Chương 4: NHÀ KHO DI ĐỘNG

Mẹ khẽ kêu lên một tiếng nhỏ. "Á!" Lâm Hạ lập tức xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm: "Chuyện gì vậy mẹ?" Bà Ngọc Lan bối rối, bà nhìn xuống cổ tay mình. Chiếc vòng ngọc vốn dĩ vẫn im lìm bao năm nay, giờ đang tỏa ra một vệt sáng mờ nhạt đến mức khó nhận ra trong ánh đèn pin lờ mờ. Bà vô thức đưa tay chạm vào bức tường của căn hầm, miệng lẩm bẩm một cách vô định: "Giá mà căn hầm này rộng hơn... rộng hơn nữa..." Một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Ngay sát cạnh bức tường gạch mà bà Ngọc Lan chạm vào, không khí bỗng nhiên vặn vẹo. Không có âm thanh, không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một khoảng không gian hình chữ nhật sẫm màu đột ngột xuất hiện trên không trung, giống như một cánh cửa hầm đang mở ra giữa hư không. Bốn người sững sờ. Cha lùi lại một bước, tay đặt lên con dao găm dắt bên hông theo bản năng quân nhân. Lâm Hạ tiến lên, cô nhìn chằm chằm vào "cánh cửa" đó. Nó sâu thẳm, đen kịt, không có gì bên trong, chỉ là một khoảng không tĩnh lặng tuyệt đối. "Dương, lấy cái đèn pin mạnh nhất lại đây," Lâm Hạ ra lệnh, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh kinh ngạc. Lâm Dương run rẩy đưa cái đèn công suất lớn cho chị. Lâm Hạ chiếu thẳng vào khoảng không đó. Ánh sáng xuyên qua, không phản chiếu lại bất cứ thứ gì. Nó chỉ là một nhà kho trống rỗng, vô tận, khô khốc. Nó không có tường, không có trần, chỉ có mặt phẳng sàn bê tông xám xịt kéo dài xa tít tắp. Lâm Hạ thận trọng đưa tay vào. Cô cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo, tĩnh lặng. Cô nhặt một chiếc hộp carton dưới đất, đặt vào khoảng không đó. Nó nằm yên, không rơi, không trôi, lơ lửng rồi từ từ đáp xuống sàn của khoảng không kia. "Nó... nó là gì vậy?" Lâm Dương thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu. Bà Ngọc Lan hít một hơi sâu, nhìn chiếc vòng ngọc giờ đã trở lại trạng thái bình thường. Bà cảm nhận được một sự kết nối, một sợi dây vô hình giữa tâm trí bà và khoảng không kia. "Mẹ cảm thấy... mẹ có thể đóng mở nó. Nó không phải phép thuật, nó giống như... một cái túi chứa đồ được tạo ra bởi ý chí." Lâm Hạ thu tay về, ánh mắt cô lóe lên. Cô không hỏi tại sao, cô không bận tâm đến nguồn gốc của nó. Cô chỉ nhìn thấy một giải pháp. "Dương," Lâm Hạ quay sang em trai, giọng nói trở nên quyết liệt. "Cái này không phải là phép màu, nó là chìa khóa. Nó chỉ là một nhà kho trống, không có dòng suối, không có không khí, không có gì cả. Chỉ đơn giản là nơi để chứa đồ." "Chị?" "Mẹ không cần phải đi đâu hết. Mẹ chỉ cần ở đây, chạm vào thứ gì đó và 'thu' nó vào trong khoảng không này. Chúng ta không cần xe tải. Chúng ta chỉ cần đi đến kho hàng, chạm vào hàng hóa, và làm nó biến mất." Cha nhìn vợ, rồi nhìn Lâm Hạ. Ông hiểu ra vấn đề ngay lập tức. "Không có dấu vết. Không xe vận chuyển. Không hàng xóm tò mò. Chúng ta có thể vét sạch mọi thứ cần thiết mà không ai hay biết." "Đúng," Lâm Hạ gật đầu. "Mẹ, mẹ hãy thử lại. Tập trung vào cái thùng carton đó, đưa nó ra ngoài." Bà Ngọc Lan nhắm mắt, tập trung. Một giây sau, chiếc thùng carton xuất hiện trở lại trên sàn căn hầm. Cả gia đình thở phào nhẹ nhõm. Đó không phải là một sức mạnh hủy diệt, đó là một công cụ sinh tồn hoàn hảo. "45 giờ," Lâm Hạ nhìn đồng hồ. "Chúng ta không còn thời gian để sợ hãi hay thắc mắc. Dương, em lên danh sách ưu tiên nhất. Cha, chúng ta sẽ bắt đầu từ các kho phân phối thực phẩm. Còn mẹ, hãy chuẩn bị tinh thần, mẹ sẽ là người vận chuyển quan trọng nhất của cả gia đình." Căn hầm vốn ngột ngạt giờ đây trở nên tràn đầy hy vọng. Họ không còn là những kẻ chạy trốn, họ là những người thợ săn đang chuẩn bị cho cuộc hành trình dài phía trước.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ