Trong kho nông sản tối tăm, ánh sáng duy nhất đến từ chiếc đèn pin của Lâm Kiến Quốc. Bà Ngọc Lan đang cẩn thận băng bó vết thương cho Hải. Thuốc kháng sinh và thuốc bôi được lấy ra từ "không gian" của bà không phải là loại thông thường; chúng mang theo một chút dư vị của dị năng, giúp vết thương se lại nhanh một cách bất thường.
Hải, người thợ máy, nằm trên đống bao tải, mắt không rời khỏi tay bà Lan. Anh ta không ngốc. Một vết thương sâu hoắm, thối rữa do rễ cây cào mà chỉ sau vài tiếng đã ngừng mủ và bắt đầu kết vảy? Đây không phải là y học thông thường.
"Bà... bà có thuốc gì đặc biệt à?" Hải thều thào hỏi, hơi thở vẫn còn yếu.
Bà Lan dừng tay, ánh mắt bà bình thản như một người mẹ đang chăm con. "Thuốc tốt thôi. Chúng tôi đã chuẩn bị từ trước khi tận thế bắt đầu. Anh may mắn đấy."
"Còn vợ và con tôi..." Hải nhìn sang người phụ nữ đang co ro ở góc phòng.
"Tôi sẽ lo," bà Lan nói ngắn gọn.
Lâm Hạ đứng trong góc tối, tay vẫn đặt trên cán nỏ. Cô đang quan sát Hải. Cô không tin anh ta. Người thợ máy này có thể là chìa khóa để sửa chiếc xe, nhưng cũng là nguy cơ lớn nhất. Nếu anh ta tiết lộ về khả năng chữa trị của mẹ, cả đoàn người ngoài kia sẽ kéo đến đây như ruồi bu kiến cỏ.
"Hải," Lâm Hạ bước tới, giọng cô lạnh lùng. "Tôi cứu anh vì anh có ích. Nhưng nếu tôi nghe thấy anh nói với bất kỳ ai về những gì mẹ tôi làm, tôi sẽ không ngần ngại chấm dứt cái mạng của anh trước cả khi con quái vật trong rừng kịp làm điều đó."
Hải nhìn sâu vào mắt Lâm Hạ. Anh ta thấy sự tàn nhẫn của một kẻ đã từng nhìn thấy cái chết quá nhiều lần. Anh ta nuốt khan, gật đầu lia lịa.