CHƯƠNG 1: 49:00:00
Cảm giác đau đớn tột cùng khi bị xé xác vẫn còn vương vấn trong thần kinh. Lâm Hạ bật dậy, mồ hôi lạnh toát ra, hơi thở dốc dác như vừa từ địa ngục bò lên. Trước mắt cô không phải là cảnh tượng tan hoang của tám năm tận thế, mà là trần nhà màu trắng quen thuộc của căn phòng khách gia đình.
Cô run rẩy nhìn đồng hồ treo tường.
11:00 đêm.
Không, không chỉ là đồng hồ. Trên võng mạc cô, một dòng đếm ngược màu đỏ máu lơ lửng, lạnh lẽo: 49:00:00.
Bốn mươi chín giờ nữa, cơn mưa thiên thạch sẽ đổ xuống. Bốn mươi chín giờ nữa, 99% nhân loại sẽ biến thành xác sống.
Lâm Hạ không thét lên. Cô không khóc. Kiếp trước, cô đã khóc quá nhiều. Cô đưa mắt nhìn sang chiếc ghế sofa đối diện.
Cha – Lâm Kiến Quốc – đang ngồi đó, đôi mắt ông vằn đỏ, tay nắm chặt thành ghế đến nổi gân xanh. Ông không còn là vị cựu quân nhân với vết sẹo dài trên cổ do xác sống cắn năm thứ ba, mà là người đàn ông trung niên khỏe mạnh, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng.
Trên ghế bành bên cạnh, mẹ – Trần Ngọc Lan – đang ôm lấy lồng ngực, hơi thở dồn dập. Bà là bác sĩ, kiếp trước đã chết vì thiếu thuốc men trong cơn sốt kéo dài. Giờ đây, bà đang nhìn chằm chằm vào tay mình, nơi kiếp trước bà đã thức tỉnh hệ Mộc chữa trị.
Và trên sàn nhà, cậu em trai Lâm Dương đang ngồi bệt, lưng tựa vào bàn, mái tóc rối bời. Cậu gõ ngón tay liên hồi lên mặt bàn theo nhịp điệu quen thuộc – thói quen khi cậu đang hack dữ liệu.
Cả bốn người, trong cùng một căn phòng, cùng một thời điểm, cùng một ký ức kinh hoàng.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, nặng nề như chì. Không ai nói gì cả. Họ không cần nói. Ánh mắt họ chạm nhau, và trong khoảnh khắc đó, sự thấu hiểu đã thay thế cho mọi lời giải thích. Họ đều đã chết, và họ đều đã trở về.
Mẹ lên tiếng trước, giọng bà khàn đặc nhưng kiên định: "Lão Lâm, thuốc của chúng ta... không đủ."
Cha từ từ đứng dậy. Cử động của ông vẫn mang dáng dấp của một quân nhân, dứt khoát và đầy quyền năng. Ông nhìn thẳng vào Lâm Hạ, người con gái đã gánh vác cả gia đình trong suốt tám năm ròng rã ở kiếp trước.
"Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?" – Cha hỏi.
Lâm Hạ hít một hơi sâu, sự bình tĩnh giả tạo bao bọc lấy cô. Cô không cho phép mình run rẩy. Cô là lãnh đạo của gia đình này, kiếp trước và cả kiếp này.
"49 giờ," – Cô đáp, giọng nói lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao băng – "Lần này, chúng ta sẽ không thua."
Lâm Dương đứng dậy, đôi mắt cậu sáng rực lên với sự hung hăng hiếm thấy. "Con đã kiểm tra rồi. Hệ thống camera an ninh của khu biệt thự này có thể hack. Chúng ta có thể kiểm soát toàn bộ lối ra vào."
Mẹ gật đầu, sự dịu dàng của một người mẹ được thay thế bằng sự sắc sảo của một bác sĩ thực dụng: "Tôi sẽ liệt kê danh sách thuốc men cần thiết. Thuốc kháng sinh, thuốc giảm đau, dụng cụ phẫu thuật. Mọi thứ chúng ta có thể với tới."
Cha bước lại gần, đặt tay lên vai Lâm Hạ. Sức nặng của bàn tay ông là điểm tựa duy nhất cô cần lúc này.
"Lâm Hạ," – Cha nói, tông giọng trầm ổn như mệnh lệnh – "Con là người hiểu rõ nhất những gì sẽ xảy ra. Hãy chỉ huy. Cả nhà mình nghe con."
Lâm Hạ nhìn cha, rồi nhìn mẹ, cuối cùng nhìn em trai. Ký ức về cái chết của họ – cha chết để chặn đường cho cô chạy, mẹ ra đi trong cơn mê sảng, em trai bị phản bội giữa bầy zombie – lại ùa về. Nhưng cô nghiến răng, ép nó xuống sâu dưới đáy lòng. Bây giờ không phải là lúc để đau buồn.
Bây giờ là lúc để săn mồi.
"Cha," – Lâm Hạ bắt đầu, ánh mắt cô lóe lên sự tàn nhẫn của một kẻ đã nếm trải đủ mọi cung bậc của sự tha hóa nhân tính – "Con cần cha chuẩn bị vũ khí, nhiên liệu và củng cố căn nhà. Chúng ta sẽ biến nơi này thành pháo đài."
"Mẹ," – Cô quay sang bà – "Hãy dùng mọi mối quan hệ, thu mua toàn bộ thuốc men có thể, đừng để ai nghi ngờ."
"Dương," – Cô nhìn em trai – "Hack vào dữ liệu cung ứng vật tư của thành phố, tìm ra những kho hàng lớn đang thanh lý hoặc sắp phá sản. Chúng ta sẽ vét sạch chúng trước khi ai kịp nhận ra điều gì."
Lâm Hạ bước tới cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh lặng của thành phố. Phía dưới, ánh đèn đường vẫn sáng, dòng xe cộ vẫn chạy, tiếng nhạc từ nhà hàng xóm vẫn vẳng lại. Tất cả đều bình yên đến giả tạo.
Cô siết chặt nắm tay.
"Chúng ta không có thời gian để sợ hãi. 49 giờ sau, thế giới này sẽ là địa ngục. Nhưng gia đình Lâm... sẽ là kẻ đứng trên đỉnh cao của địa ngục đó."
"Bắt đầu thôi."