Sau hơn một giờ bò trong địa ngục trơn trượt đó, vách bê tông dần thay thế bằng những mảng thép rỉ sét. Họ đã chạm tới hệ thống kỹ thuật của Khu Tự Trị.
Hạ dừng lại trước một cái vỉ sắt gỉ sét. Bên trên, tiếng ầm ầm của động cơ rung lên bần bật, truyền qua lòng bàn tay cô, tạo ra một cảm giác tê dại. Đây là căn phòng máy trung tâm. Cô nhẹ nhàng dùng tuốc nơ vít nạy chốt cửa vỉ. Thứ kim loại cũ kỹ rít lên một tiếng két dài, khô khốc như tiếng xương gãy. Cô đóng băng người, nín thở trong năm giây. Không có tiếng bước chân lính gác.
Cô đẩy vỉ sắt lên, trườn người qua. Cảm giác đầu tiên là nhiệt độ. Không khí ở đây nóng rực, khô hanh, khác hẳn với sự ẩm ướt trong cống ngầm. Cô kéo mình lên một sàn thao tác bằng lưới sắt. Dưới chân cô, những đường ống thép khổng lồ chạy chằng chịt, bọc trong lớp cách nhiệt đã sờn rách, để lộ ra những mảng kim loại đỏ rực vì ma sát.
Hạ ra hiệu. Lần lượt, cả gia đình trồi lên khỏi bóng tối của cống ngầm, đứng trên sàn lưới sắt, bám chặt vào thành ống.
Đây là "cái bụng" của quái vật. Tiếng gầm rú của hệ thống lọc nước, tiếng rung bần bật của máy nén khí, và mùi của dầu mỡ cháy, mùi ozon phát ra từ những tủ điện cao thế tạo nên một không gian hỗn loạn về giác quan.
"Đừng chạm vào các đường ống đó," Lôi Hạo thì thầm, bàn tay cậu run lên trước hơi nóng. "Dòng điện trong này... nó không ổn định. Nó đang cộng hưởng với dị năng của tôi."
Dương nhanh chóng mở chiếc bảng điều khiển nhỏ, kết nối dây dẫn vào bảng mạch chính của hệ thống làm mát. Cậu làm việc với đôi tay đeo găng cao su dày, từng ngón tay cử động chính xác, cẩn thận tránh làm chập mạch bất cứ thứ gì. Đồ đạc của họ, những món đồ được tự chế từ rác thải và mảnh vụn, trông thật lạc lõng giữa những thiết bị công nghệ hiện đại của căn cứ này. Nhưng trong đôi mắt của Dương, sự tập trung cao độ đã biến cậu thành một nghệ nhân.
Ông Kiến Quốc đứng chắn phía trước, tay cầm con dao, mắt dán chặt vào khe hở dẫn ra hành lang chính. Ông nhìn thấy những đôi ủng da sáng bóng của đám lính đi tuần ngang qua. Mỗi bước chân của chúng nện xuống sàn bê tông tạo ra những nhịp đập ầm ầm trong lồng ngực ông.
Bà Ngọc Lan đứng sát vách, một tay đặt lên lòng bàn tay Lôi Hạo để truyền cho cậu sự bình tĩnh, tay kia sẵn sàng những túi thuốc bột gây mê.
Họ đang đứng trên một con dao sắc. Chỉ cần một tiếng động, một vệt sáng nhỏ của dị năng, một hơi thở quá mạnh, tất cả sẽ kết thúc. Sự tĩnh lặng ở đây không phải là bình yên, nó là sự căng thẳng của một sợi dây đàn sắp đứt. Hạ nhìn những vòng xoáy của nước thải trong đường ống bên dưới, rồi nhìn lên bảng mạch mà Dương đang thao tác. Cô biết, trong vài phút tới, họ sẽ định đoạt số phận của hàng ngàn người trong cái căn cứ này, và cả chính gia đình họ nữa.