Căn phòng khách vẫn yên tĩnh. Chiếc đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, âm thanh của nó nghe như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ. 49 giờ. Thời gian cứ trôi, thản nhiên và tàn nhẫn.
Không ai nói gì trong suốt mười phút sau đó. Họ cần thời gian để thở. Cần thời gian để xác nhận rằng đây không phải là một giấc mơ, hay một cơn mê sảng trước lúc chết.
Lâm Kiến Quốc đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ông vén rèm một chút. Dưới ánh đèn đường vàng vọt của khu biệt thự, con đường vẫn sạch sẽ, vài chiếc lá khô lăn trên mặt đường. Một cuộc sống bình thường đến đau lòng. Ông nhìn bàn tay mình – bàn tay mà trong ký ức của ông, đã từng cầm khẩu súng cạn đạn trong tuyệt vọng để ngăn cản một làn sóng xác sống, để cho con gái mình có cơ hội chạy thoát. Vết sẹo dài trên cổ tay phải đã biến mất. Da dẻ ông mịn màng, không còn những vết chai sạn của tám năm sinh tồn khắc nghiệt.
"Chúng ta không thể vội vàng," cha lên tiếng, giọng trầm đục, vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ông không quay lại, vẫn nhìn ra màn đêm. "Nếu chúng ta hành động như những kẻ điên, hàng xóm sẽ để ý. Cả xã hội này sẽ để ý. Chúng ta cần sự chuẩn bị trong im lặng."
Trần Ngọc Lan, mẹ, đã ngồi xuống ghế sofa, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Bà không khóc, dù trong đôi mắt đã hằn lên sự mệt mỏi của cả một kiếp người. "Tôi sẽ viết danh sách," bà nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm. "Nhưng tiền mặt là vấn đề. Chúng ta có bao nhiêu trong tài khoản?"
Lâm Hạ, người vẫn đứng tựa vào tường, nãy giờ vẫn im lặng quan sát từng thành viên. Cô đang cố gắng gạt bỏ sự đau đớn để chuyển sang chế độ tính toán. Cô là người gánh vác hy vọng cuối cùng của gia đình trong kiếp trước, và cô biết rõ cái giá của việc "chuẩn bị không đủ".
"Con đã bán toàn bộ cổ phiếu và các quỹ đầu tư từ chiều nay," Lâm Hạ nói, giọng cô lạnh lùng nhưng rõ ràng. "Lệnh bán đã khớp hết. Sáng mai tiền sẽ về tài khoản. Chúng ta sẽ có khoảng năm tỷ tiền mặt. Nhưng không được rút một lúc, ngân hàng sẽ báo cáo giao dịch khả nghi. Chúng ta sẽ rút dần từ các cây ATM khác nhau, hoặc chuyển khoản cho những nơi mua hàng nhỏ lẻ."
Lâm Dương, cậu em trai vốn là một game thủ nghiện máy tính, giờ đây đang ngồi gập máy tính cá nhân lại. Cậu không còn sự vô tư của một thanh niên 19 tuổi nữa. Trong ánh mắt cậu, sự sắc sảo của một hacker đang dần thức tỉnh.
"Chị Hai," Lâm Dương nói, "Em có thể hack vào dữ liệu của các kho hàng lớn. Chúng ta cần đồ thực phẩm đóng hộp, nước đóng chai, hạt giống, và đặc biệt là nhiên liệu. Nhưng nếu mua trực tiếp, chúng ta sẽ thu hút sự chú ý. Em sẽ tạo các tài khoản công ty ma, đặt hàng số lượng lớn rồi yêu cầu chuyển đến các kho bãi bỏ hoang hoặc các điểm trung chuyển. Chúng ta sẽ tự đi lấy."
Mẹ gật đầu, sự chuyên nghiệp của một bác sĩ đang trỗi dậy. "Về phần thuốc, tôi không thể mua số lượng lớn ở hiệu thuốc thông thường. Tôi sẽ phải liên hệ với những người bạn cũ trong ngành. Tôi sẽ nói là tôi đang đầu tư cho một phòng khám tư nhân. Điều đó nghe hợp lý hơn."
Không gian lại rơi vào im lặng. Họ đang phân công, một cuộc họp chiến lược quan trọng nhất trong đời họ. Nhưng giữa những lời bàn bạc ấy, nỗi đau vẫn hiện hữu.
Lâm Kiến Quốc quay lại, nhìn vợ con. "Có ai trong các con... vẫn thấy đau không?"
Ông hỏi một câu mà ai cũng hiểu. Đó không phải là nỗi đau thể xác. Đó là nỗi đau của những ký ức.
Lâm Dương cúi đầu, bàn tay cậu run lên. "Con vẫn thấy lạnh, cha ạ. Mỗi lần nhắm mắt, con lại thấy mình bị đồng đội phản bội, bị đẩy vào giữa bầy xác sống. Cảm giác bị răng của chúng xé thịt... nó vẫn còn nguyên vẹn."
Lâm Hạ bước tới, đặt tay lên vai em trai. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, đôi mắt cô hiện lên sự dịu dàng hiếm hoi. "Quên nó đi, Dương. Đó là chuyện của kiếp trước. Kiếp này, chị sẽ không để ai đụng đến một sợi tóc của em."
Cô quay sang cha mẹ.
"Mọi người nghe đây," Lâm Hạ nói, tông giọng cô cứng rắn như thép nguội. "Chúng ta có 49 giờ. Nghe thì nhiều, nhưng thực tế chúng ta chỉ có khoảng 36 giờ để hoạt động trước khi chính phủ bắt đầu phong tỏa và người dân bắt đầu hoảng loạn. Trong 36 giờ tới, chúng ta phải sống như thể chúng ta đang chuẩn bị cho một chuyến đi chơi xa, hoặc một kỳ nghỉ dài ngày. Tuyệt đối không được tỏ ra khác thường. Đừng để hàng xóm thấy chúng ta khuân vác quá nhiều đồ về nhà."
Cha gật đầu đồng tình. "Đúng. Phải kín đáo. Nhà chúng ta nằm ở ngoại ô, điều đó có lợi. Có hàng rào, có cổng sắt. Chúng ta sẽ gia cố nó dưới danh nghĩa là cải tạo nhà cửa để chống trộm. Không ai sẽ nghi ngờ một gia đình cẩn thận vì an ninh cả."
Bên ngoài cửa sổ, một tiếng chó sủa vang lên, rồi tắt ngấm. Màn đêm bao trùm lấy thành phố. Trong căn phòng này, bốn con người đang nắm giữ bí mật lớn nhất của nhân loại. Họ không còn là những nạn nhân của số phận nữa. Họ là những kẻ đi săn thời gian.
"Cha," Lâm Hạ nói, ánh mắt cô xoáy sâu vào cha. "Chiếc máy hàn và số thép chúng ta cần, cha biết mua ở đâu mà không để lại dấu vết rồi chứ?"
Lâm Kiến Quốc gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi ông, một nụ cười của một người lính đã sẵn sàng ra trận.
"Cha biết. Đêm nay, cha sẽ đi một vòng. Sáng mai, hàng sẽ về."
Cuộc họp kết thúc. Họ không đi ngủ. Không ai trong số họ có thể ngủ được. Cảm giác cái chết vẫn còn phả hơi lạnh sau gáy. Mỗi người bắt đầu làm việc của mình, lặng lẽ, nhịp nhàng, như một cỗ máy đã được lập trình sẵn cho sự sinh tồn.
48 giờ 30 phút.
Mọi thứ bắt đầu.