Chiếc xe lao đi, bỏ lại phía sau trạm xăng đang bùng nổ trong sự hỗn loạn. Con Alpha không đuổi theo ngay, nó đứng đó, nhìn theo chiếc xe với ánh mắt đầy thù hận.
Trên xe, không khí im lặng đến đáng sợ.
"Chúng ta đã lấy được 200 lít xăng," Lâm Dương kiểm tra lại các bình dự phòng. "Đủ để đi một quãng đường rất dài."
Nhưng sự chiến thắng không mang lại niềm vui. Bà Ngọc Lan đang ôm lấy đầu, máu mũi chảy ra. Lâm Hạ cũng gục xuống ghế, tay cầm nỏ vẫn còn run rẩy. Việc đối mặt với con Alpha đã rút cạn năng lượng của họ.
"Nó... nó có trí tuệ," Lâm Hạ nói khẽ. "Nó biết chúng ta là ai. Nó đã ghi nhớ mùi của chúng ta."
Cha lái xe qua những con đường đầy xác sống, đôi mắt ông không rời khỏi gương chiếu hậu. "Chúng ta không thể dừng lại. Phải đi xa nhất có thể. Con quái vật đó chắc chắn sẽ kêu gọi đồng bọn đuổi theo."
Họ lái xe suốt đêm, vượt qua những con đèo vắng, những thị trấn chết chóc. Khi mặt trời mọc, họ dừng lại bên một dòng suối nhỏ.
Họ nhìn nhau, quần áo rách nát, người đầy dầu nhớt và máu, kiệt sức đến mức không nói nổi một câu. Nhưng họ còn sống. Và họ đã mang theo hy vọng.
"Từ giờ," Lâm Hạ nhìn gia đình mình, "chúng ta không chỉ là những người sống sót. Chúng ta là những kẻ bị săn đuổi. Và để sống sót, chúng ta phải trở thành những kẻ đi săn giỏi nhất."
Họ đã vượt qua trạm xăng, nhưng con Alpha đó vẫn là nỗi ám ảnh. Nó không chỉ là một con quái vật, nó là dấu hiệu cho thấy xác sống đang tiến hóa thành một xã hội, một đội quân.