Chương 3: BÀI TOÁN HẬU CẦN

Căn hầm của biệt thự vốn là một kho chứa đồ cũ, đầy bụi bặm và những chiếc thùng carton mục nát. Lâm Kiến Quốc cầm chiếc đèn pin, soi sáng khắp không gian rộng khoảng 40 mét vuông. "Nếu chúng ta chất hàng lên sát trần," cha nói, giọng vang vọng trong căn hầm kín, "chúng ta có thể chứa được khoảng ba tấn hàng. Nhưng đó là cực hạn. Với bốn người, ba tấn lương thực chỉ đủ dùng trong chưa đầy sáu tháng nếu tiết kiệm tối đa." Lâm Hạ đứng tựa vào bức tường gạch lạnh lẽo, cô đang xem bản đồ địa hình khu vực xung quanh trên máy tính bảng. "Không đủ. Tận thế không kéo dài sáu tháng, nó kéo dài hàng năm. Chúng ta cần ít nhất lượng dự trữ gấp ba lần số đó, chưa kể nhiên liệu, dụng cụ y tế và vật tư quốc phòng." Lâm Dương – cậu em trai vốn là một game thủ – đang ngồi bệt xuống đất, gõ liên hồi vào bàn phím. Cậu vừa chạy xong một mô phỏng nhỏ dựa trên số liệu thực tế về mức tiêu thụ calo và nhu cầu thiết yếu. "Chị Hai, anh nói đúng," Lâm Dương ngẩng đầu lên, gương mặt tái nhợt vì căng thẳng. "Nếu chúng ta mua đủ số lượng cần thiết, số hàng đó sẽ tương đương với hai chiếc xe container lớn. Vấn đề không chỉ là chỗ để. Vấn đề là làm sao để vận chuyển chúng về nhà mà không để hàng xóm thấy? Mỗi chuyến xe tải lớn ra vào khu biệt thự này sẽ là một dấu hiệu cho bọn cướp biết rằng: 'Ở đây có đồ ăn'." Sự im lặng bao trùm căn hầm. Áp lực của thời gian đang đè nặng lên vai họ. 46 giờ đồng hồ nữa là tận thế. Trần Ngọc Lan – người mẹ, người bác sĩ của gia đình – đứng sang một bên, tay vô thức mân mê chiếc vòng ngọc bích cũ kỹ trên cổ tay. Bà cảm nhận được sự lo âu của con cái. Bà nhìn căn hầm chật chội, rồi nhìn những tờ danh sách mua sắm dày cộp mà bà đã liệt kê. Bà thấy sự bế tắc trong mắt chồng và con. "Chúng ta không thể thuê kho ở ngoài," Lâm Hạ trầm ngâm, đôi lông mày nhíu chặt. "Trong tận thế, bất cứ thứ gì nằm ngoài tầm mắt chúng ta đều là đồ của người khác. Chỉ có thứ nằm trong nhà này mới thuộc về chúng ta." "Nhưng không gian có hạn, Hạ à," cha thở dài. "Nếu chúng ta cố nhồi nhét, căn nhà sẽ thành một nhà kho lộ thiên. Khi tiếng gào của xác sống bắt đầu vang lên, sự hỗn loạn sẽ khiến bất cứ ai cũng trở nên điên cuồng. Chúng ta không thể phòng thủ một nhà kho lộ thiên." Lâm Dương gục đầu vào đầu gối. "Đúng là bế tắc. Chúng ta cần hàng, nhưng không thể vận chuyển, không thể cất giấu." Mọi người nhìn nhau. Sự lạc quan của việc "trọng sinh" bắt đầu bị mài mòn bởi thực tế khắc nghiệt của hậu cần. Họ không phải là siêu nhân, họ chỉ là những người sống sót đang cố gắng dùng chút kiến thức tương lai để lách qua khe cửa hẹp của tử thần. Ánh đèn pin của cha chao đảo, soi vào bóng tối của góc hầm. Đúng lúc đó, mẹ – bà Ngọc Lan – cảm thấy một luồng châm chích nhẹ chạy dọc cánh tay trái. Chiếc vòng ngọc bích đột ngột nóng lên, như thể nó đang cộng hưởng với sự bế tắc của cả gia đình.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ