Chương 191: Ngụy trang

Sau sự việc bị chặn đường bên bờ suối hôm ấy, nhịp sống của ba mẹ con Elinor ở thị trấn "Sương Mù" dường như đã khôi phục lại vẻ êm đềm vốn có. Nhưng, không khí trong thị trấn thì đã âm thầm thay đổi – ít nhất là đối với riêng nàng. Những lời xì xào, bàn tán về "con chuột lang đơn thân yếu nhớt dám rút dao chĩa vào mặt lũ thú nhân lưu manh" lan đi nhanh hơn cả gió mùa thu. Có những người nhìn nàng bằng ánh mắt ái ngại, có kẻ lại tặc lưỡi khâm phục, và dĩ nhiên, cũng không thiếu những ánh nhìn tò mò, soi mói đâm chọc sau lưng. Nhưng Elinor hoàn toàn phớt lờ tất cả. Suốt ba năm lăn lộn ở đây, nàng đã sớm chai sạn với việc trở thành đề tài đàm tiếu trong những lúc rảnh rỗi của thiên hạ. Điều duy nhất có ý nghĩa đối với nàng lúc này, là sự an toàn của hai đứa trẻ và làm sao để giữ cho tổ ấm nhỏ bé này không bị bất cứ kẻ nào đạp đổ. Nàng đã học được rằng sự bình yên thực sự không đến từ việc được mọi người yêu mến, mà đến từ khả năng bảo vệ những gì mình yêu thương. Sáng hôm ấy, nắng thu vàng như rót mật trải dài trên con đường mòn lát đá cuội dẫn ra bờ suối phía Tây. Những tia nắng len qua kẽ lá, vẽ lên mặt đất những đốm sáng lung linh, nhảy múa theo từng cơn gió. Elinor xách giỏ mây, dắt hai đứa nhỏ đi nhặt hạt dẻ – một thói quen cuối thu giản dị mà cả ba mẹ con đều vô cùng háo hức. Mùi lá khô ngai ngái, mùi đất ẩm và mùi nhựa cây thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bản hòa tấu hương thơm của riêng khu rừng. Eliot lăng xăng chạy lên phía trước, chiếc giỏ tre nhỏ nhắn đeo sau lưng đập lóc cóc theo từng nhịp chân sáo. Đôi tai thỏ dài trên đỉnh đầu thằng bé dựng đứng lên đầy kiêu hãnh, thỉnh thoảng lại giật giật, rung lên mỗi khi có tiếng chim kêu lảnh lót hay tiếng lá khô xào xạc dẫm nát dưới gót giày. Còn Lyra thì ngoan ngoãn dùng bàn tay bé xíu nắm chặt lấy tay mẹ, đôi mắt chuột lang tròn xoe đen láy liên tục đảo quanh, lùng sục tìm kiếm những chùm hạt dẻ nâu bóng nấp dưới lớp lá phong rụng. – Mẹ ơi! Mẹ nhìn kìa, con thấy có một cái tổ chim trên kia kìa! – Eliot phấn khích reo lên, chỉ tay về phía chạc ba của một cây sồi cao vút. – Suỵt, nhỏ tiếng thôi con. Đừng làm chim mẹ hoảng sợ nhé. – Elinor mỉm cười dịu dàng, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu. Lyra cũng bắt chước mẹ, đưa ngón tay mũm mĩm lên miệng xuýt xoa: – Suỵt... mấy bạn chim non đang ngủ trưa đó anh hai. Khoảnh khắc bình dị ấy khiến trái tim Elinor như tan chảy thành nước. Giữa chốn thâm sơn cùng cốc này, chỉ cần những khoảnh khắc trong trẻo như thế này thôi, mọi muộn phiền mưu sinh, mọi lo âu thấp thỏm về đám dã thú rình rập ngoài kia... dường như đều bị cuốn trôi đi mất. Chỉ còn lại ánh nắng vàng ươm, tiếng gió reo ca, mùi lá khô ngai ngái và tiếng cười giòn tan của trẻ thơ. Thế nhưng, sự bình yên ấy lại chẳng thể kéo dài trọn vẹn. Khi ba mẹ con vừa vòng qua khúc cua mọc san sát những gốc dẻ cổ thụ, một bóng người cao lớn đã đứng sừng sững ở đó tự lúc nào. Là Malachi – gã sói đồng cỏ với bộ lông nâu vàng xơ xác và đôi mắt xanh lục luôn phát ra thứ ánh sáng dâm tà đặc trưng. Hắn mặc một chiếc áo khoác da sờn cũ, hai tay đút hờ vào túi quần, lười biếng đứng tựa lưng vào thân cây dẻ, bộ dạng nhàn nhã như thể đã mai phục ở đây từ rất lâu rồi. Mùi da thú ngai ngái và mùi nước hoa rẻ tiền quen thuộc của hắn thoang thoảng trong gió, khiến Elinor lập tức cảnh giác. Trên môi hắn, vẫn treo nụ cười nửa miệng cợt nhả — thứ nụ cười mà Elinor chỉ nhìn thôi đã thấy dạ dày cuộn lên chán ghét. – Chào buổi sáng, Elinor xinh đẹp. Thật là trùng hợp quá, tôi cũng vừa hay đang đi nhặt hạt dẻ đây. Hắn cất giọng, thanh âm trầm đục cố tình kéo dài lơi lả đầy tự mãn. Elinor lập tức dừng bước. Bàn tay nàng theo bản năng siết chặt lấy tay bé Lyra, kéo con lùi lại nửa bước. Trên đời này làm gì có sự trùng hợp lố bịch đến thế? Nàng có thể cảm nhận rõ rệt sự nguy hiểm tiềm tàng trong cái cách hắn nhìn mình, như một con sói đang thong thả thưởng thức con mồi. – Chào anh Malachi. Hình như dạo này, sự trùng hợp của anh hơi bị nhiều thì phải. Tôi đi đến đâu cũng thấy anh xuất hiện. Elinor lạnh nhạt đáp trả, ánh mắt không hề dao động. Malachi bật cười. Tiếng cười the thé, khô khốc vang lên làm xao động cả khu rừng tĩnh mịch: – Có lẽ là do dạo này tôi rất thích tắm nắng. Mà lạ thay, ánh nắng lại cứ luôn ưu ái chạy theo chân cô đấy, Elinor ạ. Nàng lười biếng đáp lời, chỉ khẽ lắc đầu rồi cúi xuống nhặt một chùm hạt dẻ gai góc vừa rụng dưới chân. Đầu ngón tay thô ráp chạm vào lớp vỏ nâu bóng loáng, cảm nhận được cái mát lạnh của những giọt sương mai còn ứ đọng. Mùi đất ẩm nồng nàn và hương gỗ mục của khu rừng già thoang thoảng quấn lấy khứu giác. Nàng chỉ muốn nhanh chóng nhặt đầy giỏ rồi kéo các con về nhà, tuyệt đối không muốn dây dưa thêm một giây nào với gã này nữa. Mỗi một câu chuyện với hắn đều khiến nàng cảm thấy năng lượng của mình bị rút cạn. Nhưng Malachi dường như không có ý định buông tha dễ dàng như vậy. Hắn từ tốn cúi người xuống, nhặt một hạt dẻ lên vân vê xoay tròn trong lòng bàn tay, đôi mắt xanh lục sắc lẹm như radar vẫn dính chặt vào sườn mặt nàng. – Nhưng mà này… Hắn ngập ngừng, cánh mũi nhô cao khẽ phập phồng, hít hít vài cái trong không khí như một con khuyển đang đánh hơi con mồi. – Dạo này cô... có dùng thêm thứ gì mới trên người không đấy? Mùi hương của cô… hôm nay ngửi lạ lắm. Elinor thoáng giật mình, một tia hoảng hốt lướt qua đáy mắt nhưng nàng đã cực kỳ nhanh chóng thu liễm, giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh bất cần. Theo quán tính, ngón tay nàng khẽ chạm vào vùng da sau vành tai — nơi chỉ mới mười lăm phút trước, nàng vừa cẩn thận chấm một giọt tinh dầu ngải cứu pha lẫn chiết xuất phong lữ. Chiếc lọ thủy tinh thần kỳ mà ông Hawthorne đã tặng nàng hôm trước. Sáng nào trước khi bước ra khỏi cổng, nàng cũng không quên chấm một giọt sau tai và xoa nhẹ nơi cổ tay, dùng nó như một chiếc áo tàng hình vô hình. Thứ mùi hăng hắc, ngai ngái của ngải cứu pha với chút thanh mát gắt gao của phong lữ tuy không thể triệt tiêu hoàn toàn mùi hương hormone ngọt ngào, câu nhân tỏa ra từ cơ địa của nàng, nhưng nó lại đóng vai trò như một lớp ngụy trang tuyệt hảo. Nó đủ sức gây nhiễu loạn khứu giác nhạy bén của lũ dã thú, khiến chúng cảm thấy ngứa mũi, khó chịu và tụt hẳn cảm xúc muốn lại gần. Mỗi khi nhớ đến điều này, lòng biết ơn của nàng dành cho ông lão cú mèo lại dâng lên vô hạn. Và quả nhiên, bảo bối của ông Hawthorne đã thực sự phát huy tác dụng. – Tôi chẳng hiểu anh đang nói cái gì cả. – Elinor đứng thẳng dậy, vỗ vỗ bụi đất bám trên váy, chất giọng thản nhiên tĩnh lặng hệt như nước giếng khơi. – Có lẽ dạo này anh bị nghẹt mũi nên ngửi sai rồi đấy. Malachi nhíu chặt đôi lông mày thưa thớt, đưa tay lên vuốt vuốt cằm. Đúng là hôm nay, dù đứng sát sàn sạt nàng như thế này, hắn cũng không còn ngửi thấy cái mùi hương ngọt lịm như sữa ấm pha mật ong từng khiến hắn rạo rực, mất ngủ suốt mấy đêm liền nữa. Thay vào đó là một thứ mùi hăng hắc, the the, xộc thẳng vào mũi y hệt như mùi cỏ dại ngâm lâu ngày bị úng nước ven đường. Nó không đến mức hôi thối, nhưng hoàn toàn dập tắt mọi ham muốn nhục dục trong hắn. – Lạ thật đấy… – Hắn lầm bầm trong họng, rồi khẽ nhún vai, chống chế vớt vát chút liêm sỉ. – Nhưng không sao. Cô vẫn luôn hấp dẫn tôi theo một cách khác cơ mà. Mùi hương thì có thể ngụy trang, nhưng cái ánh mắt gai góc, quật cường kia của cô… chậc, vẫn sắc bén và quyến rũ như dao lam vậy. – Nếu anh đã nhặt xong hạt dẻ rồi thì mời anh đi trước cho. Tôi còn bận để mắt trông hai đứa nhỏ. – Elinor lạnh nhạt chốt hạ, dứt khoát không thèm bố thí cho hắn thêm một ánh nhìn nào nữa. Malachi đứng ngẩn ra đó thêm vài giây, có vẻ như hắn vẫn muốn buông lời trêu ghẹo thêm, nhưng nhận ra cục diện "tụt mood" này chẳng đi đến đâu, hắn đành nuốt cục tức xuống bụng. Hắn cười nhạt một tiếng gượng gạo, tung hạt dẻ trong tay đi rồi quay gót bỏ đi. Tiếng gót giày da lấm bùn nện lộp cộp trên thảm lá khô xa dần, mờ nhạt dần, cho đến khi bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng gió vi vu thổi qua những rặng thông già. Khi bóng lưng của gã sói đã khuất hẳn, Elinor mới thực sự trút ra một hơi thở phào nhẹ nhõm. Nàng thò tay vào túi áo, chạm nhẹ vào chiếc lọ thủy tinh bé xíu lạnh ngắt, trong lòng thầm niệm một ngàn lời cảm tạ gửi đến ông Hawthorne. Nếu không có lớp khiên ngụy trang hoàn hảo này, với cái bản tính dai như đỉa đói của Malachi, chắc chắn hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc và rời đi nhanh chóng như vậy. Nàng tự hỏi, không biết còn bao nhiêu kẻ ngoài kia cũng đang dòm ngó mình như hắn, và liệu tấm khiên này có thể bảo vệ nàng được bao lâu. Lyra ngước khuôn mặt bầu bĩnh lên nhìn mẹ, đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp: – Mẹ ơi, chú sói xấu tính đó có quay lại làm phiền mẹ nữa không ạ? – Không đâu con gái ngoan. Chú ấy chỉ đi ngang qua nhặt lá thôi. – Elinor cúi người, vuốt ve đôi tai chuột lang đang rũ xuống của con gái, giọng điệu vô cùng dịu dàng. Nàng không muốn con mình phải lớn lên trong sợ hãi, dù chỉ là một chút. Eliot đứng bên cạnh thì lại nắm chặt cành củi khô trong tay, đôi tai thỏ dài trên đỉnh đầu vểnh lên thẳng đứng, tư thế vô cùng cảnh giác y hệt một vệ sĩ nhí: – Mẹ đừng sợ! Nếu chú đó còn dám quay lại bắt nạt mẹ, con sẽ dùng thanh kiếm báu này đánh đuổi chú ấy chạy té khói luôn! Elinor bật cười thành tiếng, vòng tay ôm trọn cả hai đứa trẻ vào lòng, siết thật chặt: – Mẹ biết rồi, hiệp sĩ Eliot dũng cảm nhất hệ mặt trời của mẹ. Nhưng bây giờ thì chúng ta mau mau nhặt đầy giỏ hạt dẻ đi nào, chiều nay về mẹ sẽ nướng bánh hạt dẻ hạt đào cho hai đứa ăn ngập miệng nhé! – Dạaaaa!!! – Hai tiếng reo hò đồng thanh trong vắt vang vọng cả khu rừng. Sau màn "đụng độ" không mấy vui vẻ bên bờ suối hôm đó, tần suất xuất hiện của Malachi lởn vởn xung quanh cuộc sống của ba mẹ con Elinor giảm đi rõ rệt. Không hẳn là bản tính trăng hoa của hắn đã bị triệt tiêu, mà rõ ràng, hắn đã bị sự lạnh nhạt, cứng rắn như đá tảng của nàng làm cho nản chí. Thêm vào đó, việc mùi hương kích dục bị đánh tráo thành mùi cỏ dại hăng hắc cũng khiến bản năng dã thú của hắn mất đi sự hưng phấn và khao khát chiếm đoạt. Hắn vốn là kẻ đi săn, và mùi hương kỳ lạ kia đã khiến con mồi trở nên kém hấp dẫn trong mắt hắn. Những lần hắn vô tình đi ngang qua căn nhà gỗ lợp ngói xám của nàng thưa thớt dần. Những cái nhìn đong đưa, lả lơi ở phiên chợ thị trấn cũng biến mất. Thay vào đó, hắn chỉ đứng chống nạnh dựa vào hàng rào gỗ, bâng quơ chào hỏi vài câu xã giao nhạt nhẽo rồi hậm hực bỏ đi. Elinor không dám chắc sự bình yên vá víu này liệu có thể kéo dài được bao lâu, nhưng ít nhất... ở thời điểm hiện tại, nàng đã có thể buông thõng bờ vai căng cứng, hít thở một cách nhẹ nhõm hơn. Lọ tinh dầu ngải cứu của ông Hawthorne đã trở thành vật bất ly thân, là chiếc phao cứu sinh vững chãi nhất bảo vệ nàng khỏi những rắc rối dơ bẩn của cõi đời này. Nàng vẫn tiếp tục chuỗi ngày miệt mài làm việc. Vẫn cần mẫn chăm sóc hai thiên thần nhỏ. Vẫn ngồi đan len trên chiếc ghế xích đu trước mái hiên vào mỗi buổi tối tĩnh mịch, lắng nghe tiếng que đan lách cách đều đặn như tiếng lòng mình. Và vẫn đều đặn kể cho các con nghe những câu chuyện cổ tích về "chú thỏ trắng dũng cảm" vào mỗi buổi trưa đầy nắng. Cuộc sống của ba mẹ con nàng dường như đã ngoan ngoãn quay trở lại đúng với quỹ đạo tĩnh lặng, ấm áp và ngập tràn những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi vốn có. Thế nhưng... có một điều, dẫu cho nàng có dùng bao nhiêu lọ tinh dầu ngải cứu đậm đặc đi chăng nữa, cũng vĩnh viễn không thể nào lấp liếm hay át đi được. Đó là nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy không có mùi, nhưng lại có sức nặng ghê gớm, đè lên trái tim nàng mỗi khi màn đêm buông xuống. Mỗi khi đêm xuống, khi vạn vật chìm vào giấc ngủ say sưa dưới bầu trời đầy sao lấp lánh, mùi ngải cứu hăng hắc trên cổ tay nàng cũng dần bay hơi phai nhạt theo thời gian. Và rồi, thứ mùi hương ngọt ngào tự nhiên tiết ra từ cơ địa của nàng lại len lỏi, bốc lên phảng phất... Và đi cùng với thứ hương thơm ấy, là hình ảnh của người đàn ông đó. Jonathan. Mái tóc bạch kim rực rỡ lấp lánh như ánh trăng. Đôi mắt xanh lam sâu thẳm như đại dương. Và nụ cười thiên sứ mang theo sự sủng nịnh vô hạn... Tất cả lại ào ạt ùa về, cào xé tâm trí nàng, rõ nét, sống động và nhói buốt y hệt như cái ngày nàng quay lưng chạy trốn, chưa từng có một giây phút nào phai nhạt. Nàng vẫn còn nhớ anh. Rất nhớ. Nhớ đến cồn cào ruột gan. Nhớ cái cách anh nhìn nàng, cái cách anh thì thầm vào tai nàng những lời ngọt ngào đến mê muội. Nhớ cả những lần anh vô tình hát vu vơ một giai điệu cũ trong lúc pha cà phê, giọng trầm ấm như nhung. Dù đã ba năm đằng đẵng trôi qua, dù nàng đã lột xác trở nên mạnh mẽ, gai góc và kiên cường hơn gấp vạn lần... thì góc khuất mềm yếu nhất trong trái tim nàng, vẫn chỉ nguyện ý chừa lại một chỗ trống duy nhất cho chàng thỏ trắng đã từng là cả sinh mệnh của nàng. Và tận sâu thẳm trong cõi lòng rách nát ấy, Elinor vẫn luôn ôm ấp một tia hy vọng mong manh. Một ngày nào đó. Sẽ có một ngày nào đó… phép màu sẽ thực sự xuất hiện. Như cánh hoa bồ công anh nàng đã thổi bay trong đêm, mang theo điều ước thầm kín về một cuộc đoàn tụ.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ