Đêm hôm đó, trong khi chiếc xe dừng lại nghỉ ngơi, Lôi Hạo bắt đầu nói. Cậu không nói về bản thân, cậu nói về những gì cậu thấy ở phía trước.
"Đoàn xe phía trước... họ không đi đến Khu Tự Trị như mọi người nghĩ," Lôi Hạo nói, mắt nhìn về phía ngọn lửa nhỏ. "Họ đang đi vào một cái bẫy. Tôi đã trốn thoát khỏi đó. Khu Tự Trị không thu nhận người, họ thu nhận 'vật liệu'."
"Vật liệu?" ông Kiến Quốc nhíu mày.
"Họ dùng những người có dị năng để làm pin," Lôi Hạo nghiến răng. "Họ hút năng lượng của chúng ta cho đến khi chúng ta kiệt sức, rồi... rồi họ vứt xác chúng ta cho lũ xác sống."
Sự im lặng bao trùm cả nhóm. Thông tin này xác nhận những gì Lâm Hạ từng lo sợ trong kiếp trước.
"Vậy nên," Lâm Hạ nhìn Lôi Hạo, "anh cần chúng tôi, và chúng tôi cũng cần thông tin của anh. Đừng nghĩ đến việc phản bội, vì anh biết đấy, tôi có thể giết anh trước khi anh kịp phóng tia điện đầu tiên."
Lôi Hạo nhìn cô gái trẻ trước mặt, cảm thấy một sự sợ hãi bản năng. Cậu ta không biết tại sao, nhưng cậu ta cảm thấy cô gái này biết tất cả mọi thứ về cậu ta, kể cả cách cậu ta ra đòn.
Gia đình Lâm đã có thêm một "huyền thoại" dưới quyền kiểm soát. Họ đang xây dựng một đội quân từ chính những kẻ từng là huyền thoại trong quá khứ.