Đúng như dự đoán. Ngay khi thời hạn một tháng thử việc vừa kết thúc, Jonathan lập tức yêu cầu phòng nhân sự tiến hành thanh lý hợp đồng và sa thải Olivia ngay trong ngày. Không một lời giải thích. Không có bất kỳ khoản tiền bồi thường lưu luyến nào. Anh đơn giản là muốn tống khứ sự tồn tại dơ bẩn, giả tạo này ra khỏi tầm mắt của mình và Alice càng nhanh càng tốt. Tiếng xé giấy thanh lý hợp đồng vang lên sắc lạnh trong không gian im ắng của phòng nhân sự, như một nhát chém dứt khoát vào sợi dây ràng buộc cuối cùng.
Bị đuổi cổ một cách không thương tiếc trước mặt toàn bộ nhân viên, Olivia mang theo sự nhục nhã ê chề cuốn gói rời đi. Mùi nước hoa hoa hồng ngọt gắt của ả lần cuối cùng vương lại trong không khí Bunny Brew trước khi tan biến sau cánh cửa kính. Thế nhưng, sự đố kỵ và thù hận trong lòng ả ta đã bùng lên đến đỉnh điểm, hóa thành một ngọn lửa độc ác ngút trời, thiêu rụi mọi tàn dư cuối cùng của lý trí.
— Nếu tao đã không có được thứ tao muốn... thì con khốn rách rưới kia cũng đừng hòng chiếm lấy! Ăn không được thì đạp đổ!
Vài ngày sau đó. Jonathan đột nhiên nhận được một tin nhắn nặc danh gửi kèm hình ảnh chụp Alice đang bị trói gục trong một nhà kho bỏ hoang. Bức ảnh chụp trong ánh sáng mờ tối, nhưng đủ để anh nhận ra mái tóc hạt dẻ và dáng người nhỏ bé quen thuộc của cô. Kèm theo đó là cuộc gọi đầy thách thức của Olivia, giọng ả the thé, điên cuồng vang lên trong ống nghe: "Tôi đã chán sống rồi, Jon à. Tôi đang giữ Alice ở khách sạn C. Tôi sẽ kéo con chuột lang yêu dấu của anh chết chung với tôi. Đến đây ngay, nếu anh muốn nhặt xác nó."
Jonathan hoảng loạn tột độ. Anh lập tức gọi vào số của Alice, nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút tút vô hồn báo thuê bao không liên lạc được. Thứ âm thanh đều đều, lạnh lẽo ấy như những nhát búa đập vào màng nhĩ anh, mỗi tiếng "tút" dài là một lần trái tim anh thắt lại. Ả đàn bà thâm độc đó đã thuê một nhóm hacker chợ đen đánh sập và can thiệp vào tín hiệu điện thoại của Alice, triệt để cắt đứt mọi liên lạc của cô với bên ngoài.
Sự lo lắng đến mất trí khiến Jonathan không còn đủ tỉnh táo để suy xét đúng sai. Anh đạp thốc ga, lái xe như điên lao thẳng đến địa chỉ khách sạn C mà Olivia đã định vị. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm tĩnh mịch, bánh xe ma sát với mặt đường nhựa tạo thành những tiếng rít chói tai. Trong đầu anh lúc này chỉ có duy nhất một hình ảnh: Alice đang gặp nguy hiểm, và anh phải đến cứu cô ngay lập tức.
Anh đạp tung cửa xông vào phòng 604, điên cuồng lục lọi tìm kiếm bóng dáng người con gái mình yêu. Nhưng căn phòng hoàn toàn trống trơn. Không hề có dấu vết của Alice. Chỉ có mùi ẩm mốc của một căn phòng khách sạn vô hồn và thứ ánh sáng vàng vọt, lờ mờ từ chiếc đèn ngủ đầu giường.
Ngay khoảnh khắc anh nhận ra mình đã mắc bẫy, thì Olivia đột ngột xuất hiện từ phía sau cánh cửa phòng tắm. "Xịt!" Ả ta lạnh lùng xịt thẳng một luồng khí dày đặc vào mặt anh. Đó là một loại sương mù hóa học pha trộn giữa thuốc mê liều cao và một loại xuân dược kích dục cực mạnh, được điều chế chuyên biệt để đánh gục hệ thần kinh của nam thú nhân. Mùi hóa chất ngọt gắt, khó chịu xộc thẳng vào khứu giác, khiến đầu óc anh lập tức quay cuồng.
Jonathan chỉ kịp lảo đảo lùi lại, ôm lấy mũi, rồi tầm nhìn tối sầm lại. Ý thức bị rút cạn, cơ thể vạm vỡ đổ ập xuống mặt thảm. Tiếng cơ thể nặng nề va chạm với sàn nhà vang lên một tiếng "bịch" trầm đục, rồi tất cả chìm vào im lặng.
Khi Jonathan lờ mờ tỉnh lại, anh phát hiện mình đang nằm ngửa trên chiếc giường Kingsize của khách sạn.
Cả cơ thể anh rã rời, mềm nhũn như không còn một khúc xương nào. Nhưng đáng sợ hơn cả, là vùng hạ bộ đang căng cứng, đau nhức đến phát cuồng. Khối nhiệt lượng rực lửa lan tỏa trong huyết quản, thiêu đốt từng tế bào. Mỗi nhịp tim đập đều như bơm thêm dầu vào ngọn lửa dục vọng đang hoành hành khắp cơ thể. Anh nhận ra ngay lập tức: Mình đã bị trúng thuốc kích dục.
Đúng lúc đó, Olivia uyển chuyển bước ra từ phòng tắm. Ả khoác trên người một chiếc váy lụa đỏ mỏng tang, xẻ tà cao vút, gần như phơi bày trọn vẹn những đường cong quyến rũ, nóng bỏng nhất. Mùi nước hoa hoa hồng nồng nặc từ cơ thể ả lan tỏa khắp căn phòng, hòa quyện với thứ ánh sáng mờ ảo tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khiêu gợi. Ả từ từ bước đến bên mép giường, ánh mắt tím biếc lấp lánh sự thèm khát và đắc thắng.
Ả tự tin rằng, với liều lượng thuốc kích dục cực mạnh này, cộng thêm nhan sắc và những kỹ năng giường chiếu điêu luyện từng khiến anh say đắm trong quá khứ... Jonathan chắc chắn sẽ đánh mất lý trí mà nhào vào ngấu nghiến ả. Chỉ cần gạo nấu thành cơm, ả sẽ chụp lại mọi bằng chứng để trói buộc anh mãi mãi.
"Cô... cô làm cái trò dơ bẩn gì vậy, Olivia?" Jonathan rít qua kẽ răng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Giọng anh khàn đặc, đứt quãng vì phải gồng mình chống chọi với cơn sóng dục vọng đang dâng lên cuồn cuộn trong cơ thể.
"Một chút thuốc nhỏ thôi mà, để giúp anh… thả lỏng và thành thật với bản năng của mình hơn," Olivia nũng nịu, giọng nhỏ nhẹ, lả lướt như một con rắn độc trườn lên giường. Ả rướn người, quàng hai tay qua cổ anh, cố tình cọ xát bộ ngực nảy nở vào bờ vai anh. Làn da ả trơn mịn, ấm nóng, nhưng lại khiến Jonathan cảm thấy như có hàng ngàn con kiến độc đang bò trên da thịt mình. "Em nhớ anh lắm, Jon à... Hãy yêu em như trước đây đi."
Jonathan nhắm nghiền mắt. Loại thuốc này quả thực rất mạnh, nhưng Olivia đã tính toán sai lầm một điều chí mạng. Sức chịu đựng và khả năng kiềm chế của Jonathan đối với những loại mị dược dơ bẩn này... kinh khủng hơn những gì ả tưởng tượng rất nhiều. Lần trước, khi bị gã Darius tiêm thuốc kích dục hạng nặng từ chợ đen, anh vẫn có thể cắn răng cắn lợi giữ vững lý trí để không xâm phạm Alice. Thì dăm ba cái trò thuốc xịt hạ lưu của ả ta... hoàn toàn chẳng là cái đinh gì!
"Tránh… ra khỏi người tôi..." Jonathan gằn từng chữ, hơi thở nặng nhọc nhưng vô cùng kiên định. Bàn tay anh bấu chặt vào ga giường đến mức móng tay rướm máu để tự tạo cơn đau duy trì sự tỉnh táo. Vị tanh của máu thấm vào đầu ngón tay, như một cái neo giữ chặt lý trí đang chao đảo của anh.
"Em yêu anh, Jon… Chỉ cần một lần thôi… hãy cho em một lần như ngày xưa…" Olivia khóc lóc nỉ non, cọ xát cơ thể một cách lẳng lơ. Tiếng khóc của ả giả tạo đến mức chính ả cũng không tin, nhưng ả vẫn diễn, vẫn cố bám víu vào chút hy vọng cuối cùng.
"Tôi nói... CÚT RA!"
Jonathan gầm lên một tiếng như dã thú. Bằng toàn bộ chút sức lực cuối cùng, anh vung tay hất mạnh Olivia văng ra khỏi người mình. Anh lảo đảo đứng bật dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn khiến anh lập tức mất thăng bằng, ngã nhào xuống sàn nhà lạnh ngắt. Cái lạnh từ sàn gạch truyền thẳng vào da thịt, như một liều thuốc giải tạm thời cho cơn nóng rực đang thiêu đốt. Tầm nhìn nhòe đi vì tác dụng của thuốc, mồ hôi đầm đìa, nhưng đôi mắt xanh lam của anh vẫn sắc lẹm, kiên định như thép nguội, tuyệt đối không vương một tia dục vọng nào dành cho ả đàn bà trần truồng trước mặt.
Thấy mọi ngón đòn quyến rũ, khiêu gợi đều thất bại thảm hại, Olivia tức đến mức sôi trào máu mắt. Sự nhục nhã và đố kỵ bùng nổ, biến ả thành một mụ điên. Đôi mắt tím biếc của ả long lên sòng sọc, mọi vẻ đáng thương giả tạo đều biến mất, chỉ còn lại sự căm hận thuần túy.
— Nếu tôi đã không thể có được anh... thì tôi sẽ hủy hoại tình yêu của các người.
Nhanh như cắt, ả chuyển sang một kế hoạch dự phòng đê tiện và tàn độc hơn gấp ngàn lần. Nhân lúc Jonathan đang gục dưới sàn, ý thức chập chờn vì cố gắng chống chọi lại độc tính của thuốc, Olivia lén lút với lấy chiếc điện thoại của anh đang rơi trên giường.
Ả tìm số của Alice, nhấn gọi.
Khi đầu dây bên kia vừa bắt máy, ả lập tức giở giọng khóc lóc, nức nở, đóng vai một nạn nhân đáng thương: "Alice… làm ơn… cứu với... mau đến khách sạn C… phòng 604. Jon… anh ấy… hình như bị làm sao đó… anh ấy đang mất kiểm soát…" Giọng ả run run, đứt quãng, như thể đang vô cùng hoảng sợ, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự đắc thắng đến tàn nhẫn.
Giữa màn đêm mưa tầm tã. Alice đứng sững người trên vỉa hè khi nghe được những lời nói đứt quãng, đầy ái muội của Olivia phát ra từ chính số điện thoại của Jonathan. Tiếng mưa rơi xối xả trên mái hiên, những giọt nước lạnh buốt tạt vào mặt cô, nhưng không thể lạnh bằng cơn run đang lan dọc sống lưng.
Trái tim cô như bị ai đó thò tay vào siết chặt đến nghẹt thở. — Tại sao... tại sao Olivia lại ở cùng anh ấy trong khách sạn vào giờ này?! Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một con dao cùn cứa mãi vào vết thương chưa lành.
Những câu hỏi quay cuồng trong đầu không tìm được lời giải đáp, nhưng sự lo lắng cho an nguy của Jonathan đã nhanh chóng lấn át mọi sự nghi ngờ. Alice cắm đầu chạy như bay trong màn mưa buốt giá. Từng nhịp chân đập xuống mặt đường ướt sũng, hòa cùng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Mưa xối xả tạt vào mặt, vào mắt cô nhòe nhoẹt. Mùi mưa tanh nồng, mùi khói bụi thành phố bị nước cuốn trôi, tất cả hòa vào nhau thành một thứ hương vị của sự hoảng loạn.
Càng chạy, những ký ức kinh hoàng của quá khứ lại ùa về như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Đặc biệt là cái đêm mưa bão năm xưa... khi cô cũng đứng ướt sũng ngoài cửa căn hộ của Jonathan, và tận mắt nhìn thấy ả hồ ly Grace quấn chăn ngồi trên giường của anh. Cái cảm giác nhục nhã, vỡ vụn và bị phản bội ấy... giờ đây lại sắc bén hiện hữu, tựa như một bóng ma dai dẳng không bao giờ buông tha cho cô. Nó như một lời nguyền, cứ lặp đi lặp lại mỗi khi cô bắt đầu tin vào hạnh phúc.
Cánh cửa thang máy khách sạn mở ra. Alice thở dốc, cả người ướt đẫm, run lẩy bẩy đứng trước cánh cửa phòng 604. Nước mưa từ tóc cô nhỏ giọt xuống sàn hành lang trải thảm, tạo thành những vệt loang lổ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của khách sạn cũ kỹ xộc vào mũi cô, càng làm tăng thêm cảm giác lạnh lẽo.
Cô đưa bàn tay lạnh toát, run rẩy định gõ cửa — nhưng rồi chợt khựng lại khi phát hiện cửa phòng không hề khóa, chỉ khép hờ hững. Khe cửa hé mở, để lộ một tia sáng vàng vọt, yếu ớt từ bên trong phòng.
Alice nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Bên trong phòng, ánh đèn ngủ vàng vọt mờ ảo hắt xuống một khung cảnh dơ bẩn, trần trụi khiến trái tim cô... triệt để vỡ nát thành hàng vạn mảnh.
Trên chiếc giường vương vãi quần áo xộc xệch, Olivia đang nằm xõa xượi, phơi bày cơ thể bốc lửa dưới lớp váy lụa đỏ mỏng tang. Đáng sợ hơn cả... ả ta đang nằm đè hẳn nửa người lên lồng ngực rộng lớn của Jonathan trong một tư thế vô cùng ám muội, dâm đãng. Ánh mắt lờ đờ, lẳng lơ của ả khẽ hé mở, nhìn chằm chằm về phía cửa. Khoảnh khắc chạm mắt với Alice, khóe môi ả nhếch lên một nụ cười nửa miệng — như vô tình, lại như cố ý khiêu khích và đắc thắng. Mùi nước hoa hoa hồng của ả tràn ngập căn phòng, như một lời tuyên bố chiến thắng đầy độc địa.
"Alice..."
Jonathan đang nằm mê man dưới thân ả, mồ hôi đầm đìa trán. Trong khoảnh khắc ý thức le lói cuối cùng trước khi lịm đi vì tác dụng phụ của thuốc, anh loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ quen thuộc của cô đứng chết trân ngoài cửa. Đôi mắt nâu ấy mở to, đong đầy sự tổn thương và hoảng loạn. Anh muốn gầm lên giải thích, muốn hất văng ả đàn bà gớm ghiếc này ra... nhưng cơ thể rã rời hoàn toàn bất tuân mệnh lệnh. Mọi nỗ lực chỉ có thể bật ra thành một tiếng gọi yếu ớt, tuyệt vọng.
Alice đứng chôn chân tại chỗ. Lồng ngực đau nhói như bị ai đó dùng dao cùn khoét sâu, ngoáy nát từng thớ thịt. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn, từng mảnh rơi xuống đáy lồng ngực, tạo nên những âm thanh vô hình nhưng đau đớn vô cùng.
— Không… không thể nào…
— Tại sao lại là Olivia?
— Tại sao lại là anh… một lần nữa… trong một đêm mưa gió, trần trụi với một người đàn bà khác…
Đại não Alice như muốn nổ tung. Dù cô và anh đã trải qua sinh tử, đã thề non hẹn biển, đã hứa sẽ dành cho nhau sự tin tưởng tuyệt đối... nhưng khi khung cảnh đau lòng, ám ảnh tột cùng này tái diễn trần trụi trước mắt, cô vẫn không có cách nào chống đỡ nổi. Hình ảnh Olivia nằm trên người anh, nụ cười đắc thắng của ả, mùi nước hoa ngọt gắt, tất cả như một nhát búa tạ giáng thẳng vào niềm tin mà cô đã khó khăn lắm mới xây dựng lại được.
Trước khi lý trí kịp phân tích, suy xét xem phía sau màn kịch dơ bẩn này có ẩn khuất gì hay không... thì đôi chân cô đã tự động phản chủ.
Cô lùi lại một bước. Rồi hai bước. Và quay đầu bỏ chạy.
Chạy trốn như một kẻ hèn nhát, yếu đuối nhất trần đời. Cô không hề buông một lời oán trách, cũng không lao vào chất vấn hay tát lật mặt đôi cẩu nam nữ kia. Cô chỉ có thể chọn cách hèn mọn nhất là trốn chạy khỏi hiện thực đẫm máu này, vì cô biết... sức chịu đựng của trái tim mình đã đạt đến giới hạn cuối cùng. Thêm một giây phút nào nữa thôi, cô sẽ vỡ vụn ngay tại chỗ.
Bước chân Alice loạng choạng lao ra ngoài màn mưa đen đặc. Cả thế giới tươi đẹp, ấm áp mà cô vừa khó nhọc xây dựng cùng anh... một lần nữa lại sụp đổ tan tành.
Giống hệt như ngày trước. Giống hệt như lần đầu tiên cô nhìn thấy anh cùng Grace.
Mưa vẫn xối xả rơi. Những giọt nước lạnh buốt thấm qua lớp áo mỏng, thấm vào da thịt, nhưng cũng chẳng thể nào làm dịu đi nỗi đau đớn, quặn thắt đến mức không thể hít thở nơi lồng ngực của cô. Mùi mưa tanh nồng, vị mặn của nước mắt hòa vào mưa, tất cả nhạt nhòa trong màn đêm đen vô tận. Cô lại một lần nữa, trở thành kẻ bỏ chạy, mang theo trái tim nát vụn và niềm tin một lần nữa bị bóp nghẹt.