gia đình bốn người ấm áp tột cùng. Hắn nhìn Jonathan — vị tổng tài lãnh huyết, từng lạnh lùng ký lệnh thâu tóm hàng loạt tập đoàn đối thủ mà mắt không chớp — giờ đây lại đang ngẩn ngơ cười tủm tỉm vì một câu hỏi ngây ngô của con nít. Hắn thầm lắc đầu, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả, nhưng cũng kèm theo một nỗi chua xót cho thân phận "cẩu độc thân" của mình.
Lee thực tâm mừng cho sếp mình. Rất mừng là đằng khác. Nhưng... Trời đất quỷ thần ơi, tôi vẫn còn là một cẩu độc thân ba mươi tuổi đầu chưa một mảnh tình vắt vai đấy nhé. Làm ơn bớt phát cẩu lương ngập ngụa cái xe này lại được không? Hắn thầm gào thét trong lòng, rồi khẽ thở dài thườn thượt, tiếp tục giẫm chân ga.